Cao hơn cả trong trí nhớ của tôi.

Mùi trà trắng quen thuộc lại thoảng tới.

“Hôm nay bị dọa sợ à?” “Một chút.” “Giận rồi?” “Cũng một chút.” “Tại sao?” “Có phải anh đã biết em là ai ngay từ đầu rồi không?”

Anh không trả lời ngay.

“Diệp Tri Ý hay đăng bài trên vòng bạn bè, có rất nhiều ảnh có mặt em.

Năm ngoái nó từng cho anh xem tài khoản mạng xã hội của em, bảo bạn thân nó làm thiết kế tạo hình, chụp ảnh rất đẹp.” “Rồi sao?” “Rồi anh theo dõi tài khoản của em.

Xem suốt nửa năm.” “…”

Thế này là tính sao? Âm thầm quan sát tôi nửa năm, rồi ở cửa quán bar bị tôi kéo một cái là đi theo luôn?

“Vậy sao anh không nói cho em biết anh là anh cả của con bé?” “Em không hỏi.” “Em hỏi anh tên gì, anh chỉ nhắn lại mỗi một cái họ!” “Em cũng đâu có hỏi tiếp.” Tôi cạn lời.

Anh nhìn tôi, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Tôi cũng nhìn anh.

Gió đêm từ ban công thốc vào, khá lạnh.

Anh cởi áo khoác ngoài đang mặc khoác lên vai tôi.

“Mai anh đưa em đi làm.” “Không cần đâu, em lái chiếc Fit đi là được rồi.” “Chiếc đó đến lúc phải đi bảo dưỡng rồi, ngày mai anh đưa em đi.” “Diệp Tri Ý biết sẽ nói ra nói vào đấy.” “Nó muốn nói gì kệ nó.” “Hai bác nhìn thấy liệu có nghĩ là tiến triển nhanh quá không?”

Anh khựng lại một nhịp.

“Chúng ta đăng ký kết hôn nửa tháng rồi.

Đối với anh thì tốc độ này đã là quá chậm.” “…” Tôi kéo chặt áo khoác thêm một chút.

Anh đứng ngay trước mặt tôi, ánh đèn từ phía sau hắt tới, viền quanh đường nét cơ thể anh một vầng sáng mỏng.

Người đàn ông này.

Kể từ lúc này trở đi.

Sẽ không chỉ là một avatar, một cái tên hay những câu trả lời ngắn gọn, kiệm lời trên điện thoại nữa.

Anh là chồng tôi, bằng xương bằng thịt đứng ngay trước mắt tôi.

Chương 13: Nhà thiết kế mới tới

Sáng hôm sau, Lệ Hành Chỉ lái chiếc Maybach đưa tôi đi làm.

Chiếc xe màu đen êm ái đỗ trước sảnh công ty.

Tôi vừa mở cửa định bước xuống, anh đột nhiên lên tiếng.

“Trưa nay anh đến đón em đi ăn.” “Không cần…” “Mười hai giờ nhé.” Giọng điệu không cho phép từ chối.

Tôi đóng cửa xe đi vào công ty.

Tiểu Hòa đã đợi sẵn ở chỗ làm việc.

“Chị Vãn, chị Vãn! Hôm nay chị đi xe gì đến thế? Em nhìn thấy từ cửa sổ, Maybach đen bóng lộn! Xe của bạn chị ạ?” “Của chồng chị.”

Tiểu Hòa há hốc mồm.

“Chị, chị có chồng rồi á?” “Ừ.” “Từ lúc nào vậy?” “Mới đây thôi.” “…Đột ngột quá vậy.” Cô bé load thông tin mất vài giây, rồi hai mắt sáng rực lên.

“Chồng chị lái Maybach á? Chắc phải giàu lắm!” “Cũng bình thường.”

Tôi thay đồng phục, chuẩn bị bắt tay vào công việc hôm nay.

Ngoài hành lang, tôi đụng mặt một stylist khác cùng nhóm, Khâu Niệm.

Chị ta làm ở đây đã ba năm, là nhân viên kỳ cựu của đội.

Nhìn thấy tôi, chị ta chỉ khẽ gật đầu một cái chứ không thèm chào hỏi.

Tiểu Hòa sán lại gần, thì thầm.

“Chị Khâu tính hơi khó gần, chị đừng để bụng nhé.

Lúc trước chị ấy là nhà thiết kế chủ lực, sau khi chị nhận đơn của cô Ôn, có vẻ cấp trên thấy chị hợp làm ứng viên được lăng xê chính hơn.

Chị ấy hình như có chút ý kiến chuyện này.

