Mỗi một tin tức đều như một sợi dây thòng lọng siết ngày càng chặt, khiến nhà họ Tiêu nghẹt thở.
Sự đắc ý và khoe khoang trước kia giờ đã biến thành trò cười trong mắt hàng xóm láng giềng.
“Ơ, chẳng phải anh cả nhà họ Tiêu đây sao? Nghe nói nhà giải tỏa của mấy người bị đóng băng rồi à? Thật hay giả thế?”
“Chậc chậc, đúng là biết mặt không biết lòng. Vì mấy căn nhà mà ép cả con ruột bỏ đi, báo ứng rồi!”
Những lời đàm tiếu ấy như dao cứa vào tim Tiêu Kiến Quốc và Trương Quế Phân.
Từ đối tượng được người người ngưỡng mộ, bọn họ biến thành trò cười cho thiên hạ.
Cú chênh lệch khổng lồ ấy khiến tinh thần của họ gần như sụp đổ.
Đến ngày thứ năm, cuối cùng Trương Quế Phân cũng dò được từ một người họ hàng xa cách liên lạc của đồng nghiệp cũ của Liễu Nguyệt.
Bà dùng giọng điệu gần như van xin, mềm mỏng nịnh nọt, hứa đủ mọi lợi ích, cuối cùng cũng moi được địa chỉ khu chung cư cũ nơi Tiêu Nhiên đang thuê trọ.
Khoảnh khắc ấy, trong mắt Tiêu Kiến Quốc và Trương Quế Phân lại bùng lên tia hy vọng.
Giống như kẻ chết đuối cuối cùng cũng túm được cọng rơm cứu mạng.
Hai người lập tức lái xe trong đêm, dẫn theo cả nhà Tiêu Kiến Quân, hùng hổ lao tới địa chỉ đó.
Lần này, bọn họ đã tính kỹ rồi.
Dù dùng cách gì…
Uy hiếp, dụ dỗ, hay thậm chí là đánh vào tình cảm…
Cũng phải ép Tiêu Nhiên ký tên!
Chiếc xe dừng lại ở con hẻm cũ kỹ phía tây thành phố.
Nhìn khu dân cư đổ nát trước mắt, trong lòng Trương Quế Phân chẳng những không có chút áy náy nào, ngược lại còn dâng lên khoái cảm độc địa.
“Đáng đời! Dám chống đối chúng tao thì phải sống trong cái ổ chó thế này!”
Cả đám hùng hổ xông lên tầng sáu.
Khi nhìn thấy biển số nhà quen thuộc kia, Tiêu Kiến Quốc đi đầu, giơ tay định đập cửa.
Nhưng bàn tay ông ta lại khựng giữa không trung.
Cửa… không khóa hẳn.
Từ khe cửa vọng ra tiếng cười hồn nhiên của bé gái và giọng nói dịu dàng của Tiêu Nhiên.
“Niệm Niệm ngoan, ăn thêm một miếng nữa, ăn xong ngày mai ba dẫn con đi công viên giải trí.”
“Yeah! Ba là tuyệt nhất!”
Khung cảnh bình thường nhưng ấm áp ấy khiến mấy người đứng ngoài cửa đều ngây ra.
Chương 8: Quỳ xuống quá muộn
Tiêu Kiến Quốc đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng trong phòng khiến đồng tử ông ta co mạnh.
Trong phòng khách chật hẹp, Tiêu Nhiên đang quỳ một gối trên sàn, tay bưng bát cơm, kiên nhẫn đút cho con gái Niệm Niệm ăn.
Liễu Nguyệt ngồi bên cạnh, dịu dàng lau miệng cho con.
Trên chiếc bàn ăn gấp nhỏ là hai món ăn một món canh, đơn giản nhưng nghi ngút khói nóng.
Ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa sổ rơi xuống, phủ lên gia đình ba người một tầng ánh sáng vàng ấm áp.
Năm tháng yên bình, tránh xa thế tục.
Khung cảnh ấy tạo thành sự đối lập châm chọc vô cùng với những ngày địa ngục mà nhà họ Tiêu vừa trải qua.
“Tiêu Nhiên!”
Giọng the thé của Trương Quế Phân phá tan bầu không khí yên tĩnh trong nhà.
Niệm Niệm giật mình sợ hãi, chiếc thìa trong tay rơi xuống đất, vội chui vào lòng Tiêu Nhiên.
Tiêu Nhiên chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt anh bình lặng như nước nhìn đám khách không mời đứng trước cửa, giống như đang nhìn những người xa lạ.
Trên mặt anh không hề có lấy một tia bất ngờ.
Dường như…
Anh đã sớm đoán được bọn họ sẽ tới.
Liễu Nguyệt lập tức đứng dậy, che chắn con gái phía sau lưng, cảnh giác nhìn bọn họ.
“Mọi người tới đây làm gì?”
“Chúng tao tới làm gì á?!”
Bác gái là người đầu tiên xông lên, chỉ thẳng vào mặt Tiêu Nhiên chửi bới:
“Cái đồ sói mắt trắng! Đồ súc sinh! Mày hại chúng tao thảm thế này mà còn có mặt mũi sống yên ổn ở đây à!”
Tiêu Hạo cũng đứng sau gào theo:
“Tiêu Nhiên, mày đừng có không biết điều! Mau ký tên cho tao, không thì mày đừng trách bọn tao không khách khí!”
Tiêu Nhiên không thèm để ý tới bọn họ.
Anh chỉ nhẹ nhàng dỗ dành cô con gái đang hoảng sợ rồi giao bé cho Liễu Nguyệt.
“Nguyệt Nguyệt, đưa Niệm Niệm vào phòng.”
Liễu Nguyệt lo lắng nhìn anh một cái, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, ôm con gái đi vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại.
Trong phòng khách giờ chỉ còn Tiêu Nhiên và đám “người thân” của anh.
Tiêu Nhiên chậm rãi đứng dậy.
Anh rất cao.
Sự im lặng tích tụ suốt thời gian dài khiến trên người anh hình thành một khí thế áp bức đáng sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)