20px

“Chuyện này cứ thế bãi bỏ, ngày sau an phận giữ mình là được.”

Chỉ một câu nói, đã triệt để chặt đứt mọi khả năng giữa Bùi Lang và Nguyệt Hoa, cũng định sẵn việc hắn cả đời này phải trả giá cho sự trao nhầm của mình ở cả hai kiếp.

Ngày Bùi Lang đại hôn, trên mặt hắn không hề có chút sắc hỉ nào, chỉ mang thần sắc tê dại hoàn thành mọi lễ nghi. Đối mặt với vị Lý tiểu thư kiêu kỳ bên cạnh, hắn chẳng có lấy nửa phần vui sướng của tân lang.

Ta và Bùi Diễn với tư cách là ca ca, tẩu tẩu, theo đúng lễ nghĩa đến chúc mừng.

Bùi Diễn nắm chặt tay ta, che chở ta bên cạnh, suốt buổi đều giữ khoảng cách với Bùi Lang, ánh mắt nhạt nhòa không dư thừa nửa điểm cảm xúc.

Đứng cạnh Bùi Diễn, nhìn hôn lễ không chút hơi ấm này, lòng ta tĩnh lặng như mặt nước giếng khơi.

Con đường này là do Bùi Lang tự chọn, kết cục ngày hôm nay cũng là do hắn tự làm tự chịu.

Còn tháng ngày của ta và Bùi Diễn lại càng thêm êm ấm, thuận lợi.

Bà mẫu vốn đã thiên vị Bùi Diễn, thấy phu thê ta hòa thuận lại càng giao toàn quyền lớn nhỏ trong phủ cho chúng ta, còn chủ động đề nghị chúng ta dọn đến chính viện rộng rãi, tinh xảo nhất của Bùi phủ.

Nhưng Bùi Diễn biết ta không thích sự ồn ào, liền khéo léo từ chối chính viện, chọn một tiểu viện thanh nhã, u tĩnh trong phủ, chỉ mong ta được sống thanh tịnh, tự do tự tại.

Mãi sau này, từ những lời thỉnh thoảng Bùi Diễn vô tình nhắc đến, ta mới chắp vá được toàn bộ tâm ý của chàng khi sống lại.

4.

Chàng nói, kiếp trước chàng trơ mắt nhìn ta gả cho Bùi Lang, nhìn ta nuốt hận cam chịu trong Bùi phủ, nhìn Bùi Lang mắt mù tim loà tin nhầm người khác, và nhìn ta cuối cùng ốm đau bệnh tật, chết trong cô độc tại lãnh viện.

Chàng hận bản thân không thể đứng ra sớm hơn, hận bản thân nhẫn nhịn cả một đời mà chẳng thể bảo vệ ta chu toàn.

Thế nên khi được sống lại, ngay từ đầu chàng đã dán mắt vào hôn sự của ta.

Khoảnh khắc Bùi Lang khăng khăng đòi từ hôn, chàng liền biết cơ hội của mình đã đến.

Chàng bất chấp tất cả để cầu xin thánh chỉ, thay thế Bùi Lang cưới ta.

Đó không phải là sự bồng bột nhất thời, mà là chấp niệm duy nhất của chàng trong kiếp luân hồi này.

Ta nhìn vào đôi mắt ôn nhuận của chàng, những tổn thương của kiếp trước rốt cuộc cũng tan biến hoàn toàn, tận đáy lòng chỉ còn lại sự ấm áp và yên tâm.

Hóa ra kiếp này, không phải chỉ mình ta tự buông bỏ.

Mà là có một người mang theo ký ức kiếp trước, âm thầm trải sẵn đường đi cho ta, dốc hết tất cả để bảo vệ ta một đời bình an.

Trái ngược lại, cuộc sống sau khi kết hôn của Bùi Lang triệt để rơi vào cảnh gà bay chó sủa.

Ngọn nến trong phòng ngủ cháy kêu lách tách, soi tỏ một căn phòng bừa bộn tang hoang.

Bình gốm Thanh Từ vỡ nát trên mặt đất, Lý thị đầu tóc rũ rượi, chiếc áo ngủ màu đỏ tươi bị xé lệch xộc xệch.

Đôi lông mày tinh xảo lúc này tràn ngập oán khí, giọng nói lanh lảnh đến mức gần như muốn hất tung cả nóc nhà:

“Bùi Lang, rốt cuộc chàng còn định ôm khư khư cái chút tâm tư giẻ rách ấy đến bao giờ?”

“Ta nói cho chàng biết, Thẩm Quỳnh Hoa hiện giờ là tẩu tẩu của chàng. Chàng mà còn dám lảng vảng đến viện của ả ta, ta sẽ xé nát mặt ả!”

Bùi Lang ngã ngồi trên ghế thái sư, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến mức các khớp xương trắng bệch.

Hắn ngước mắt nhìn Lý thị, trong tích tắc ánh lên sự tàn nhẫn:

“Cô dám? Quỳnh Hoa là người mà cô có thể đem ra bàn luận sao?”

“Ta bàn luận?”

Lý thị phắt bước lên trước, vung tay hất tung bàn trà trước mặt.

Những chén trà sứ tinh xảo rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh:

“Chàng đừng có giả ngốc! Ánh mắt chàng nhìn Thẩm Quỳnh Hoa lúc ban ngày ở rừng mai, tưởng ta mù chắc?”

