Hai Năm Im Lặng/Chương 14C. 14
20px

“Tài khoản người đăng bài này là tài khoản mới lập, nhưng cháu đã tra IP nguồn—trùng với địa chỉ đăng ký kinh doanh của Vật liệu xây dựng Đỉnh Hằng ở cùng một khu vực.”

“Có bằng chứng không?”

“Chưa đủ chắc chắn, nhưng đủ để trình báo với Cục An ninh mạng. Cái format của ‘bản báo cáo kiểm định nội bộ’ dùng trong bài viết có ba điểm khác biệt mấu chốt so với báo cáo chất lượng thật của Cẩm Huy—Cháu có thể làm một bản phân tích so sánh gửi cho báo chí.”

“Làm ngay. Trong vòng một tiếng đồng hồ.”

Tôi dùng bốn mươi phút để hoàn thành bản báo cáo so sánh đó.

Khoanh chú thích từng điểm sai lệch giữa số liệu thực tế và số liệu làm giả.

Phòng Truyền thông đính kèm bản phân tích cùng với bài đính chính rồi tung ra ngoài.

Ngay trong buổi tối hôm đó, hai trong ba tờ báo đã gỡ bài và đăng thông cáo xin lỗi. Tờ báo thứ ba làm bài phỏng vấn chuyên sâu, tôi trực tiếp lên hình, dùng những thuật ngữ dân dã nhất để giải thích cặn kẽ lại một lượt những con số kia.

Ngày hôm sau giá cổ phiếu hồi lại ba phần trăm.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.

Đến thứ Sáu, một bài viết khác xuất hiện trên Weibo—

“Tố cáo đích danh: Ứng cử viên Phó Tổng giám đốc Bất động sản Cẩm Huy – Trần Viễn – có tranh chấp tài chính với bạn gái cũ, nghi ngờ che giấu nguồn gốc tài sản.”

Tôi nhìn bài viết trên Weibo, gân xanh trên trán giật giật hai cái.

Bài viết đính kèm lời “tự thuật” của Triệu Vi Vi—

“Tôi là bạn gái cũ của Trần Viễn. Trong thời gian yêu nhau, anh ta luôn giấu giếm tình hình tài chính của mình. Sau khi chia tay, anh ta đột nhiên dọn đến sống ở căn hộ cao cấp, đi xe Audi. Tôi có cơ sở để nghi ngờ nguồn gốc tài sản của anh ta không minh bạch.”

Triệu Vi Vi.

Tôi mở WeChat của cô ta ra.

Dòng tin nhắn cuối cùng là từ hai năm trước lúc chia tay—”Chúc anh hạnh phúc”.

Tôi gọi điện cho cô ta.

Ba tiếng chuông đổ thì có người bắt máy.

“Trần Viễn? Cuối cùng anh cũng gọi rồi à?”

“Cái bài trên Weibo là cô đăng à?”

“Đúng thì sao?”

“Triệu Vi Vi, cô tự biết rõ lý do chúng ta chia tay. Là cô cắm sừng tôi theo Lưu Hạo, chứ không phải tôi có vấn đề gì.”

“Thế anh giải thích thế nào về việc anh đột nhiên có nhà có xe? Lúc ở bên tôi anh nghèo rớt mùng tơi, vừa chia tay đã ở căn hộ chục triệu? Anh coi tôi là con ngốc chắc?”

“Chuyện này không liên quan đến cô.”

“Không liên quan? Anh có biết vì anh mà Lưu Hạo cảm thấy bị mất mặt không? Lúc anh lái con Audi khoe mẽ ở bãi đỗ xe, anh ấy về nhà cãi nhau với tôi cả một đêm!”

“Cho nên cô đăng bài là để xả giận cho Lưu Hạo.”

“Tôi đang bảo vệ công lý! Tiền của anh không rõ nguồn gốc—”

“Triệu Vi Vi, tôi nói lần cuối cùng. Bài đăng trên Weibo cô tự giác gỡ đi. Nếu không tôi sẽ ủy quyền cho luật sư làm việc theo pháp luật.”

“Anh uy hiếp tôi?”

“Không phải uy hiếp. Là thông báo.”

Tôi cúp điện thoại.

Rồi gọi cho Ngô Hạo.

“Sếp Ngô, có một bài đăng trên Weibo vu khống tôi, có thể là do Chu Quốc Cường đứng sau giật dây. Sếp giúp tôi điều tra quá trình đăng bài này—nếu Triệu Vi Vi bị người ta lợi dụng, chắc chắn sẽ tìm ra được kẻ trung gian đã tiếp xúc với cô ta.

