Nhìn thấy tôi, cô ta khẽ gật đầu chào hỏi xã giao.
“Cô Lâm, lâu rồi không gặp.” “Chào cô Ôn.” Chúng tôi đi sượt qua nhau.
Sự kiện bắt đầu, tôi ở hậu trường bận rộn chỉnh trang lần cuối cho các khách hàng sắp lên sân khấu chia sẻ.
Tiểu Hòa chạy tới, vẻ mặt hơi hoảng hốt.
“Chị Vãn, bên ngoài có một người xưng là bạn chị trà trộn vào rồi.” Tim tôi hẫng đi một nhịp.
“Nhận dạng thế nào?” “Áo hoodie trắng, khá cao.” Là Chu Ngôn.
Tôi bảo Tiểu Hòa canh chừng hậu trường, tự mình bước ra cửa ngách của sảnh tiệc.
Chu Ngôn đang đứng trong một góc, trên tay bưng ly champagne thó được từ bàn đón tiếp.
Thấy tôi, hắn cười khẩy.
“Đi sự kiện nào em cũng mặc nguyên bộ đồng phục thế à? Trông hệt con bé làm thuê.” “Sao anh vào được đây?” “Ra cửa bảo là bạn em là người ta cho vào.
An ninh công ty em kém quá.”
Hắn nhấp một ngụm rượu.
“Lâm Vãn, anh cho em một cơ hội cuối cùng.
Quay về với anh, anh sẽ bỏ qua mọi chuyện.” Tôi nhìn hắn chằm chằm.
“Chu Ngôn, anh lấy tư cách gì mà đòi cho tôi cơ hội?” “Hồi trước em đâu có ăn nói kiểu này.” “Đó là do lúc trước tôi chưa đủ tỉnh táo.” “Bây giờ em tưởng mình tỉnh táo rồi chắc? Tưởng bám được đại gia là đổi đời à?” Giọng hắn cất cao lên, vài người xung quanh quay lại nhìn.
“Em tưởng loại người như thế thèm để mắt tới em sao? Em cũng chỉ là một con bé thợ trang điểm quèn, chẳng đáng xách dép cho người ta—”
“Cậu đang nói chuyện với ai đấy?” Một giọng nói lạnh buốt xen vào.
Tôi quay đầu lại.
Lệ Hành Chỉ đứng cách đó ba bước chân.
Hôm nay anh diện một bộ âu phục đen tuyền, không thắt cà vạt, cổ áo hơi mở, một tay đút túi quần.
Thanh lãnh, cao ngạo, dưới ánh đèn chùm pha lê, khuôn mặt ấy càng khiến người ta không thể rời mắt.
Theo sau anh là Tổng giám đốc và hai đối tác của công ty.
Đúng rồi.
Anh là cổ đông lớn của công ty này.
Hôm nay anh đến dự tiệc tri ân.
Tôi không hề biết trước.
Cả sảnh tiệc chìm vào tĩnh lặng.
Lệ Hành Chỉ không thèm nhìn Chu Ngôn.
Anh nhìn tôi.
“Đợi lâu chưa?” Tôi lắc đầu.
“Em cũng vừa mới qua đây thôi.” Anh bước tới, đứng sát bên tôi.
Sau đó mới dời tầm mắt sang Chu Ngôn.
“Cậu là ai?”
Sắc mặt Chu Ngôn lúc này đã biến dạng hoàn toàn.
Hắn nhìn Lệ Hành Chỉ, rồi lại nhìn nhóm người đi theo phía sau, rõ ràng đã nhận ra sự chênh lệch về đẳng cấp.
“Tôi… tôi là bạn của Lâm Vãn.” “Cô ấy không có người bạn như cậu.” Lệ Hành Chỉ quay sang lực lượng an ninh.
“Mời cậu ta ra ngoài.”
Hai bảo vệ mặc đồng phục đen bước nhanh tới.
Chu Ngôn bị xốc nách lôi ra ngoài, mặt đỏ bừng.
Đến cửa, hắn vẫn ngoái lại hét lên với tôi.
“Lâm Vãn, em giỏi lắm!” Lệ Hành Chỉ không thèm quay đầu lại lấy một lần.
Bảo vệ đóng cửa, sảnh tiệc khôi phục vẻ yên bình.
Tổng giám đốc đứng bên cạnh mỉm cười đầy thức thời.
