20px

Chương 15: Bụi lắng xuống, khởi đầu mới

Sự sụp đổ của Triệu Thiên Hùng và tập đoàn của hắn…

đã gây chấn động toàn bộ khu vực Giang Nam.

Hoành Xương  cái đế chế thương mại tưởng như khổng lồ ấy  sau khi nhân vật cốt lõi sa lưới, đã nhanh chóng sụp đổ.

Các cơ quan chức năng lần theo manh mối, liên tiếp phanh phui hàng loạt vụ án tham nhũng liên quan.

Một đám “sâu mọt” bị quét sạch khỏi bộ máy.

Cha con Lục Bảo Quốc… cũng trở thành điển hình, nhận bản án thích đáng, cả đời còn lại sẽ trôi qua sau song sắt.

Lục Gia Ổ.

Cuối cùng… đã đón được mùa xuân thật sự.

Dưới sự thúc đẩy của Lục Viễn, tỉnh chính thức đưa Lục Gia Ổ vào danh sách “khu du lịch sinh thái – văn hóa kiểu mẫu”.

Nguồn vốn chuyên dụng được rót xuống.

Làng cổ được tu sửa.

Nông nghiệp đặc sản được phát triển.

Con đường đất lầy lội ngày xưa… giờ đã trở thành đường nhựa rộng rãi, phẳng lì.

Đầu làng xây quảng trường nghỉ ngơi khang trang.

Khu cuối làng  nơi nhà chú ba  được quy hoạch thành “khu trải nghiệm homestay cao cấp”, kết hợp hoàn hảo giữa cổ kính và hiện đại.

Lục Kiến Quốc và Lưu Quế Hương…

trở thành hai người già được kính trọng nhất làng.

Họ sống trong căn nhà mới sáng sủa rộng rãi, mỗi ngày chăm sóc hoa cỏ rau vườn.

Rảnh rỗi thì ra quảng trường đánh cờ, trò chuyện.

Cuộc sống an nhàn mà trước kia… họ chưa từng dám mơ.

Lục Viễn đã giữ lời.

Anh từng đón họ lên tỉnh thành.

Nhưng hai người già không quen cuộc sống đô thị, vẫn thích sự yên tĩnh nơi núi rừng.

Vì vậy, Lục Viễn đã mua cho họ một căn biệt thự nhỏ ở đầu làng.

Vẫn giữ được hồn quê… nhưng đầy đủ tiện nghi hiện đại.

Một ngày thu trời cao, nắng đẹp.

Lục Viễn đứng trên ban công nhà mình, nhìn xuống sân.

Trong sân

Triệu Mẫn.

Giờ cô đã lấy lại tên thật.

Cô phối hợp với cơ quan điều tra, cung cấp toàn bộ chứng cứ về Hoành Xương và Triệu Thiên Hùng.

Lập công lớn.

Là nhân chứng đặc biệt, lại có công chuộc tội, cô được xử nhẹ, được phép dùng thân phận mới bắt đầu lại.

Lúc này

Triệu Mẫn đang ngồi xổm bên luống rau, lóng ngóng học cách nhổ cỏ cho cây ớt.

Cô mặc đồ giản dị, tóc buộc gọn sau đầu, trên má còn dính chút bùn đất.

Nhưng nụ cười…

lại rực rỡ và chân thật.

Hoàn toàn khác với cô gái hoảng loạn trong kho hàng Lima ngày nào.

“Anh, cái này phải nhổ cả rễ à?” Cô ngẩng đầu hỏi, ánh mắt trong trẻo.

“Không cần, chỉ ngắt phần lá thôi, đừng làm tổn thương gốc.” Lục Viễn nhẹ giọng hướng dẫn.

Lục Kiến Quốc và Lưu Quế Hương nhìn cảnh đó, mỉm cười.

Nếp nhăn nơi khóe mắt… toàn là sự an tâm.

Họ đã hoàn toàn chấp nhận cô gái này.

Như cháu gái ruột.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ Tô Tình:

“Lục tổng, bên Nam Mỹ đã xử lý xong. Mỏ khoáng đã giao lại cho chính quyền địa phương quản lý, toàn bộ tài sản phi pháp đã bị phong tỏa và thu hồi. Ngoài ra… hồ sơ về mẹ ngài, chúng tôi đã tìm được manh mối mới.”

