Bảo Mẫu Siêu ProVip/Chương 12C. 12
20px

Địa điểm là phòng họp báo tại trụ sở Tập đoàn Lục Thị. Hai trăm chỗ ngồi, chật kín người. Giới truyền thông, giới y khoa, những người làm trong ngành mẹ và bé, cùng với hơn mười cặp phụ huynh đưa theo những đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt.

Tôi đứng trên bục. Mặc một bộ vest màu xanh đậm – do Thẩm Nhược Khê chọn cho tôi.

“Xin chào mọi người, tôi là Tô Niệm. Một năm trước, tôi vẫn chỉ là một người bảo mẫu không có bất kỳ bằng cấp chứng chỉ nào. Còn hiện tại…”

Dưới khán đài rất yên tĩnh.

“Tôi vẫn là một bảo mẫu.”

Có người bật cười.

“Nhưng trong một năm qua, đội ngũ của chúng tôi đã làm được một việc – biến khái niệm ‘Lắng nghe tiếng lòng’ trở thành một hệ thống chăm sóc có thể học hỏi và nhân rộng.”

Máy chiếu bật sáng.

Nhóm dữ liệu thứ nhất: 128 gia đình được “Dự án Lắng nghe tiếng lòng” phục vụ, các chỉ số phát triển trung bình của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ tăng 34%.

Nhóm dữ liệu thứ hai: Trong 128 trường hợp, đã phát hiện sớm 7 ca có vấn đề về sức khỏe mà các xét nghiệm thông thường không nhận diện được.

Nhóm dữ liệu thứ ba: Những chuyên viên chăm sóc được đào tạo qua hệ thống “Lắng nghe tiếng lòng”, tỷ lệ hài lòng của phụ huynh đạt 97%.

Tiếng vỗ tay vang lên. Bố mẹ Đóa Đóa ngồi ở hàng ghế đầu. Đóa Đóa đã 1 tuổi rưỡi, hoạt bát nhảy nhót, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết từng bị xuất huyết não. Mẹ cô bé không ngừng lau nước mắt.

Người nhà của Nha Nha cũng đến. Đại trưởng lão không đích thân đến, nhưng ông đã gửi một đoạn video – trong video, Nha Nha đang hát. Một bài đồng dao trọn vẹn. Một năm trước, con bé không nói được một từ nào. Dưới đài có người đã bật khóc. Tôi cũng suýt chút nữa rơi nước mắt. Nhưng tôi đã nhịn được.

“Tôi muốn kể một chuyện cá nhân.”

Cả hội trường chìm vào tĩnh lặng.

“Tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi. Tôi không biết cha mẹ mình là ai. Tôi chỉ có một năng lực – tôi có thể nghe thấy những đứa trẻ sơ sinh đang nghĩ gì trong lòng.”

“Năng lực này khiến nhiều người thấy tôi kỳ quặc. Kể cả bản thân tôi cũng vậy. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu – đó không phải là sự kỳ quặc. Đó là một món quà.”

“Mỗi một em bé, chúng không biết nói, không biết diễn đạt. Nhưng chúng có tiếng lòng. Chúng đang nói tôi đau, tôi đói, tôi sợ, tôi muốn mẹ ôm.”

“Có những người nghe được, có những người không nghe được. Nhưng bất kể có nghe được hay không… chỉ cần bạn thực sự dùng trái tim để lắng nghe, bạn đã là một người chăm sóc tốt. Lắng nghe tiếng lòng, không phải là siêu năng lực. Đó là tình yêu thương.”

Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Dưới đài, Lục Cận Thâm bế Tiểu Đoàn ngồi đó. Tiểu Đoàn đã 1 tuổi rưỡi. Thằng bé đang nghiêng đầu nhìn tôi, miệng nhai chiếc bánh quy gặm nướu.

Tiếng lòng của thằng bé truyền đến tâm trí tôi:

“Chị đang nói trước mặt bao nhiêu người… giỏi quá… chị là tuyệt nhất…”

Tôi nháy mắt với thằng bé. Thằng bé giơ hai bàn tay nhỏ xíu lên, ra sức vỗ hai cái.

Chương 30: Năm tháng qua đi, dáng hình của một mái ấm

Năm năm sau.

“Dự án Lắng nghe tiếng lòng” đã được triển khai tại 23 thành phố trên cả nước. Đào tạo hơn 3.000 chuyên viên chăm sóc trẻ. Giúp đỡ hơn 10.000 gia đình. Giá trị thương hiệu của Lục Thị Mẹ & Bé đạt 5 tỷ.

Tôi đã có phòng làm việc riêng, có đội ngũ riêng, có những ngày đi công tác ngồi khoang hạng nhất. Nhưng mỗi dịp cuối tuần, tôi vẫn quay về nhà họ Lục.

