“Chúng ta còn chưa cưới, anh đã quyết định thay tôi chuyện sau khi cưới rồi sao?”
“Anh không nghĩ đến việc hại em.”
“Anh chỉ nghĩ là tôi sẽ không kiểm tra.”
Tần Việt giật nảy mình ngẩng đầu lên.
Tôi ném câu nói đó cho anh ta, để xem phản ứng của anh ta thế nào.
Ánh mắt anh ta né tránh.
Tốt lắm.
Câu nói này chắc chắn từng xuất hiện.
Chỉ là tôi chưa có bằng chứng mà thôi.
Tôi yêu cầu ngân hàng lập biên bản phản hồi bằng văn bản, nói rõ tài khoản này có thỏa thuận đang tranh chấp, tạm dừng tất cả các khoản trừ tự động liên quan, và bảo lưu bản gốc giấy ủy quyền cùng camera tại quầy.
Quản lý nói cần làm theo quy trình nội bộ, tôi nói tôi có thể đợi.
Tôi ngồi trên ghế trong đại sảnh, đợi từ ba giờ chiều đến tận sáu giờ tối.
Tần Việt đứng trước mặt tôi, đi qua đi lại cả chục vòng.
“Em cứ nhất định phải ngồi đây để người ta chỉ trỏ sao?”
“Tôi đợi bằng chứng.”
“Bằng chứng, bằng chứng, bây giờ trong mắt em ngoài bằng chứng ra còn cái gì nữa không?”
Tôi ngẩng đầu lên.
“Còn những gì tôi đã mất.”
Anh ta cứng họng.
Sáu giờ rưỡi, ngân hàng đưa biên bản phản hồi.
Đồng thời, người phụ trách trung tâm tiệc cưới gửi tin nhắn cho tôi. [Cô Nam, nghe nói cô đang kiểm tra tiền mừng và camera. Phía hệ thống camera hậu trường của chúng tôi có vẻ cũng quay được chút gì đó.]
Tôi lập tức nhắn lại: [Thứ gì?]
Đối phương gửi đến một ảnh chụp màn hình.
Đêm trước ngày cưới, phòng nghỉ hậu trường khách sạn.
Tần Việt ngồi trước bàn, trước mặt trải rộng danh sách dự kiến tiền mừng của khách mời.
Hứa Nhu đứng bên cạnh anh ta, tay cầm một cây bút đỏ.
Đồng hồ điện tử ở góc ảnh hiển thị: 23:48.
Đêm trước ngày cưới.
Họ đang kiểm đếm danh sách tiền mừng cưới của tôi.
Người phụ trách trung tâm tiệc cưới lại nhắn thêm một câu: [Đoạn video gốc vẫn còn, nhưng tốt nhất cô nên đích thân đến xem. Trong đó có cả âm thanh.]
Chương 5: Camera ở hậu trường
Công ty tiệc cưới có một văn phòng tạm thời ở tầng hầm B1 của khách sạn.
Lúc tôi tới, Lão Triệu, người phụ trách, đã đứng đợi sẵn ngoài cửa. Ông ta trạc bốn mươi tuổi, làm việc rất khéo léo, hôm qua còn cười tươi gọi tôi là “cô dâu mới”, hôm nay nhìn tôi ánh mắt lại lảng tránh.
“Cô Nam, tôi nói trước thế này, camera này là do khu vực công cộng ở hậu trường khách sạn quay lại, không phải chúng tôi cố tình quay lén.”
“Tôi chỉ cần file gốc.”
Lão Triệu xoa xoa tay: “Được. Nhưng phía anh Tần…”
Tôi nhìn ông ta: “Anh ta cũng đến rồi.”
Tần Việt đứng ngay sau lưng tôi, mặt hầm hầm như trời sắp đổ mưa.
Hứa Nhu cũng đến.
Hôm nay cô ta thay một chiếc váy trắng, khoác ngoài một chiếc áo len mỏng, trông có vẻ mong manh, đáng thương. Nhìn thấy tôi, mắt cô ta lập tức đỏ hoe.
“Chi Chi, mình thực sự không biết tại sao cậu cứ phải ép người ta đến bước đường này.”
Tôi nói: “Bởi vì các người đã dàn xếp xong xuôi từng bước một rồi.”
Cô ta cắn môi: “Mình mua nhà là chuyện của riêng mình, có phải cậu luôn ghen tị với mình không?”
Câu nói này vừa thốt ra, Lão Triệu cũng phải ngớ người.
Tôi bật cười một tiếng.
“Ghen tị với cô cái gì? Ghen tị vì tiền vay nhà của cô trừ vào thẻ của tôi à?”
Mặt Hứa Nhu đỏ bừng lên: “Cậu từ hồi đại học đã như thế rồi, cái gì cũng muốn hơn người. Mình mua nhà cậu không vui, mình làm phù dâu cậu cũng chê mình cướp mất sự chú ý. Bây giờ có sự nhầm lẫn bên ngân hàng, cậu liền hắt bát nước bẩn này lên người mình.”
Tần Việt lên tiếng thì thầm: “Hứa Nhu, đừng nói nữa.
