Làm gì còn nửa phần dáng vẻ tinh anh phong độ năm nào.

“Hứa Du!”

Anh ta gào rống, sức lực lớn đến kinh ngạc.

“Tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy! Tại sao!”

Tài xế Tiểu Vương thấy thế lập tức lao xuống xe định kéo anh ta ra.

Nhưng bị anh ta đẩy phăng ra.

“Rốt cuộc tôi có chỗ nào có lỗi với cô! Cô muốn dồn tôi vào chỗ chết!”

“Chúng ta tình nghĩa vợ chồng một thời! Cô không nể chút tình xưa nào sao!”

Anh ta điên cuồng lay mạnh tôi, bọt mép văng đầy mặt tôi.

Tôi nhíu mày, trong lòng trào dâng một nỗi chán ghét tột độ.

“Buông ra.”

Giọng tôi lạnh như băng.

“Tôi không buông!”

“Hôm nay cô phải cho tôi một lời giải thích!”

“Nếu không, chúng ta cùng chết!”

Nói rồi, anh ta thế mà lại moi từ trong túi ra một con dao gọt hoa quả!

Mũi dao sắc nhọn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong đêm đen.

Tài xế Tiểu Vương biến sắc mặt, kinh hô: “Sếp Hứa cẩn thận!”

Tôi cũng không ngờ anh ta lại trở nên cực đoan đến mức độ này.

Đúng lúc con dao đó chuẩn bị đâm về phía tôi.

Một chiếc Bentley đen với cú vẩy đuôi tuyệt đẹp lao tới và phanh gấp ngay trước mặt chúng tôi.

Cửa xe mở tung.

Cố Diễn từ trên xe xông xuống.

Anh thậm chí không kịp đóng cửa xe.

Một bước lao tới, tung một cước đá văng Chu Minh Khải ra xa.

10

Động tác của Cố Diễn nhanh như chớp.

Cú đá đó vừa chuẩn xác vừa tàn nhẫn.

Chu Minh Khải như một bao tải rách, bị đá bay xa hơn ba mét.

Con dao gọt hoa quả trên tay rơi “keng” một tiếng xuống nền đất lạnh lẽo.

Anh ta cuộn người dưới đất rên rỉ đau đớn, hồi lâu không bò dậy nổi.

Mọi thứ đều xảy ra trong tích tắc.

Tôi thậm chí chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào.

Cố Diễn đã cởi áo khoác vest của anh ra, khoác lên vai tôi.

Bàn tay anh nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay tôi.

Nhiệt độ cơ thể ấm áp xuyên qua lớp vải mỏng truyền đến.

Khiến cơ thể đang lạnh toát vì hoảng sợ của tôi có được một tia ấm áp.

“Đừng sợ.”

Giọng anh trầm thấp mà trấn tĩnh.

Dường như có một sức mạnh xoa dịu lòng người.

“Có anh ở đây.”

Tài xế Tiểu Vương đã hoàn hồn lại, anh ấy lập tức xông lên, đè chặt Chu Minh Khải đang giãy giụa muốn bò dậy.

Bảo vệ công ty nghe tiếng cũng chạy tới, vây chặt lấy Chu Minh Khải.

Tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại gần.

Rõ ràng là đã có người báo cảnh sát.

Tôi nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt.

Rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo khoác Cố Diễn đang khoác trên người tôi.

Bên trên vẫn còn vương lại hương gỗ thanh mát dễ chịu trên người anh.

Trái tim tôi, trái tim vừa đập dữ dội vì sự điên cuồng của Chu Minh Khải.

Trong giây phút này, lại bình tĩnh lại một cách kỳ diệu.

Cảnh sát nhanh chóng đến nơi.

Lấy lời khai hiện trường, lập biên bản.

Chu Minh Khải như một con chó điên, vẫn không ngừng sủa ầm ĩ.

“Hứa Du! Đồ đàn bà độc ác!”

“Cô sẽ chết không yên thân!”

“Tôi làm ma cũng không tha cho cô!”

Cảnh sát còng tay anh ta, cưỡng chế áp giải lên xe cảnh sát.

Khuôn mặt vặn vẹo và gớm ghiếc của anh ta, dưới ánh đèn chớp nháy của xe cảnh sát, trông vô cùng xấu xí.

Tôi thờ ơ đứng nhìn.

Trong lòng không còn lấy một chút gợn sóng.

Từ giây phút anh ta rút dao ra.

Chút tình nghĩa cuối cùng giữa chúng tôi cũng đứt đoạn hoàn toàn.

Giờ chỉ còn lại nỗi hận không chết không thôi.

Cố Diễn luôn đứng bên cạnh tôi.

Anh không nói gì, chỉ im lặng đứng đó.

Nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác an toàn chưa từng có.

Lấy xong lời khai thì đã là một giờ sáng.

Đêm cuối thu, hơi lạnh buốt giá.

Cố Diễn kiên quyết muốn đưa tôi về nhà.

Tôi không từ chối.

Chiếc Bentley đen êm ái chạy trên con phố không một bóng người.

Bên trong xe rất yên tĩnh.

Chỉ có những bản nhạc êm dịu nhẹ nhàng ngân nga.

“Tại sao cậu lại đến?”

Tôi là người phá vỡ sự im lặng trước.

Sao anh lại tình cờ xuất hiện dưới lầu công ty như vậy.

“Không yên tâm về cậu.”

Anh nhìn thẳng phía trước, giọng điệu bình thản.

“Loại người như Chu Minh Khải khi bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng dám làm.”

“Tôi bảo trợ lý tra lịch trình của cậu, biết tối nay cậu tăng ca.”

“Nên qua đây xem thử.”

Anh nói một cách nhẹ bẫng.

Nhưng tôi biết, đó tuyệt đối không chỉ là “qua xem thử” đơn giản như vậy.

Chắc chắn anh đã chờ dưới lầu rất lâu.

Có lẽ, từ lúc tôi vào công ty, anh đã bắt đầu chờ rồi.

Chỉ để đề phòng một sự cố như đêm nay xảy ra.

Người đàn ông này.

Tâm tư kín đáo, hành sự chu toàn.

Nhưng lại giấu đi sự quan tâm một cách không để lại dấu vết.

Tim tôi như bị thứ gì đó khẽ va vào.

Hơi chua xót, hơi mềm nhũn.

“Cảm ơn cậu.”

Tôi khẽ nói.

Đây là lần thứ hai tôi nói lời cảm ơn với anh.

Anh quay đầu lại nhìn tôi một cái.

Ánh đèn đường ngoài cửa xe lần lượt lướt qua.

Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ trên sườn mặt góc cạnh điển trai của anh.

“Hứa Du.”

Anh đột nhiên lên tiếng.

“Cậu không cần phải nói cảm ơn với tôi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

Anh ngừng lại một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ.

“Nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cậu, tôi rất vui.”

“Hứa Du mà tôi biết, vốn dĩ nên là như thế này.”

“Đứng ở nơi cao nhất, vạn trượng hào quang.”

“Chứ không phải bị nhốt trong một góc bếp chật hẹp, rửa tay nấu canh cho một người đàn ông không xứng đáng.”

Lời của anh như một dòng nước ấm, lập tức chảy qua tứ chi bách hài của tôi.

Xua tan mọi lạnh lẽo và sự sợ hãi đọng lại.

Hóa ra.

Vẫn luôn có người nhớ đến dáng vẻ nguyên bản của tôi.

Vẫn luôn có người vui mừng vì sự trở lại của tôi.

Chiếc xe chẳng mấy chốc đã đến dưới lầu căn hộ của tôi.

Anh đỗ xe lại, nhưng không để tôi xuống xe ngay.

Anh quay người lại, nghiêm túc nhìn tôi.

“Ngày mai, tôi sẽ sắp xếp cho cậu hai vệ sĩ chuyên nghiệp.”

“Cậu đi làm hay tan sở, cứ để họ đi theo.”

“Tôi không cần…”

“Đây không phải là bàn bạc, mà là thông báo.”

Giọng anh không cho phép từ chối.

Mang theo một sự dịu dàng ngang ngược.

“Người nhà họ Chu đều là những kẻ điên.”

“Tôi không thể để cậu gặp thêm bất cứ nguy hiểm nào nữa.”

Tôi nhìn anh, nhìn sự lo lắng và căng thẳng không thể che giấu trong mắt anh.

Đột nhiên tôi không thốt ra được lời từ chối nào nữa.

“Được.”

Tôi gật đầu.

Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, đường nét xương hàm căng cứng cũng thả lỏng ra.

“Lên đi.”

“Ngủ một giấc thật ngon.”

“Sáng mai thức dậy, mọi chuyện sẽ qua.”

Tôi “ừ” một tiếng, tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe.

Bước vào sảnh tòa nhà chung cư, tôi theo bản năng ngoảnh lại nhìn.

Thấy xe của anh vẫn đỗ ở chỗ cũ.

Đèn xe vẫn sáng, giống như một đôi mắt dịu dàng.

Đang lặng lẽ dõi theo tôi trong màn đêm.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn rất lâu.

Cho đến khi chiếc điện thoại trong túi rung lên một cái.

Là tin nhắn Cố Diễn gửi đến.

“Lên đến nơi thì nhắn cho tôi một tin.”

Đầu ngón tay tôi dừng lại trên màn hình một lát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...