Khách hàng lớn chuyển giao lại cho tôi.
Lúc đi ngang qua chỗ tôi, chị ta lí nhí nói một câu.
“Là Ôn Như Nguyệt xúi tôi làm.
Cô ta bảo sẽ giới thiệu cho tôi nhiều mối khách sộp hơn.” Tôi nhìn chị ta.
“Những mối khách đó đáng giá bao nhiêu? Đánh đổi bằng ba năm uy tín nghề nghiệp của chị, chị đã tính kỹ xem có đáng không chưa?”
Khâu Niệm không trả lời.
Chị ta về chỗ ngồi, thẫn thờ mất một lúc lâu.
Chương 20: Tay nghề của em xứng đáng tỏa sáng ở mọi sân khấu
Chuyện phương án thiết kế đã được giải quyết ổn thỏa.
Nhưng Ôn Như Nguyệt không bị liên đới trực tiếp.
Khâu Niệm khai là do cô ta xúi giục, nhưng lại chẳng có bằng chứng giấy tờ.
Ôn Như Nguyệt chỉ cần cắn răng kêu không biết, công ty cũng chẳng làm gì được cô ta.
Cô ta rất khôn ngoan.
Chẳng bao giờ tự mình ra tay.
Lợi dụng người khác làm chuyện bẩn thỉu, bản thân thì ung dung đứng một góc xem kịch.
Cái loại người này ngoài xã hội không hề hiếm gặp.
Tôi không vội.
Rồi sẽ có ngày cô ta tự sa lưới.
Thời gian này, tôi dồn toàn lực vào công việc.
Nhận thiết kế concept và triển khai trọn gói cho ba thương hiệu hợp tác.
Không phải nhờ ô dù của Lệ Hành Chỉ.
Mà là do khách hàng tự xem portfolio của tôi, ưng phong cách nên chủ động liên hệ.
Tôi làm nghề này năm năm rồi, không tính là dài, nhưng đủ dùng.
Phong cách và uy tín tích lũy từ thời còn làm nhiếp ảnh gia tự do là thành quả tôi gây dựng từng chút một.
Không ai làm thay tôi, và cũng chẳng ai cướp đi được.
Nửa tháng sau, công ty nhận một dự án khủng.
Điều phối toàn bộ tạo hình hậu trường cho Đêm hội Thời trang Thường niên của Hạc Thành.
Đây là sự kiện thời trang quy mô nhất thành phố, quy tụ đông đảo các nhãn hàng, ngôi sao giới giải trí, giới thượng lưu và hàng loạt đơn vị truyền thông lớn trên cả nước.
Công ty đề cử tôi làm stylist trưởng.
Đích thân Tổng giám đốc gọi tôi lên trao đổi.
“Lâm Vãn, sự kiện này có ý nghĩa rất lớn đối với công ty.
Cô có sẵn sàng nhận nhiệm vụ không?” “Tôi sẵn sàng.” “Áp lực không nhỏ đâu.
Nếu cô cần bất cứ sự hỗ trợ nào, công ty sẽ dốc toàn lực.” “Cảm ơn sếp.”
Về lại bàn làm việc, tôi bắt đầu lên phương án chi tiết.
Tiểu Hòa giúp tôi tổng hợp tư liệu tạo hình của sự kiện này trong ba năm gần nhất, tôi cẩn thận nghiên cứu từng hồ sơ, từng bức ảnh.
Tối về nhà, Lệ Hành Chỉ đã đợi tôi ở phòng khách.
“Nhận dự án Đêm hội rồi à?” “Vâng.” “Có cần anh giúp gì không?” “Không cần đâu anh.
Chuyện này em tự lo được.” Anh nhìn tôi, khẽ gật đầu.
“Tay nghề của em xứng đáng tỏa sáng ở mọi sân khấu.”
Câu nói này anh thốt ra không một nụ cười, cũng chẳng cố tình nhấn nhá trọng âm.
Giống như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên vậy.
Tôi không nhịn được bật cười.
“Có phải anh thấy vợ anh siêu nhân lắm không?” “Ừ.
Siêu nhân lắm.” Đến nịnh vợ mà mặt mũi cũng chẳng biến sắc chút nào.
Chương 21: Cô ta là ai?
Đêm hội chính thức diễn ra.
Hậu trường quay cuồng từ 3 giờ chiều.
Tôi cùng ekip phụ trách tạo hình cho 12 nhóm nghệ sĩ và khách mời.
Thay đồ, dặm lại lớp trang điểm, sửa lỗi phát sinh, thêm người đột xuất… từng phút từng giây đều phải căn chỉnh chuẩn xác.
Tiểu Hòa chạy tới chạy lui đưa đồ, khản cả tiếng.
