
Giới Thiệu
Ta và Tiêu Yến nên duyên từ thuở thiếu niên, nhưng lại chưa từng l/àm tì/nh cùng nhau.
Năm hôn ước sắp định, người trong lòng chàng đã trở thành thê tử của kẻ khác.
Còn ta, cũng từng bị chính lang quân mình thầm thương mà cự tuyệt.
Mười năm vợ chồng, chúng ta nương tựa lẫn nhau, giữ lễ như khách, cũng coi như bình yên mà sống qua ngày.
Đến lúc chàng lâm chung, tay khẽ vuốt mái tóc ta, giọng trầm thấp hứa hẹn:
“Nếu có kiếp sau, chúng ta vẫn làm phu thê.”
Nhưng rồi… cả hai lại thật sự sống lại.
Quay về đúng ngày được ban hôn năm ấy.
Chàng không còn nhìn ta, ánh mắt lướt qua, dừng lại nơi vị công chúa khi ấy vẫn chưa phải rời kinh hòa thân.
Còn ta… cũng không nhìn chàng nữa.
Giữa trời phong tuyết trắng xóa, ta và vị thiếu niên văn thần đứng xa xa, lặng lẽ nhìn nhau.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)