“Lệ tổng, mời ngài đi hướng này.” Lệ Hành Chỉ không nhúc nhích.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Có bị dọa sợ không?” “Không ạ.” “Cậu ta sẽ không bao giờ xuất hiện nữa đâu.”
Lúc nói câu này, giọng điệu của anh y như lúc bảo “Mười hai giờ anh đến đón em đi ăn”.
Bình thản, chắc nịch.
Như thể chỉ đang trần thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Bên cạnh bắt đầu có tiếng thì thầm to nhỏ.
“Cô gái đó là ai thế? Sao Lệ tổng lại đối xử với cô ấy như…” “Không biết, lúc nãy ngài ấy gọi cô ấy là gì nhỉ?”
Ôn Như Nguyệt đứng ở rìa đám đông, tay cầm ly rượu mà không uống ngụm nào.
Cô ta chứng kiến toàn bộ màn kịch này.
Không nói một lời.
Nhưng ngón tay siết chặt lấy ly rượu hằn lên những khớp xương trắng bệch.
Chương 17: Cô lấy tư cách gì
Động thái của Ôn Như Nguyệt nhanh hơn tôi tưởng.
Thứ hai, Lệ Ánh Thu gọi điện đến, giọng điệu có chút ngập ngừng.
“Hỉ Bảo, phía nhà họ Ôn có đánh tiếng qua…” “Họ nói gì vậy cô?” “Tiểu Nguyệt nói chuyện nhà mình, con bé không muốn can thiệp.
Nhưng mẹ con bé có gọi điện cho cô, phàn nàn rằng chúng ta đã sắp xếp buổi xem mắt suốt ba tháng trời, đùng một cái lại lòi ra một người phụ nữ khác cướp ngang, như vậy là quá thiếu tôn trọng.” “Cháu xin lỗi cô, chuyện này đúng là quá đột ngột, nếu làm cô khó xử…” “Không liên quan đến cháu.” Lệ Ánh Thu vội ngắt lời, “Cháu đừng áy náy.
Chỉ là phía nhà họ Ôn không giữ được thể diện, cô định tìm một thời điểm thích hợp để hai nhà ngồi lại nói chuyện cho rõ ràng.” “Vâng, cháu nghe theo sự sắp xếp của cô.”
Cúp máy xong, tôi kể chuyện này cho Diệp Tri Ý.
Diệp Tri Ý nhảy dựng lên.
“Mẹ con Ôn Như Nguyệt gọi điện mách lẻo mẹ tao á? Chiêu trò gì đây? Cái thân đi xem mắt, mặt mũi chính thức còn chưa thấy mà đã ra cái vẻ có hôn ước rồi à?” “Mẹ cô ta cảm thấy bị coi thường.” “Bị coi thường thì là do mẹ tao, liên quan quái gì đến mày?” Nó càng nghĩ càng tức.
“Không được, tao phải đi nói cho mẹ tao biết mặt.” “Đừng, đừng thêm dầu vào lửa nữa.” “Dầu mỡ gì tầm này? Không ngăn cản thì Ôn Như Nguyệt sớm muộn cũng đè đầu cưỡi cổ mày cho xem.”
Nói xong nó lao thẳng xuống lầu.
Tôi cản không kịp.
Mười phút sau, dưới nhà vọng lên đoạn hội thoại giữa Lệ Ánh Thu và Diệp Tri Ý.
“Mẹ, mẹ phải phân biệt rõ, ai là con dâu mẹ, ai là người ngoài chứ.” “Mẹ phân biệt được.
Nhưng phía nhà họ Ôn quả thực có lý do của họ, chúng ta sắp xếp xem mắt trước, giữa chừng lại xảy ra biến cố, đáng lẽ phải cho người ta một lời giải thích đàng hoàng.” “Giải thích cái gì? Anh con tự chọn vợ, chứ mẹ có mang sính lễ đến hỏi cưới cô ta đâu, nhà họ Ôn lấy tư cách gì mà đòi hỏi?” “Mày đừng có gào lên với mẹ.
Mẹ đang muốn hòa giải, chứ không phải muốn bới bèo ra bọ.” “Mẹ hòa giải thì đúng rồi, nhưng đừng để Lâm Vãn phải chịu ấm ức.”
Lệ Ánh Thu im lặng một lúc.
“Không đâu.
Con bé là con dâu mẹ mà.” Câu nói này tôi nghe rõ mồn một từ trên lầu.
Sống mũi hơi cay cay.
…
Chaporia
Bình Luận (0)