” “Chị đâu có nhận đơn của cô Ôn, là cô Ôn tự chỉ đích danh mà.” “Em biết, nhưng chị Khâu không nghĩ vậy đâu.” Tôi không bình luận gì thêm.

Ai từng lăn lộn chốn công sở đều hiểu, có những mâu thuẫn không phải cứ giải thích là xong.

Sáng làm hai khách, mọi việc đều suôn sẻ.

Đúng mười hai giờ trưa, điện thoại reo.

Chỉ: Anh xuống đến nơi rồi.

Tôi xách túi đi xuống nhà, Tiểu Hòa í ới gọi với theo phía sau.

“Chị Vãn đợi em với, em cũng đi xuống ăn…” Cô nàng chưa nói hết câu thì người đã chạy đến sát rạt bên cạnh tôi.

Cùng bước ra khỏi cửa công ty, chiếc Maybach đang đỗ bên đường.

Kính cửa sổ ghế lái hạ xuống, để lộ nửa khuôn mặt của Lệ Hành Chỉ.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, không phải vest, thoạt nhìn bớt đi vẻ trang trọng nhưng khí thế áp đảo vẫn còn nguyên vẹn.

“Lên xe đi em.”

Tiểu Hòa đứng bên cạnh suýt chút nữa hét ré lên.

“Đây là chồng chị á??” Hai mắt con bé như sắp lọt cả ra ngoài.

“Chị Vãn! Chồng chị đẹp trai quá mức quy định rồi đấy!!”

Ánh mắt Lệ Hành Chỉ dời qua.

Tiểu Hòa lập tức bụm miệng, lùi lại một bước.

“Chào, chào anh ạ.” Anh khẽ gật đầu, coi như đáp lễ.

Tôi ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

“Chiều nay anh không bận à?” “Họp xong rồi.” “Vậy anh định ăn gì?” “Em muốn ăn gì?” “Canh bò ba chỉ chua cay.” “Được.”

Chiếc xe êm ái lăn bánh rời đi.

Trong gương chiếu hậu, Tiểu Hòa vẫn đứng ngẩn ngơ trước cửa công ty, ôm mặt nhìn theo bóng chúng tôi.

Chiều quay lại công ty, tôi phát hiện Tiểu Hòa đã lan truyền tin đồn “chồng chị Vãn siêu cấp đẹp trai” đi khắp nửa tầng lầu.

Khâu Niệm từ phòng làm việc bước ra, đụng mặt tôi ở chỗ cây nước nóng.

“Cô là Lâm Vãn đúng không?” “Đúng vậy.” “Nghe nói trưa nay chồng cô đến đón đi ăn.” “Vâng.” “Sau này chú ý tác phong một chút, đừng để quan hệ cá nhân ảnh hưởng đến đánh giá công việc.”

Nói xong, chị ta ngoảnh đít bỏ đi luôn.

Tôi đứng cạnh cây nước, không đáp trả.

Rõ ràng là thái độ gây sự công khai.

Tiểu Hòa tức tối xông tới.

“Bà ấy có ý gì vậy? Chồng chị đến đón chị đi ăn thì sao chứ? Có đi trễ về sớm đâu.” “Mặc kệ chị ta, chấp nhặt làm gì.” Tôi rót đầy nước vào bình, quay lại làm việc.

Gần lúc tan làm, tôi nhận được tin nhắn của Ôn Như Nguyệt.

“Cô Lâm, cuối tuần có rảnh không? Tôi mời cô đi uống trà chiều.” Tôi suy nghĩ một lát, rồi nhắn lại chữ “Được”.

Muốn xem rốt cuộc cô ta định nói chuyện gì.

Chương 14: Hai người quen nhau bao lâu rồi

Chiều thứ bảy, Ôn Như Nguyệt hẹn gặp ở một tiệm bánh ngọt tư nhân.

Cô ta đến sớm hơn tôi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, trước mặt bày hai ly trà matcha.

Tôi ngồi xuống, cô ta khẽ mỉm cười.

“Cô Lâm, chắc cô không phiền nếu tôi vào thẳng vấn đề chứ.” “Không phiền.” “Cô và Lệ tiên sinh, quen nhau bao lâu rồi?” “Tính cả ngày đăng ký kết hôn thì khoảng nửa tháng.”

Cô ta bưng ly trà, động tác hơi khựng lại.

“Nửa tháng.” “Vâng.” “Dì Lệ nhắc đến chuyện xem mắt với tôi, đã phải chuẩn bị trước cả ba tháng trời.” Giọng điệu của cô ta không có vẻ gì là gây hấn.

Nhưng lượng thông tin truyền tải thì rất lớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...