“Khóa đặc chế, chưa mở được…”

Ta nhảy xuống, lạnh giọng:

“Chưa mở được mà đã kết tội?”

Ta vận nội lực mở khóa.

Trong hộp… không phải bản đồ.

Mà là thư mật.

Toàn bộ là thư qua lại giữa thái t.ử và phó tướng.

Nội dung: cấu kết ngoại địch, hãm hại Thi Minh Đức và đoạt binh quyền

Thậm chí còn vạch trần:

Việc đại thắng Tây Lương chỉ là nói dối.

Thực tế là tổn thất năm vạn quân.

Hoàng đế nổi giận lập tức xử lý:

Phó tướng xử lăng trì, Thi Minh Đức cách chức, giáng làm thủ thành, Kỳ Ngọc phế thái t.ử, giam vĩnh viễn

Trong căn phòng này, trước đó tất cả còn hớn hở bàn nhau làm sao nghiền c.h.ế.t ta như một con kiến.

Chớp mắt tình thế xoay chuyển, ai nấy đều trở thành kẻ mang tội.

Thái t.ử và Thi Minh Đức mỗi người ôm một chân hoàng đế, khóc lóc cầu xin.

Thái t.ử phi cũng quỳ rạp xuống, nói trong bụng đã có long thai, mong lay động lòng thương của hoàng đế.

Tất cả đều muốn trước tiên thoát khỏi nguy cơ, rồi sau đó tính tiếp.

Một người là nhi t.ử ruột từng đặt nhiều kỳ vọng một người là tướng lĩnh từng cùng vào sinh ra t.ử.

Hoàng đế thoáng lộ vẻ không đành lòng.

Như thể đã muốn xử nhẹ.

Nhưng đúng lúc hỗn loạn bỗng ngoài cửa vang lên một tiếng nổ như sét đ.á.n.h!

Đất rung nhà chuyển.

Ngói lưu ly trên mái rơi xuống ào ào.

Thị vệ kinh hãi, vội chắn trước hoàng đế.

Mọi người hộ tống hoàng đế chạy ra ngoài.

Ngẩng đầu nhìn thì thấy góc tây nam Đông Cung đã bốc cháy ngút trời.

Hoàng đế nổi giận, lập tức sai người đi điều tra.

Ta đứng trong bóng tối, siết c.h.ặ.t nắm tay.

Đến khi thấy Thanh Sương lặng lẽ trở lại giữa đám đông ta mới khẽ cong môi.

Xem ra, nhiệm vụ giao cho nàng, đã hoàn thành rất đẹp.

Không lâu sau, có một kẻ bị cháy đen, da thịt nứt toác bị áp giải đến.

Một thị vệ bẩm:

“Bẩm hoàng thượng, người này là mưu sĩ của thái t.ử. Hắn nghiên cứu lôi hỏa, sơ suất gây nổ, gây nên tai họa.”

Chính là kẻ kiếp trước chế đạn lôi hỏa g.i.ế.c phụ thân ta.

Nhưng đời này phụ thân đang ở Nghiễn Trì Sơn uống rượu múa kiếm.

Còn hắn kết cục chưa chắc đã dễ chịu.

Một tiểu thái giám lại chạy tới:

“Bẩm hoàng thượng, vụ nổ làm sập nhiều điện. Thái hậu và các nương nương đều không sao, chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

“Linh phi nương nương ở Thái Miếu cầu phúc, bị xà nhà đè trúng… đã băng hà.”

Hoàng đế vốn sủng ái Linh phi.

Nghe tin, ông chấn động, suýt ngã quỵ.

Sau khi được cứu tỉnh, ông liền rút kiếm đ.â.m xuyên tim tên mưu sĩ.

Rồi c.h.é.m liên tiếp nhiều nhát để trút giận.

Kiếp trước, hắn được thái t.ử tiến cử, tiền đồ rộng mở.

Nay c.h.ế.t t.h.ả.m là đáng đời.

Nhưng hắn chỉ là một mắt xích.

Hai kẻ chủ mưu thực sự thì đang run rẩy quỳ dưới đất.

Khi đến Thái Miếu, thấy hoàng đế đau đớn Kỳ Ngọc đã tái mét mặt không dám nói thêm lời cầu xin.

Hoàng đế lại ngất đi, được đưa về cung.

Ngự lâm quân áp giải Kỳ Ngọc vào thiên lao.

Hắn tuyệt vọng, bị kéo đi.

Thi Minh Đức đỡ nữ nhi còn nhổ nước bọt:

“Đồ bán nước, không xứng làm hiền tế của ta!”

Khi ông ta định đưa con đi.

Ta lên tiếng:

“Hoàng t.ử bị giam, cả nhà đều bị giam. Sao thái t.ử phi chỉ hưởng phúc mà không chịu nạn?”

“Huống hồ nàng đang mang long thai, sau này sinh hoàng tôn, biết đâu hoàng thượng lại động lòng.”

Kỳ Ngọc lập tức vùng dậy:

“A Trúc, ta chỉ còn nàng! Nàng sẽ đi cùng ta, đúng không?”

Chương 7

“Chỉ cần sinh con, ta sẽ được phục vị!”

Thi Tĩnh Trúc do dự.

“Ngươi lúc muốn nạp người thì đuổi ta, giờ lại cần ta?”

Kỳ Ngọc hoảng loạn:

“Ta sai rồi! Ta bị hồ ly tinh mê hoặc! Nàng mới là người ta yêu!”

“Trước đây ta chiều nàng thế nào? Nàng không thích tỳ nữ, ta hủy dung nàng ta. Muốn luyện võ, ta tìm người cho nàng g.i.ế.c!”

“Ta làm tất cẩ đều vì nàng!”

“Chẳng lẽ nàng để ta một mình chịu báo ứng?”

Lời điên loạn ấy lại khiến nàng ta mềm lòng.

“Phụ thân… con đi cùng hắn.”

Kỳ Ngọc mừng rỡ.

Rồi hắn bò tới kéo váy ta:

“Đều do yêu nữ ngươi dụ dỗ ta!”

“Quỳ xuống tạ tội! Tự hủy dung nhan! Đừng mơ tưởng ta nữa!”

Ta suýt nôn.

“Kỳ Ngọc, buông ra.”

Hắn không nghe.

Ta liền bẻ từng ngón tay hắn.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên.

Hắn gào t.h.ả.m.

Thi Tĩnh Trúc khẽ nhíu mày.

Rất tốt.

Khi nhìn nam nhân của mình bị giẫm dưới chân tình yêu cũng bắt đầu lung lay.

Sau đó, Linh phi vì thành công thoát thân, nên đã nắm tay ta cảm tạ.

“Nhờ cô, ta mới thoát được.”

Ta đáp:

“Nhờ tiền bối bố cục, ta mới lật được ván cờ.”

Lúc này ta mới biết Linh phi tên Nhạc Linh, nàng là thánh nữ Thiên Liên giáo.

Nàng ở cung vừa là con tin, vừa là nội ứng.

Việc hoàng đế muốn truyền ngôi cho Kỳ Ngọc, khiến Thiên Liên giáo bất mãn.

Hai bên trở mặt.

Ta lợi dụng cơ hội vào cung, liên lạc với nàng.

Thông qua hàng hóa, truyền tin qua lại.

Cuối cùng diễn thành vở kịch này.

Ta hỏi:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...