“Sau này mảng nhà cung cấp do cậu quản lý, kỹ thuật bên này cần phối hợp gì cậu cứ nói nhé.”
“Vâng ạ.”
“À còn nữa—vụ việc ở công trường hôm trước, cảm ơn cậu đã giúp tôi làm rõ vụ chữ ký giả. Nếu không thì cái ghế Phó Giám đốc của tôi cũng đi tong.”
“Việc nên làm thôi ạ.”
Thang máy xuống đến tầng một, ông ta bước ra ngoài trước.
Đi được hai bước lại quay đầu lại.
“Vụ cậu đi rửa bát ấy, cả công ty này đồn ầm lên rồi.”
“Hả?”
“Do cô bé Mạnh Điềm Điềm bên Hành chính phao tin đấy. Cô ta bảo đây là ‘Câu chuyện nhậm chức lãng mạn nhất trong lịch sử Cẩm Huy’.”
Tôi lấy tay vuốt trán.
Đúng là cái cô Mạnh Điềm Điềm này.
Sáng thứ Hai, cuộc họp toàn thể ban giám đốc Bất động sản Cẩm Huy diễn ra.
Tô Kiến Quốc đích thân công bố quyết định bổ nhiệm nhân sự mới.
“Phó Tổng giám đốc Bất động sản Cẩm Huy, Trần Viễn. Bắt đầu từ hôm nay sẽ phụ trách quản lý Thương mại và Chuỗi cung ứng của công ty.”
Ngay khoảnh khắc tiếng vỗ tay vang lên.
Triệu Quang Minh là người đầu tiên vỗ tay.
Phương Chí Thành đứng dậy vỗ tay.
Mạnh Điềm Điềm ngồi trong góc vỗ tay điên cuồng, kích động đến mức vành mắt đỏ hoe.
Tôi đứng trên bục, nhìn xuống mấy chục con người bên dưới.
Chín tháng trước, tôi chỉ là một cậu nhân viên kế hoạch bị công ty đuổi việc, lương tháng chín ngàn, khối lượng công việc lớn nhất sau khi tan làm là đi rửa bát cho người khác.
Bây giờ, tôi là Phó Tổng giám đốc của một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán có giá trị vốn hóa hơn sáu tỷ tệ.
Khoảng cách ở giữa là bảy trăm ba mươi hai lần rửa bát và một cô gái tên Tô Niệm.
Tan họp, tôi gọi điện cho Tô Niệm từ bãi đỗ xe dưới tòa nhà công ty.
“Tối nay ai nấu cơm?”
“Tôi nấu. Ăn mừng.”
“Lại ăn mừng?”
“Anh thăng chức rồi. Không ăn mừng sao được?”
“Được. Nhưng hôm nay bát để tôi rửa.”
“Anh lên Phó Tổng rồi mà vẫn đòi rửa bát à?”
“Phó Tổng thì sao? Bát không rửa thì nó tự sạch được chắc.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Trần Viễn.”
“Hửm?”
“Hôm nay anh có bận không?”
“Chiều nay có một cuộc họp, tối chắc là không bận.”
“Vậy về sớm chút nhé. Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Chuyện gì?”
“Về rồi nói.”
Cô ấy cúp máy.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, nhịp tim bỗng đập rộn lên một nhịp.
Họp xong buổi chiều, đúng sáu rưỡi tôi rời khỏi công ty.
Lái xe về nhà nhanh hơn hẳn trước kia—vì trong lòng đã có một bến đỗ rõ ràng.
Đẩy cửa bước vào, trên tủ giày có đặt một đôi dép lê mới. Mẫu dành cho nam, màu xám đậm.
“Mua từ bao giờ thế?”
“Tuần trước. Đôi cũ của anh nên vứt đi rồi.”
Tôi xỏ đôi dép mới, bước vào phòng khách.
Trên bàn ăn bày la liệt đồ ăn—thịnh soạn hơn bất kỳ bữa nào trước đây.
Thịt lợn chua ngọt, cá vược sốt chua ngọt hình sóc, tôm hấp tỏi miến, một nồi gân bò hầm cà chua, và một món tráng miệng mà trước nay cô ấy chưa từng làm bao giờ—Pudding caramel.
“Cô học làm pudding từ bao giờ vậy?”
“Hôm kia lén học đấy. Làm thử đến lần thứ ba mới thành công.”