Tiểu Đoàn đã 6 tuổi. Đã đi học tiểu học.

Cậu nhóc không còn là đứa trẻ sơ sinh chỉ biết khóc ngày nào. Cậu biết chạy, biết nhảy, biết nói, thành tích học tập đứng nhất lớp, tính cách cởi mở như một mặt trời nhỏ.

Cậu bé gọi tôi là “Chị Niệm Niệm”. Gọi Thẩm Nhược Khê là “Mẹ”. Gọi Lục Cận Thâm là “Ông già”.

Chiều cuối tuần, tôi đang đùa với chú chó trong vườn – một con Golden Retriever tên là Vượng Tài, do chính Tiểu Đoàn đặt tên.

Tiểu Đoàn chạy ào ra.

“Chị Niệm Niệm!”

“Làm sao thế?”

“Em gái em đang khóc! Chị mau đi nghe xem em ấy đang nói gì đi!”

Năm ngoái Thẩm Nhược Khê lại sinh thêm một bé gái. Tên là Lục Tri Tri. Được 3 tháng tuổi, đang ở cái tuổi hay khóc nhè nhất.

Tôi bước vào nhà. Bế Tri Tri lên.

“Bụng không thoải mái…”

Tôi bật cười. Giọng nói quen thuộc. Sự than vãn quen thuộc.

Tôi nhẹ nhàng xoa bụng cho cô bé. Tri Tri không khóc nữa. Tiểu Đoàn bò rạp bên nôi nhìn em gái.

“Chị Niệm Niệm, có phải chị thực sự nghe được tiếng các em bé nói chuyện không?”

Tôi ngồi xổm xuống nhìn cậu nhóc. “Hồi em còn bé, chị cũng từng nghe thấy em nói chuyện đấy.”

“Thật ạ? Em nói gì thế?”

“Em nói chị đừng đi.”

Tiểu Đoàn ngẩng mặt lên, toét miệng cười.

Ngoài cửa có tiếng bước chân. Lục Cận Thâm đã về. Trên tay anh xách rau – Thẩm Nhược Khê dặn anh trên đường đi làm về tiện thể mua.

“Tô Niệm, tối nay ăn cơm ở nhà nhé.”

“Thôi, tôi…”

“Đây không phải là thương lượng.”

Thẩm Nhược Khê thò đầu ra từ phòng bếp. “Chị, chị mà nói thêm chữ ‘thôi’ nữa, em sẽ vứt đôi dép của chị đi đấy.”

Ở kệ giày phòng khách có một đôi dép lê đi trong nhà cố định dành riêng cho tôi. Màu hồng. Bà Lục tặng.

Tôi mỉm cười. “Được rồi.”

Bữa tối rất náo nhiệt. Tiểu Đoàn lén lút tuồn thức ăn cho Vượng Tài dưới gầm bàn. Tri Tri nằm trong lòng Thẩm Nhược Khê gặm ngón tay. Bà Lục kể một câu chuyện cười, nhưng chỉ có Lục Cận Thâm cười – vì vợ anh nói anh phải cười.

Ăn xong, tôi ngồi một mình ngoài vườn. Trong túi vẫn giữ tấm danh thiếp đó. Tấm danh thiếp của Trình Nhã Lan. Những năm qua, tôi chưa từng gọi vào số điện thoại đó. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ gọi. Có thể không bao giờ.

Tôi ngẩng đầu nhìn những vì sao. Điện thoại rung lên. Là một tin nhắn từ nhóm chat của các học viên “Dự án Lắng nghe tiếng lòng”. Một bảo mẫu mới vào nghề gửi một đoạn tin nhắn thoại:

“Cô Tô ơi, hôm nay lần đầu tiên em cảm thấy mình thực sự ‘nghe’ được một đứa bé đang nói gì. Nó không phải đang quấy khóc vô cớ, nó đang nói rằng nó sợ hãi khi phải ở một mình.”

Tôi nhấn giữ nút thu âm, trả lời:

“Em làm được rồi đấy. Hãy ghi nhớ cảm giác của ngày hôm nay – đó chính là ‘Lắng nghe tiếng lòng’.”

Gửi đi.

Cơn gió lướt qua khu vườn. Vượng Tài nằm ngủ khò khè dưới chân tôi. Trong nhà vang ra tiếng cười của Tiểu Đoàn và tiếng rầy la trầm thấp của Lục Cận Thâm: “Con mà cho chó ăn nữa là tối nay phải ăn gấp đôi súp lơ xanh đấy nhé!”

Tôi tựa lưng vào ghế. Một cô gái lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không bằng cấp, không gia thế. Nhưng tôi có một năng lực mà người khác không có. Tôi dùng nó để lắng nghe những đứa trẻ không thể cất tiếng nói. Tôi dùng nó để tìm được một nơi gọi là nhà.

Thế là đủ rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...