Không ai trả lời.

Phòng khách im lặng đến đáng sợ.

TV chưa tắt, trong chương trình giải trí vẫn vang lên tiếng cười ồn ào, càng khiến bầu không khí lúc này thêm châm chọc.

Một lúc rất lâu sau, Vương Vy Vy mới run giọng mở miệng:

“Chị dâu… em thật sự không còn cách nào khác…”

“Chồng cũ của em ngoại tình, còn đánh em. Ly hôn xong em chẳng có gì cả. Mẹ nói nếu không giữ được căn nhà thì sau này em sẽ chẳng còn chỗ đứng…”

“Tôi hiểu.” Tôi gật đầu, “Cho nên cô cần nhà.”

“Tôi không hiểu là, vì sao cô cần nhà thì phải cướp nhà của tôi?”

Vương Vy Vy lập tức hoảng hốt:

“Em không cướp!”

“Không cướp?” Tôi bật cười, “Sổ đỏ ghi tên cô. Cô ở nhà của tôi. Tiền vay mỗi tháng vẫn do tôi trả.”

“Tối nay cô còn gọi điện hỏi tại sao nợ xấu lại ghi lên lịch sử tín dụng của cô.”

“Tới mức này rồi, cô còn nói mình không cướp?”

“Em…” Mắt Vương Vy Vy đỏ hoe, “Em chỉ tưởng là tạm thời…”

“Tạm thời?” Tôi quay sang nhìn Vương Hạo, “Anh cũng nói với cô ta như vậy?”

Vương Hạo cúi gằm đầu, không dám nhìn tôi.

Tôi bỗng thấy rất buồn cười.

Ba năm hôn nhân.

Tôi từng nghĩ người đàn ông này ít nhất cũng có chút trách nhiệm.

Kết quả tới lúc xảy ra chuyện, anh ta lại để em gái mình đứng ra khóc lóc giải thích, còn bản thân thì trốn phía sau giả câm giả điếc.

“Được.” Tôi gật đầu, “Nếu là tạm thời, vậy bây giờ chuyển lại đi.”

Hai anh em họ đồng thời ngẩng đầu nhìn tôi.

“Tôi cho hai người ba ngày.” Tôi nói rất chậm, “Tự đi làm thủ tục sang tên lại.”

“Nếu không…”

Tôi chỉ vào tập tài liệu trên bàn.

“Tôi sẽ chính thức khởi kiện.”

“Đồng thời xin bảo toàn tài sản, niêm phong căn nhà kia.”

“Còn nữa.” Tôi nhìn Vương Hạo, “Nếu chữ ký đồng ý của tôi là giả mạo…”

“Tôi sẽ báo cảnh sát.”

Sắc mặt Vương Hạo hoàn toàn sụp đổ.

“Niệm Niệm!” Anh ta gần như lao tới, “Em không thể làm vậy! Chuyện này mà làm lớn thì cả nhà anh coi như xong rồi!”

“Cả nhà anh?” Tôi lùi về sau nửa bước, tránh tay anh ta, “Lúc các người hợp nhau tính kế chuyển nhà, có ai nghĩ tới tôi không?”

“Tôi gánh tiền vay, tôi trả nợ, tôi đưa cả tiền dưỡng già của bố mẹ mình vào căn nhà này.

“Kết quả thì sao?”

“Tôi trở thành người cuối cùng biết mình bị đá ra khỏi nhà.”

Giọng tôi vẫn rất bình tĩnh.

Nhưng càng bình tĩnh, sắc mặt Vương Hạo càng tái nhợt.

Anh ta biết.

Lần này tôi thật sự không quay đầu nữa rồi.

Vương Vy Vy bật khóc nức nở:

“Chị dâu, em xin chị…”

“Đừng gọi tôi là chị dâu.” Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta, “Từ lúc cô nhận căn nhà này, cô nên biết sẽ có ngày hôm nay.”

“Tôi không nợ cô.”

“Tôi càng không có nghĩa vụ hy sinh cuộc hôn nhân và tài sản của mình để làm thánh mẫu cứu khổ cứu nạn cho cả nhà họ Vương.”

Ngoài cửa sổ, gió đêm đập mạnh vào kính.

Trong phòng khách, không ai nói thêm câu nào.

Chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng của Vương Vy Vy.

Và tiếng hít thở nặng nề của Vương Hạo.

Tôi nhìn hai người trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ mệt.

Không phải kiểu mệt vì đau lòng nữa.

Mà là cảm giác sau khi một người đã hoàn toàn tỉnh táo.

“Tối nay hai người tự bàn bạc đi.” Tôi cầm túi hồ sơ lên, “Ngày kia trước sáu giờ chiều, tôi muốn nhìn thấy giấy hẹn sang tên.”

“Nếu không thấy…”

Tôi dừng một chút.

“Chúng ta gặp nhau ở tòa án.”

“Còn cả cái này nữa…”

Tôi lấy chiếc điện thoại cũ ra, mở một đoạn ghi âm.

Là đoạn ghi âm cuộc gọi giữa anh ta và mẹ mình, được tôi giấu trong túi chiếc áo lông vũ kia.

“Mẹ, chuyện căn nhà xử lý xong rồi… Vâng, sang tên cho Vy Vy rồi… Thẩm Niệm? Cô ấy không biết, cũng không cần phải biết. Dù sao tiền vay nhà vẫn là cô ấy trả, đợi sau này Vy Vy ổn định rồi tính tiếp… Ôi mẹ đừng lo nữa, con tự biết chừng mực.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Phòng khách im lặng như chết.

Sắc mặt Vương Hạo xám ngoét, như bị ai rút cạn toàn bộ sức lực.

“Em… em ghi âm anh?” Anh ta không dám tin nhìn tôi.

“Nếu không thì sao?” Tôi cất điện thoại đi, “Đợi anh lương tâm thức tỉnh à? Vương Hạo, từ ngày phát hiện căn nhà bị anh đem cho người khác, tôi đã chẳng còn trông mong gì vào lương tâm của anh nữa rồi.”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Sau đó là tiếng đập cửa thô bạo.

Không, phải gọi là phá cửa mới đúng.

“Vương Hạo! Mở cửa! Vương Hạo!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...