“Còn nhớ lần đầu tiên bố mẹ đưa cô về quê thăm tôi – đứa trẻ bị bỏ lại không?”

Tạ Tình ngẩng đầu, nhìn tôi một cách dè dặt, ánh mắt mờ mịt.

Cô ta đã quên rồi, chính xác hơn là chỉ có tôi còn nhớ.

“Hôm đó tôi rất vui, vì đã ba năm rồi tôi không gặp bố mẹ.”

“Tôi không có điện thoại, không thể gọi hay gọi video cho họ, chỉ có thể đếm từng ngày chờ đợi. Mỗi ngày tôi đều mong họ trở về, trở về nhìn tôi một lần, nói với tôi rằng tôi không phải là đứa trẻ hoang không cha không mẹ như người ta nói.”

“Nhưng bà nội lại có thể gọi điện cho các người,” tôi lặng lẽ nhìn bà nội, trong đôi mắt đục ngầu của bà ta không hề phản chiếu bóng tôi.

“Có một khoảng thời gian bà ta rất vui, cười nói với điện thoại, rõ ràng bà ta chưa từng cho tôi sắc mặt tốt.”

“Đến khi các người trở về, tôi mới biết, hóa ra bố mẹ đã sinh thêm một đứa em gái.”

Tôi cười một cái, trong lòng chua xót.

Những bình luận vừa rồi còn mắng tôi dữ dội cũng dần im lặng.

“Hôm đó bố mẹ lái chiếc xe mới về quê, trong xe có một bé gái mặc váy công chúa. Nó nhìn thấy tôi thì trợn mắt, khinh bỉ gọi tôi là đồ xấu xí. Còn tôi thì đứng một bên lúng túng, xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu.”

“Tôi chủ động lấy đồ ăn vặt mình không nỡ ăn ra cho em gái, nhưng nó ghét bỏ nhìn tôi, nhíu mày bịt mũi, nói tôi ăn đồ cho heo.”

“Nó còn động một chút là khóc, bà nội tưởng tôi bắt nạt nó, xông tới tát tôi một cái, mặt tôi sưng đau, đầu bị đánh lệch, em gái lại đắc ý làm mặt quỷ với tôi, còn ác ý nói tôi trông như đầu heo, càng xấu hơn.”

Những người còn chưa rời đi bắt đầu xì xào bàn tán, lần này mũi dùi hướng về phía Tạ Tình.

Tạ Tình hoảng loạn nhìn tôi, ngoài mạnh trong yếu hét lớn:

“Nói bậy, tất cả đều là chị bịa ra, căn bản không có chuyện đó!”

Bà nội nước mắt chảy dài, phản bác:

“Niếp Niếp đừng nói dối nữa, sau này bà nội sẽ tránh xa con, không làm phiền cuộc sống của con nữa, con tha cho Tình Tình được không, nó chỉ là một đứa trẻ đơn thuần lương thiện.

Tôi “ộc” một tiếng, nhíu mày, “Ghê tởm không?”

“Đừng quên mỗi lần Tạ Tình về đều quay video, đăng lên tài khoản mạng xã hội, tuy nó đã xóa rồi nhưng tôi lưu lại hết, không tin thì cứ đi xem.”

“À đúng rồi, trên tài khoản của tôi còn có bản chẩn đoán bệnh gần đây của tôi. Còn có cả video tôi xin được từ hàng xóm ở quê, quay lại lúc bố mẹ đón tôi về.”

Tôi lấy điện thoại ra, giơ tài khoản của mình lên trước livestream.

Tạ Tình hoảng sợ muốn giật lại điện thoại để tắt livestream, bà nội cũng mặt mũi dữ tợn lao tới giữ tay cô ta.

Nhưng hai người bị đám đông nhiệt tình chắn lại.

Rất nhanh, dư luận trên màn hình đảo chiều.

【Đi làm tóc, làm móng, mặc áo khoác cashmere đẹp đẽ, tự trang điểm cho mình thật xinh, về quê mang mấy thứ rẻ tiền với quần áo thừa của em gái mà tưởng là ban ơn, tự cảm động à, nhìn đứa trẻ mà thấy xót xa.】

【Mình ở ngoài ăn uống béo trắng, con thì ở quê nuôi như chó hoang, lớn lên lại trách nó không thân với mình.】

【Trời ơi! Bà già này là ác quỷ khoác da người à, nói đánh là đánh, địa ngục trống rỗng, ác quỷ ở nhân gian!】

【Trời ơi nổi da gà luôn, mỗi lần Tạ Tình về quê cái dáng vẻ vênh váo đó, mặt đầy khinh thường, giờ sao còn dám giả vờ vô tội như vậy, đã thích bà già ác độc đó thì đi sống với bà đi, đừng chỉ nói miệng.】

【Tôi là mẹ, nhìn bản chẩn đoán mà nước mắt rơi luôn, phải thế nào mới nuôi con thành loét dạ dày nặng như vậy, còn nôn ra máu, lại thêm một đống bệnh lớn nhỏ.】

【Quan trọng là đau đến vậy mà không ai tin, bố mẹ còn tưởng là giả vờ, muốn theo bố mẹ về thành phố chữa bệnh mà cả nhà đều không cho lên xe, nghĩ kỹ mà thấy đáng sợ!】

Bình luận tràn ngập những lời mắng chửi Tạ Tình và bà nội.

Ngay cả phần bình luận dưới các video trước đây trên tài khoản của Tạ Tình cũng bị “tấn công”.

Thấy hai người bị đám đông chỉ trích, bố mẹ cuối cùng cũng vội vã chạy đến.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...