Vài ngày sau, khi thái t.ử phi Thi Tĩnh Trúc đến tận cửa thì ta đang chỉ huy Thanh Sương cùng đám tiêu sư sắp xếp hàng hóa.
Chỉ thấy một đoàn người hùng hậu tràn vào viện ta.
Vết thương của Thi Tĩnh Trúc đã hồi phục, nhưng hành động vẫn còn yếu, sắc mặt cũng không còn hồng hào như trước.
Dù trang điểm kỹ, nhưng đôi mắt đỏ sưng kia vẫn không che giấu được.
Xem ra chuyện Kỳ Ngọc muốn nạp ta đả kích nàng ta không nhỏ.
Đôi mắt sưng như quả đào của nàng ta quét qua đống hàng ta đang chuyển vào phòng, khóe môi lộ ra ý cười khó hiểu.
Đến khi ta lên tiếng hỏi, nàng ta mới lạnh giọng nói:
“Thương Thời Vũ, ta phụng lệnh thái t.ử đến đón ngươi về Đông Cung. Mau thu dọn theo ta.”
Trong giọng nói tuy đầy oán hận, nhưng vẫn lộ ra vài phần e dè.
Xung quanh nàng ta là mấy tên hộ vệ lực lưỡng, trong đó cũng không thiếu cao thủ.
Thân hình nàng ta hơi phồng lên e là dưới y phục còn mặc giáp mềm.
Xem ra thật sự bị ta đ.á.n.h đến sợ vỡ mật.
“Đón ta về Đông Cung? Ta chưa từng nghe Kỳ Ngọc nói tới. Đi đến đó làm gì?”
“Ngươi giả ngu cái gì? Đừng tưởng ta không biết, ngươi và thái t.ử dan díu đã lâu, không về nữa e là trong bụng cũng có con của thái t.ử rồi!”
Ta nhíu mày, trong lòng chán ghét:
“Ngươi nói nhăng nói cuội gì vậy? Lưỡi dài quá, muốn ta kéo xuống kho làm đồ nhắm rượu sao?”
Thi Tĩnh Trúc lùi vào sau đám hộ vệ, lời nói càng lúc càng khó nghe:
“Hừ, giả thanh cao cái gì. Loại tiện nhân như ngươi, thái t.ử gia chơi vài hôm là cùng, cùng lắm nuôi làm ngoại thất.”
“Ai biết ngươi dùng yêu thuật gì, lại khiến thái t.ử cầu xin ta đích thân đến đón, còn muốn nâng ngươi làm thị thiếp, thật mất hết thể thống!”
“Nếu không phải hắn cầu xin, ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi vinh dự này sao?”
Chương 5
“Thôi khỏi thu dọn, đồ của ngươi mang đi cũng chỉ để ném cho ăn mày.”
“Cứ theo ta. Về phủ rồi, ta sẽ dạy ngươi quy củ!”
“À, còn một chuyện. Ta đã mang theo Truyền Công Đan. Nếu ngươi nhất định muốn vào Đông Cung…. thì ngươi phải uống đan này, truyền toàn bộ nội công cho ta!”
“Nếu không… đừng hòng bước vào Đông Cung nửa bước!”
Nói đến đây, vẻ mặt nàng ta đầy khoái ý, như thể ta đã là nô lệ mặc nàng tùy ý chà đạp.
…
Ta bật người nhảy lên mái hiên, nhìn xuống đám người.
Rồi bật cười lớn, cười đến không thở nổi.
Hai kẻ này rốt cuộc lấy đâu ra tự tin?
Đông Cung chật chội vô vị, như địa ngục ăn người, ta dựa gì mà phải chen đầu vào đó.
Thi Tĩnh Trúc bị ta cười đến phát điên.
“Yêu nữ hồ ly, cứ cười đi! Cười thêm vài tiếng, về Đông Cung rồi không còn cơ hội đâu!”
Ánh mắt nàng ta đầy hung ác, khiến ta nhớ lại hành vi độc ác kiếp trước.
Ta lập tức ngừng cười, ánh mắt lạnh lại.
Ta nghiền một mảnh ngói thành sỏi nhỏ, truyền nội lực vào rồi phóng ra.
Đám hộ vệ lập tức chắn trước nàng ta.
Phía sau nàng ta có một nữ t.ử áo xanh rút kiếm như chớp.
Kiếm quang lóe lên toàn bộ sỏi bị phản lại.
Ta né tránh, nhưng chỉ tập trung tránh chỗ hiểm, trên má vẫn bị rạch một đường m.á.u, còn mất một lọn tóc.
…
Thi Tĩnh Trúc thấy vậy liền vỗ tay cười lớn:
“Ha ha! Nô tỳ giỏi lắm! Quả nhiên không hổ là người sư huynh ta đưa đến!”
“Thương Thời Vũ, công phu của ngươi cũng chỉ vậy thôi!”
Thanh Sương thấy ta bị thương, lập tức nhảy lên mái bảo vệ ta.
“Vân Ly, lên đi! Hủy mặt nàng ta, rồi mới lấy mạng!”
Nữ t.ử áo xanh lạnh giọng:
“Giang sư huynh chỉ bảo ta bảo vệ ngươi, chuyện khác không liên quan.”
Nói xong liền lui sang một bên.
Thi Tĩnh Trúc vẫn gào thét.
Ta nhân cơ hội cùng Thanh Sương lui vào trong nhà.
Thanh Sương vung tay, tung ra một làn khói trắng.
Tất cả lập tức cảm thấy khó thở, tê lưỡi, không dám động đậy.
Thanh Sương quát:
“Cút về! Mỗi người uống một cân nước tiểu trẻ con, độc sẽ giải! Nếu không ba ngày sau gân mạch đứt hết mà c.h.ế.t!”
Thanh Sương vốn rất giỏi chế độc.
Kiếp trước ta không cho nàng nghiên cứu.
Nhưng đời này ta đã ủng hộ hết mình.
Quả nhiên là chiêu lấy độc trị độc, ép bọn họ đi uống nước tiểu, thật sảng khoái.
Đám người lập tức hỗn loạn, kéo Thi Tĩnh Trúc chạy trốn.
…
Đêm đó, trên cửa phủ thái t.ử xuất hiện một phong thư cắm bằng d.a.o.
Bên trong là thư đoạn tuyệt của ta, kèm theo một lọn tóc bị cắt.
【Thái t.ử phi xem Thời Vũ là kẻ thất tiết, lại nhiều lần muốn g.i.ế.c ta, thật khiến người ta sợ hãi. Duyên giữa ta và điện hạ nông cạn, không có phúc hầu hạ. Từ nay như lọn tóc này một lần chia ly, mỗi người một đường.】
Sáng hôm sau, ta dặn dò phụ thân vài việc rồi mang Thanh Sương rời đi.
Ta tìm một tiểu viện gần hoàng thành để tiện hành sự.
Chưa đến mười ngày, tiểu sư đệ vội vã tìm đến, báo tin:
“Đại sư tỷ! Đúng như tỷ đoán, tiêu cục chúng ta bị Xích Vũ quân niêm phong rồi!”
“Bọn họ nói tỷ cấu kết phản vương tiền triều, ý muốn mưu phản, đang truy bắt khắp nơi!”
Xích Vũ quân vốn chỉ đ.á.n.h trận, không quản truy bắt.
Việc này chắc chắn có liên quan đến phụ thân của Thi Tĩnh Trúc.
…
Chaporia
Bình Luận (0)