20px

“Chị Hứa, lâu rồi không gặp!”

Vừa nói, anh ta vừa gãi đầu ngượng ngùng:

“Xin lỗi nhé, hôm nay em lần đầu lái xe của anh Lẫm, chưa quen tay nên…”

Lời nói của Lương Thần đến miệng lại nuốt xuống.

Anh nhìn tôi một cái, rồi liếc sang Trình Lẫm.

Vương Lỗi chỉ vào Lương Thần, hỏi tôi:

“Anh này là bạn trai chị à?”

Tôi nắm lấy tay Lương Thần.

“Là chồng tôi.”

Trình Lẫm đứng đó, sắc mặt u ám đến đáng sợ.

12

Ánh mắt Trình Lẫm lướt qua Lương Thần, rồi dừng lại trên người tôi.

Giọng anh ta mang theo chút quan tâm quen thuộc:

“Có bị đâm trúng chỗ nào không? Có cần đến bệnh viện không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Vương Lỗi đã “à” lên một tiếng, vỗ trán:

“Chị Hứa! Em bảo sao nhìn chồng chị quen quen!”

Anh ta quay sang Trình Lẫm, vẻ mặt chợt hiểu ra:

“Anh Lẫm, hồi cấp ba chẳng phải tụi mình từng chơi bóng với anh ấy sao?”

“Có lần hai người còn mặc áo khoác giống hệt nhau!”

Vương Lỗi càng nói càng hăng, vừa nói vừa khoa tay:

“Ngay dưới rổ bóng ấy mà, đánh xong chẳng ai để ý, anh cầm nhầm áo của anh ấy đi luôn, còn anh ấy mặc áo của anh.”

“Mà áo đó cùng màu, cùng hãng nữa.”

“Sau này anh ấy chuyển trường, áo còn chưa kịp đổi lại.”

“Em nhớ hồi đó vẫn là chị Hứa mang áo khoác đó trả lại cho anh đúng không?”

Nói xong, Vương Lỗi còn cười hì hì bổ sung:

“Anh nói xem có trùng hợp không?”

Lương Thần không nói gì.

Trình Lẫm cũng không nói.

Tôi đứng đó, tay vô thức siết chặt vạt áo.

Tôi không nói một lời.

Nhưng sắc mặt Trình Lẫm lại dần thay đổi.

Anh ta cau mày, như đang cố nhớ lại một ký ức xa xôi, mơ hồ.

Trong ánh mắt anh, có thứ gì đó bỗng chốc trầm xuống.

Tôi biết…

Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra rồi.

Nhớ lại cảnh năm đó, khi tôi đem trả lại chiếc áo khoác ấy cho anh ta.

13

Năm đó, trong con hẻm gần trường phụ trung, tôi bị ba tên côn đồ vây lại.

Tôi muốn chạy, nhưng bị giật tóc kéo ngược trở lại.

Chúng huýt sáo, nói những lời bẩn thỉu không chịu nổi, từng bước ép tôi vào sâu trong hẻm.

Tôi co rúm trên đất, toàn thân run lẩy bẩy, nước mắt rơi lộp bộp xuống nền gạch, van xin chúng buông tha.

Nhưng chúng chỉ cười.

Giơ điện thoại lên chĩa vào tôi, ép tôi cởi quần áo.

Tôi không chịu…

Chúng liền tát tôi, đá vào bụng tôi.

Đau đến mức tôi co quắp lại dưới đất.

Có người túm cổ áo tôi kéo xuống.

Tôi phát điên mà giãy giụa, hét lên…

Nhưng tiếng hét bị con hẻm nuốt chửng, không một ai nghe thấy.

Khi ý thức bắt đầu mơ hồ, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng nắm đấm giáng xuống thân thể, xen lẫn tiếng kêu đau đớn.

Sau đó, có một bóng người cao lớn che trước mặt tôi.

Anh quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn rõ mặt.

Chỉ nhớ mu bàn tay anh có m//áu.

Từng giọt, từng giọt rơi xuống nền gạch trước mắt tôi.

Sau đó, trong cơn mê man, tôi cảm giác có người cõng mình.

Bước chân anh vững vàng, đưa tôi ra khỏi con hẻm sâu đó.

Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh.

Bên tay tôi là một chiếc áo khoác gió nam.

Tôi đưa tay vào túi áo, bên trong có một chiếc thẻ học sinh của trường phụ trung.

Trên đó ghi:

Trình Lẫm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...