“Được. Cậu định xử lý thế nào?”

“Đáp trả trực diện. Tôi sẽ xin Chủ tịch Tô ủy quyền cho phòng Truyền thông đăng một bản giải trình về thân thế của tôi. Nếu bọn họ muốn tấn công vào ‘tài sản không rõ nguồn gốc’ của tôi, thì cứ công khai giải thích—Căn hộ tôi đang ở là do chủ nhà tặng, có đầy đủ giấy tờ sang tên và chứng từ nộp thuế hợp pháp.”

“Làm vậy chẳng phải sẽ công khai mối quan hệ giữa cậu và Chủ tịch Tô sao?”

“Ông ta vốn đã biết từ lâu rồi. Giấu giếm chẳng có ý nghĩa gì.”

Hai ngày sau, có kết quả điều tra.

Triệu Vi Vi quả thực bị lợi dụng.

Kẻ trung gian liên hệ với cô ta tên là Vương Lỗi, tự xưng là phóng viên của một tờ báo tài chính. Nhưng thực chất gã này là em họ của Chu Quốc Cường.

Vương Lỗi đưa cho Triệu Vi Vi xem một bộ tài liệu điều tra giả mạo về “tài sản không rõ nguồn gốc của Trần Viễn”, nói với cô ta rằng Trần Viễn “có khả năng dính líu đến tội phạm kinh tế”, xúi giục cô ta lên tiếng tố cáo.

Triệu Vi Vi tin sái cổ.

Vì cô ta cần một lý do để giải thích tại sao tên bạn trai cũ đột nhiên lại giàu hơn ông chồng hiện tại của mình.

Sự thật chỉ đơn giản như vậy.

Phòng Pháp chế chuẩn bị hai thư cảnh cáo của luật sư—một gửi cho Triệu Vi Vi yêu cầu gỡ bài và xin lỗi, một gửi cho Vương Lỗi yêu cầu gã hợp tác điều tra.

Triệu Vi Vi đã gỡ bài.

Nhưng không hề xin lỗi.

Ngược lại Lưu Hạo gửi cho tôi một tin nhắn trên WeChat: *Anh Viễn, Vi Vi không hiểu chuyện, anh đừng chấp nhặt với cô ấy làm gì.*

Tôi chụp màn hình tin nhắn đó lại, không thèm trả lời.

Những người này không quan trọng.

Quan trọng là Chu Quốc Cường đang tăng tốc.

Từ xâm nhập vào chuỗi cung ứng đến việc kích động truyền thông, thủ đoạn của hắn ngày một nâng cấp.

Tô Kiến Quốc đã đưa ra một quyết định trong cuộc họp ban giám đốc tuần đó.

“Công việc thu thập chứng cứ của dự án khu Nam đã hoàn tất. Tuần sau phòng Pháp chế sẽ chính thức khởi kiện bốn công ty thuộc nhóm Đỉnh Hằng. Đồng thời nộp hồ sơ tố giác tội phạm kinh tế của Chu Quốc Cường cho Cục Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế.”

“Như vậy là khai chiến toàn diện rồi.” Triệu Quang Minh nói.

“Hắn đã nổ phát súng đầu tiên. Chúng ta không đánh trả thì chỉ có nước chịu trận.”

“Nhưng ngộ nhỡ hắn còn đòn hiểm về sau thì sao?”

Tô Kiến Quốc nhìn sang tôi.

“Trần Viễn thấy sao?”

“Tất nhiên là hắn còn đòn hiểm. Nhưng chúng ta không có thời gian để chờ hắn lật hết bài rồi mới hành động.”

“Cháu có đề xuất gì?”

“Trong trận chiến truyền thông hắn đã thua mất một nửa. Đi theo con đường pháp luật thì chúng ta có đủ bằng chứng. Biến số duy nhất là xem liệu hắn có cài cắm con cờ nào khác trong nội bộ Cẩm Huy nữa không. Cháu đề xuất trước khi chính thức khởi kiện, hãy rà soát toàn diện tất cả các phòng ban.”

“Phạm vi đến đâu?”

“Toàn công ty. Từ bảo vệ đến Phó Tổng, không sót một ai.”

Phòng họp im lặng vài giây.

Triệu Quang Minh là người đầu tiên lên tiếng.

“Tôi đồng ý.”

Phương Chí Thành giơ tay.

“Đồng ý.”

Tô Kiến Quốc gật đầu.

“Thực thi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...