”
Nhưng Hứa Nhu lại như tìm được lối thoát, vừa khóc vừa nhìn Tần Việt: “Tại sao em lại không được nói? Cô ta kiểm tra mạng xã hội của em, kiểm tra khoản vay nhà của em, kiểm tra móng tay của em, bây giờ còn đòi xem cả camera nữa. Cô ta căn bản đâu cần sự thật, cô ta chỉ muốn em sống không yên ổn thôi!”
Tôi lẳng lặng nghe hết.
Sau đó lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi âm.
“Nói tiếp đi.”
Tiếng khóc của Hứa Nhu tắc nghẹn trong cổ họng.
Mặt Tần Việt xanh xám: “Nam Chi, bây giờ em coi ai cũng là tội phạm à?”
“Không phải là ai.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Là các người.”
Lão Triệu không dám trì hoãn thêm, vội dẫn chúng tôi vào phòng camera.
Màn hình bật sáng.
Thời gian hiển thị là 11 giờ 46 phút đêm trước ngày cưới.
Trong phòng nghỉ hậu trường, trên bàn chất đầy kẹo cưới, menu đồ uống, biển tên bàn, và một bản danh sách dự kiến tiền mừng cưới của khách.
Tần Việt ngồi bên bàn, áo khoác vest vắt lưng ghế, tay áo sơ mi xắn lên.
Hứa Nhu đứng sát bên cạnh anh ta, tay cầm bút đỏ.
Video hơi có tạp âm, nhưng giọng nói nghe rất rõ.
Hứa Nhu nói: “Họ hàng bên nhà Nam Chi đi phong bì cũng hậu hĩnh phết, mấy sếp cũ của cơ quan bố cô ấy đều đến cả, tiền mừng bèo nhất cũng phải hai mươi vạn.”
Tần Việt vừa lật danh sách vừa đáp: “Cộng thêm bên nhà anh nữa, tầm ba mươi mấy vạn chắc là có.”
Giọng Hứa Nhu rất khẽ: “Vậy là phần thiếu của khoản trả trước có thể bù vào rồi.”
Mẹ tôi đứng bên cạnh lấy tay bưng kín miệng.
Bàn tay bố tôi từ từ nắm chặt lại thành nắm đấm.
Tần Việt đột nhiên lao tới định tắt máy tính.
Lão Triệu hoảng hốt cản lại: “Anh Tần, đừng đụng vào thiết bị!”
Tôi chắn ngay trước màn hình.
“Tiếp tục phát.”
Trong video, Tần Việt nói: “Đừng đụng vào khoản trả trước vội. Thẻ tiền mừng phải để lại lịch sử giao dịch dòng tiền, tiền vay nhà cứ trừ từ đó. Ngân hàng thấy dòng tiền mặt ổn định, sau này gỡ tên Nam Chi ra cũng dễ hơn.”
Hứa Nhu hỏi: “Cô ấy có phát hiện ra không?”
Tần Việt khẽ cười.
Tiếng cười đó rất trầm.
“Sau khi cưới cô ấy sẽ không kiểm tra kỹ thế đâu. Cô ấy tin anh.”
Lồng ngực tôi như bị một vật gì đó cùn đập mạnh vào.
Không thấy đau.
Chỉ thấy bức bối đến nghẹt thở.
Hóa ra câu nói này thực sự tồn tại.
Hóa ra, niềm tin trong miệng họ, lại là một thứ có thể đem ra cầm cố.
Video tiếp tục phát.
Hứa Nhu xích lại gần Tần Việt, giọng nói dịu dàng hẳn đi: “Thế còn bên mẹ anh thì sao?”
Tần Việt đáp: “Mẹ anh biết phân biệt nặng nhẹ. Tiền mừng là tài sản chung của hai vợ chồng, mẹ sẽ khuyên Nam Chi đừng làm loạn.”
Hứa Nhu cười khẽ: “Mẹ anh rành nhất là bài ca ‘mới cưới mà cãi nhau thì xui xẻo lắm’.”
Trong phòng camera, mặt mẹ Tần Việt hết trắng lại chuyển sang xanh.
Hôm nay bà ta cũng đi theo, dọc đường cứ cằn nhằn mãi việc không được xé to chuyện. Bây giờ, câu “mẹ anh biết phân biệt nặng nhẹ” phát ra từ màn hình, chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt bà ta.
Mẹ Tần Việt hét lên the thé: “Tiểu Việt! Con nói linh tinh cái gì thế hả!”
Tần Việt đứng chôn chân tại chỗ, môi mím chặt.
Hứa Nhu khóc lóc lắc đầu: “Không phải như thế này đâu. Đoạn video này bị cắt ghép rồi! Em không hề nói những lời như vậy!”
Lão Triệu vội vàng thanh minh: “Đây là video gốc, không hề cắt ghép. Mã thời gian vẫn còn nguyên đây.”
Tôi bấm nút tạm dừng.
Hình ảnh dừng lại ở đúng giây Tần Việt cúi đầu xem danh sách tiền mừng. Bên cạnh tay anh ta đặt một tập tài liệu màu đỏ, trên bìa lộ ra logo của ngân hàng.
Chaporia
Bình Luận (0)