Đúng 7 giờ tối, ánh đèn sân khấu bật sáng.
Khách mời tiến vào hội trường.
Tôi ngó từ cửa ngách hậu trường ra.
Hội trường chật kín người.
Đại diện các nhãn hàng ngồi ở những hàng ghế đầu, bàn tròn trải khăn trắng muốt, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng cụng ly lanh canh không ngớt.
Lệ Hành Chỉ ngồi ở bàn tiệc chính, ngay hàng đầu tiên.
Hôm nay anh diện bộ vest xanh đen, măng séc cài ở cổ tay áo chính là cặp khuy bạc hình vuông tôi tặng anh tuần trước.
Anh vốn dĩ chẳng bao giờ dùng phụ kiện, thế mà hôm nay lại đeo cặp khuy này.
Tôi quay gót trở lại, tiếp tục bận rộn trong hậu trường.
8 rưỡi tối, đêm hội bước vào giờ nghỉ giữa hiệp.
Tôi bước ra khỏi hậu trường hít thở chút không khí, vừa rẽ qua hành lang thì đụng mặt Ôn Như Nguyệt.
Hôm nay cô ta ăn vận vô cùng lộng lẫy.
Chiếc đầm dạ hội màu đỏ rượu, tóc bới cao kiêu kỳ, trên cổ lấp lánh sợi dây chuyền đắt tiền.
Đứng cạnh cô ta là một người đàn ông.
Chu Ngôn.
Tôi dừng bước.
Ôn Như Nguyệt thấy tôi, khẽ mỉm cười.
“Cô Lâm, trùng hợp quá.” Tôi không thèm liếc Chu Ngôn lấy một cái.
“Cô Ôn, cô có vé mời tham dự sự kiện hôm nay sao?” “Bạn tôi nhượng vé.” Cô ta hơi nghiêng đầu, “À đúng rồi, giới thiệu với cô, vị này là—”
“Không cần giới thiệu.” Chu Ngôn tự mình lên tiếng.
Hắn diện một bộ âu phục chỉnh tề, trông có vẻ bảnh bao hơn ngày thường.
Nhưng sự hậm hực và oán hận trong đôi mắt hắn thì chẳng thể giấu đi đâu được.
“Lâm Vãn, chúng ta nói chuyện đi.” “Không có gì để nói cả.” “Em chắc chứ?”
Hắn lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh chụp màn hình rồi đưa cho tôi xem.
Là một bài bóc phốt ẩn danh trên mạng xã hội.
Tiêu đề giật tít: “Nữ stylist Hạc Thành đu bám đại gia để thăng tiến, hất cẳng thiên kim hào môn trong cuộc xem mắt.” Bài viết rất dài, tuy không chỉ đích danh nhưng những chi tiết bên trong rõ mồn một, ai đọc cũng biết đang ám chỉ người nào.
“Cô đăng?” Tôi nhìn thẳng vào Ôn Như Nguyệt.
“Tôi chẳng đăng gì cả.” Nét mặt Ôn Như Nguyệt ngây thơ vô số tội, “Chuyện trên mạng, tôi làm sao mà quản được.” “Vậy là hắn ta?” Tôi nhìn Chu Ngôn.
Chu Ngôn cất điện thoại, dựa lưng vào tường.
“Anh chỉ muốn cho em thấy, cuộc sống hiện tại của em mỏng manh đến mức nào.
Chỉ cần một bài đăng là đủ để mọi người chỉ trỏ chê cười em.
Lâm Vãn, em tưởng gả cho người có tiền là êm ấm à? Cái quá khứ của em không chịu nổi sự săm soi đâu.” “Săm soi cái gì? Săm soi các tác phẩm thiết kế trong bốn năm đại học của tôi? Săm soi những đánh giá của khách hàng thời tôi làm thợ chụp ảnh tự do? Hay là săm soi cái video anh ôm ấp hai cô gái ở quán karaoke?”
Mặt Chu Ngôn biến sắc.
“Cô—” “Chu Ngôn, anh đến tận Hạc Thành theo dõi tôi, lén lút trà trộn vào công ty tôi, bây giờ lại mò mẫm vào sự kiện này, mục đích rốt cuộc là gì? Anh vẫn tự ảo tưởng mình là nạn nhân đấy à?” Hắn há miệng.
“Lâm Vãn, đừng dồn anh vào bước đường cùng.” “Tôi dồn anh cái gì? Là tự anh vác xác tới đây đấy chứ.”
Từ cuối hành lang vẳng lại tiếng bước chân.
Lệ Hành Chỉ dẫn theo hai vệ sĩ bước ra từ góc rẽ.
Anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.
Chaporia
Bình Luận (0)