Tôi quay lại, là Cố Bắc Thần.
Anh ta mặc một chiếc áo khoác cũ, tóc đã bạc một nửa, trên tay cầm một bó cúc trắng.
Thấy tôi, anh dừng lại, muốn nói lại thôi.
“Đến thăm Tiểu Chu?” Tôi hỏi.
“Ừ.”
“Nó không muốn gặp anh.”
Anh im lặng một lúc: “Tôi biết.”
Anh đặt bó hoa xuống trước mộ, cúi người thật sâu.
“Thanh Vãn,” anh đứng thẳng dậy, nhìn tôi, “xin lỗi.”
Tôi không nói gì.
“Ba chữ này, tôi nợ em một năm rồi.” Giọng anh khàn khàn, “tôi biết một câu xin lỗi không thể đổi lại mạng sống của Tiểu Chu, nhưng tôi vẫn muốn nói. Xin lỗi, Thanh Vãn. Xin lỗi.”
Tôi nhìn người đàn ông mà mình từng yêu sâu đậm, giờ đã trở thành dáng vẻ này.
Hận sao?
Đương nhiên là hận.
Hận anh dung túng Triệu Mộng Dao hại chết Tiểu Chu, hận anh hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi, hận anh chưa từng yêu tôi.
Nhưng hận thì có ích gì?
Hận không thể khiến Tiểu Chu sống lại, cũng không thể bù đắp những tổn thương đã qua.
“Cố Bắc Thần,” cuối cùng tôi lên tiếng, “tôi đã sớm không còn hận anh nữa.”
Anh ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
“Bởi vì hận anh, không đáng.” Tôi bình tĩnh nói: “Anh chưa từng xứng đáng.”
Ánh sáng trong mắt anh ta tắt lịm.
“Chuyện của Tiểu Chu đã kết thúc, giữa chúng ta cũng kết thúc.” Tôi quay người: “Sau này đừng đến nữa. Tiểu Chu không muốn gặp anh, tôi cũng không.”
“Thanh Vãn…”
Tôi không quay đầu.
Rời khỏi nghĩa trang, ánh nắng rất đẹp.
Điện thoại reo, là Cố Cảnh Hành gọi.
“Mẹ, mẹ đang ở đâu? Con với Cảnh Hy tan học rồi, mẹ đến đón bọn con được không?”
“Được.” Tôi mỉm cười: “Mẹ đến ngay.”
Cúp máy, tôi mở cửa xe, ngồi vào.
Trong gương chiếu hậu, Cố Bắc Thần vẫn đứng ở cổng nghĩa trang, nhìn về phía tôi.
Tôi khởi động xe, không quay đầu lại mà rời đi.
Có những con đường, một khi đã đi qua thì không thể quay lại.
Có những con người, một khi đã lỡ mất thì không nên gặp lại.
Tiểu Chu, chuyện chị đã hứa với em, chị làm được rồi.
Kẻ hại em, đã phải trả giá.
Từ nay về sau, chị sẽ sống thật tốt, sống thay cả phần của em.
Chị sẽ nhìn Cảnh Hành và Cảnh Hy trưởng thành, trở thành những con người chính trực, lương thiện.
Chị sẽ hiếu thảo với ba mẹ, cùng anh cả gánh vác nhà họ Lâm.
Chị sẽ chăm sóc tiệm hoa thật tốt, làm những điều mình thích.
Tiểu Chu, ở trên đó, em phải sống thật tốt.
Chị mãi mãi nhớ em.
Mãi mãi yêu em.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)