“Thế hai lần đầu đâu?”
“Đổ đi rồi.
Nếu cuối tuần trước anh về sớm một chút thì đã được nếm thử thành phẩm thất bại rồi.”
“Thất bại tôi cũng ăn.”
Cô ấy bưng đĩa thức ăn cuối cùng ra đặt xuống bàn, nhìn mâm cơm đầy ắp món.
“Trần Viễn.”
“Ừ.”
“Anh còn nhớ câu nói anh từng nói không?—Từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ là những cái bát.”
“Nhớ chứ.”
“Vậy bây giờ nói tôi nghe đi, rốt cuộc thì là cái gì.”
Tôi đặt đũa xuống.
Nhìn cô ấy.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt cô ấy thật dịu dàng, hàng mi rủ xuống in thành một bóng mờ.
Ba năm trước, cô ấy được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, một mình bó gối trong căn nhà vắng lặng đếm từng ngày trôi qua. Hai năm trước, tôi dọn vào, không mảy may hay biết gì, chỉ lặp đi lặp lại điệp khúc rửa bát nấu cơm đi làm tan ca.
Tôi tưởng đó là cuộc sống.
Còn cô ấy coi đó là sự cứu rỗi.
Nhưng thực chất—
“Là thói quen.” Tôi nói.
“Thói quen?”
“Quen với cơm cô nấu, quen với việc trong bồn rửa lúc nào cũng có bát, quen với việc lúc về nhà luôn có một ngọn đèn bật sáng. Quen với việc thỉnh thoảng cô ném ra vài câu khiến người ta tức nghẹn họng, quen với câu chúc ngủ ngon cô nói ngoài cửa phòng, quen với chuyện trong tủ lạnh lúc nào cũng có cháo.”
“Thói quen không phải là thích.”
“Thói quen rồi thì không dứt ra được. Không dứt ra được tức là—”
Tôi ngừng lại một chút.
“Tức là sao?”
“Cô để tôi nói hết có được không? Lần nào cô cũng ngắt lời vào lúc quan trọng nhất là sao.”
Cô ấy ngậm miệng lại.
“Không dứt ra được—tức là muốn rửa bát cho em cả đời.”
Các món ăn trên bàn vẫn bốc khói nghi ngút.
Tô Niệm nhìn tôi, trong đáy mắt có thứ gì đó đang lấp lánh.
“Trần Viễn.”
“Hửm.”
“Đây là anh đang chính thức tỏ tình à?”
“Nếu dùng câu ‘muốn rửa bát cho em cả đời’ để tính là tỏ tình thì—đúng vậy.”
Cô ấy cúi đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt lợn chua ngọt bỏ vào bát tôi.
“Ăn cơm đi.”
“Em vẫn chưa trả lời mà.”
“Trả lời cái gì?”
“Anh tỏ tình với em rồi, em cũng phải có thái độ rõ ràng chứ.”
“Thái độ của em, từ ngày thứ 408 đã thể hiện rõ ràng rồi.”
Ngày thứ 408.
Cô ấy nấu cho tôi một bát mì, tôi bảo ngon thật đấy.
Từ hôm đó, cô ấy quyết định ngày nào cũng nấu cơm cho tôi ăn.
Đó là lời tỏ tình của cô ấy.
Mà tôi phải mất trọn bảy trăm ba mươi hai ngày mới hiểu.
Tôi cầm đũa, gắp miếng thịt đó cho vào miệng.
Ngọt, chua.
Rất ngon.
Tối hôm đó ăn cơm xong, hai chúng tôi cùng nhau rửa bát.
Hai người đứng trước bồn rửa.
Em rửa, tôi lau.
Bọt nước bắn lên mu bàn tay em, em vẩy một cái, bắn tung tóe lên mặt tôi.
“Em cố tình đấy à.”
“Không cố ý đâu.”
“Thế em cười cái gì?”
“Em vui.”
Cái bát cuối cùng được rửa sạch, úp lên giá.
Căn bếp được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Mặt bếp lau bóng loáng.
“Từ nay về sau cứ thế này đi—em rửa anh lau.” Tôi nói.
“Ai quy định thế? Từ ngày mai anh rửa. Anh làm Phó Tổng rồi, phải có ý thức tự giác rửa bát.”
“Thế em làm gì?”
“Em nấu cơm.”
Chaporia
Bình Luận (0)