Ánh mắt Lục Viễn khẽ động.

“Gửi cho tôi.”

Anh vào thư phòng, mở máy tính.

Tài liệu Tô Tình gửi đến… là một hồ sơ tuyệt mật đã bị phong kín nhiều năm.

Chủ nhân hồ sơ

Là mẹ anh, Lâm Thục Phân.

Trong hồ sơ ghi rõ

Khi còn trẻ, bà từng là một chuyên gia khảo sát địa chất xuất sắc.

Trong một lần khảo sát thực địa, bà tình cờ phát hiện mỏ khoáng hiếm ở phía sau núi Lục Gia Ổ.

Thời đó, đất nước còn khó khăn.

Bà từ chối mức lương cao từ tổ chức nước ngoài.

Âm thầm báo cáo phát hiện này cho quốc gia.

Cũng từ đó

Bà đắc tội với một nhóm lợi ích.

Trong đó có…

anh trai của Triệu Thiên Hùng.

Những năm sau đó.

Chuỗi đàn áp.

Và cả vụ tai nạn cướp đi sinh mạng cha mẹ anh

Tất cả… đều bắt nguồn từ phát hiện này.

Còn “ký hiệu bí mật” trong bức thư mẹ để lại

Thực chất là tọa độ và mật mã.

Chỉ đến vị trí cất giữ bản báo cáo khảo sát ban đầu.

Trong đó ghi rõ trữ lượng khoáng sản.

Thành phần.

Và…

tầm quan trọng cực lớn đối với an ninh chiến lược quốc gia.

Triệu Thiên Hùng bất chấp tất cả để có được nó

Không chỉ vì tiền.

Mà còn để bán cho thế lực nước ngoài.

Lục Viễn đọc xong.

Thở ra một hơi dài.

Mọi bí ẩn…

cuối cùng cũng sáng tỏ.

Cha mẹ anh không ch/ế/t vì mấy mẫu đất.

Họ ch/ế/t…

để bảo vệ tài nguyên quốc gia.

Họ không phải thương nhân bình thường.

Mà là những anh hùng vô danh.

Một cảm giác trách nhiệm chưa từng có…

dâng lên trong lòng Lục Viễn.

Anh bước ra khỏi thư phòng.

Ánh nắng rơi xuống sân.

Chiếu lên những con người mà anh muốn bảo vệ nhất.

Và lần này

Anh không chỉ bảo vệ gia đình.

Mà còn bảo vệ…

cả mảnh đất đã sinh ra mình.

Ánh nắng rơi xuống người anh, ấm áp đến tận đáy lòng.

“Chú ba, thím ba.” Lục Viễn lên tiếng, giọng trầm ổn mà kiên định, “Con đã nghĩ rồi. Dự án du lịch sinh thái của Lục Gia Ổ… không thể chỉ dừng ở bề mặt. Con muốn lập một quỹ, chuyên hỗ trợ giáo dục vùng nghèo và công tác khảo sát địa chất. Lấy tên… của cha mẹ con.”

Lục Kiến Quốc và Lưu Quế Hương sững lại.

Ngay sau đó, hai người gật đầu thật mạnh, trong đôi mắt đục mờ lấp lánh nước.

Triệu Mẫn cũng bước tới, đứng bên cạnh Lục Viễn, ánh mắt kiên định:

“Anh, em đi cùng anh. Em hiểu về địa chất, em có thể làm tình nguyện, dạy học cho bọn trẻ.”

Lục Viễn nhìn những người thân trước mặt.

Trong lòng… bình yên đến lạ.

Ngọn lửa báo thù đã tắt.

Thay vào đó… là một thứ ánh sáng rộng lớn hơn, ấm áp hơn.

Anh nhìn về dãy núi xanh phía sau làng.

Gió núi thổi qua, rừng cây xào xạc.

Như tiếng cha mẹ đang thì thầm…

Nhìn con trưởng thành.

“Được.” Lục Viễn mỉm cười, đưa tay ra.

Triệu Mẫn đặt tay lên.

Lục Kiến Quốc và Lưu Quế Hương cũng cười, đặt tay mình chồng lên.

Bốn bàn tay…

chồng lên nhau thật chặt.

Như một ngọn núi

Trải qua phong ba…

vẫn vững vàng, vẫn hiên ngang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...