Càng nói, ả càng kích động, xông lên định tóm lấy tay áo của Bùi Lang, móng tay hận không thể cắm ngập vào da thịt hắn:

“Ta nói cho chàng biết, ta nhịn đủ rồi! Lý thị ta là con gái Phó tướng, không phải gả vào Bùi phủ để chịu uất ức! Hoặc là chàng cắt đứt tà niệm với Thẩm Quỳnh Hoa rồi sống đàng hoàng với ta, hoặc là ta sẽ về nhà ngoại, bảo phụ thân ta đem quân tới xét nhà Bùi phủ các người!”

Bùi Lang mạnh bạo hất tay ả ra, trong mắt hằn đầy tia máu đỏ, giọng khàn đặc như giấy nhám chà lên gỗ:

“Cô cút đi, Bùi phủ không chứa nổi vị Phật lớn như cô.”

Giờ phút này, trong lòng hắn chỉ ngập tràn hình bóng Quỳnh Hoa.

Khung cảnh ban ngày như một mũi kim tẩm độc, đâm hung hăng vào tim hắn.

Bùi Diễn nắm tay Quỳnh Hoa chậm rãi bước trên con đường mòn ngập hoa mai rụng. Đóa hoa điền màu anh đào trời sinh trên trán nàng hiện ra sạch sẽ tinh khôi.

Ánh mắt nàng hiền hòa, ấm áp, hoàn toàn không còn sự cam chịu, nhút nhát như lúc gả cho hắn ở kiếp trước.

Bùi Diễn cẩn thận thay nàng phủi đi cánh mai vương trên tóc, ngón tay khẽ chạm vào thái dương với động tác dịu dàng đến gần như sùng kính.

Quỳnh Hoa ngẩng đầu mỉm cười, trong ánh mắt là sự bình yên và ấm áp mà hắn chưa từng thấy.

Đó là sự dịu dàng mà Bùi Lang hắn, qua cả hai kiếp, chưa từng dành cho nàng.

Hắn không kìm được mà nhớ lại kiếp trước.

Những năm tháng Quỳnh Hoa gả cho hắn, ngày nào nàng cũng dùng phấn chì che đi hoa điền trên trán, rũ mi xuôi mắt, e dè cẩn trọng.

Vào tháng Chạp giá rét, hắn bị mắc kẹt trong rừng tuyết ở Tây ngoại ô, chính Quỳnh Hoa đã không màng tính mạng, cởi áo ngoài ủ ấm cho hắn, kéo hắn lê lết về nơi trú ẩn, rồi không chợp mắt chăm sóc hắn suốt đêm.

Trong cơn hôn mê, hắn đã chạm vào đóa hoa điền trên trán nàng, nhưng khi tỉnh lại lại nhận nhầm thành Thẩm Nguyệt Hoa – người đã cố tình vẽ hoa điền để lấy lòng hắn.

Từ đó về sau, Quỳnh Hoa ở lại trong viện vắng vẻ, thay hắn quản lý trên dưới trong phủ, hầu hạ hầu mẫu thân sớm tối thăm hỏi, lo liệu việc nhà đâu ra đấy.

Hắn về muộn, nàng luôn chuẩn bị sẵn cơm canh nóng hổi.

Hắn đổ bệnh, nàng không cởi y phục ngày đêm chăm sóc.

Hắn bị kẻ thù trên triều gây khó dễ, nàng bán cả của hồi môn để giúp hắn lo lót.

Thế nhưng, còn hắn thì sao?

Trong mắt, trong tim hắn chỉ toàn là vẻ kiều diễm của Thẩm Nguyệt Hoa, hắn chê bai Quỳnh Hoa khờ khạo vô vị, buông lời lạnh nhạt, mỉa mai nàng.

Thậm chí vì Nguyệt Hoa mà quát mắng nàng trước mặt bao người, cuối cùng trơ mắt nhìn nàng ốm đau, chết mòn trong lãnh viện.

Đến tận lúc nàng nhắm mắt xuôi tay, hắn vẫn buông những lời tuyệt tình.

Được sống lại một đời, vốn dĩ hắn có cơ hội bù đắp, nhưng lại bị chấp niệm che mờ đôi mắt, khăng khăng đòi từ hôn, tự tay đẩy Quỳnh Hoa về phía Bùi Diễn.

Giờ đây, hắn cưới Lý thị, lại chỉ rước về một mớ bòng bong tồi tệ.

Lý thị được nuông chiều từ bé, chê tay nghề đầu bếp trong phủ kém cỏi, liền tạt thẳng canh nóng làm đầu bếp bỏng nặng.

Chê nha hoàn hầu hạ chậm chạp, liền lôi ra ngoài phạt quỳ tới sáng.

Đối với bà mẫu càng không có nửa phần cung kính. Hôm trước, chỉ vì bà khuyên một câu “hãy an phận”, ả liền đập nát bình ngọc bà ban thưởng, còn công khai cãi lại.

Trên dưới Bùi phủ, có ai mà không ngưỡng mộ phu thê Bùi Diễn và Quỳnh Hoa hòa thuận, bà mẫu yêu thương?

Ai mà chẳng cười nhạo hắn rước về một ả đàn bà chanh chua, quậy cho Bùi phủ gà bay chó sủa?

“Bùi Lang, chàng định giả câm giả điếc với ta phải không?”

Lý thị thấy hắn không nói gì, dứt khoát ngồi phệt xuống đất giở trò chí phèo, vừa gào khóc vừa kéo ống quần hắn:

“Ta nói cho chàng biết, ta không nhịn được nữa, cái ngày này không sống nổi nữa rồi!”

Bùi Lang bị ả làm ồn đến đau đầu, chút dịu dàng nơi đáy mắt hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn lại sự mệt mỏi và lạnh lẽo.

“Cô đã sống không quen, thì cút về Lý gia đi.”

“Cút? Dựa vào cái gì bắt ta cút?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...