Không Thuộc Về Tôi/Chương 16C. 16
20px

Chớp mắt đã nửa năm trôi qua.

Studio chuyển từ diện tích bốn mươi mét vuông sang một trăm hai mươi mét vuông.

Doanh thu hằng tháng tăng ổn định từ 350.000 lên 600.000 tệ.

Kênh phân phối vải Cẩm Tú Phường đã phủ sóng sáu studio thiết kế độc lập trong thành phố, tôi làm trung gian phân phối nên mỗi tháng nhận được một khoản tiền hoa hồng kha khá.

Lượng người theo dõi tài khoản WeChat vượt mốc một trăm năm mươi ngàn.

Thẩm Khả giúp chúng tôi giành được một suất tham gia cuộc bình chọn thiết kế độc lập quy mô toàn quốc — “Sức mạnh Thiết kế Độc lập Trung Quốc của năm”.

Chung Dữ lọt vào danh sách đề cử.

Giải thưởng này uy tín hơn tuần lễ thời trang địa phương gấp mười lần.

Nếu đạt được, đồng nghĩa với sự công nhận và sức ảnh hưởng trên toàn quốc.

Lễ trao giải được tổ chức ở Bắc Kinh.

Tôi và Chung Dữ cùng bay tới đó.

Đó là lần đầu tiên tôi đi máy bay.

Chung Dữ ngồi ghế sát cửa sổ, tôi ngồi cạnh anh.

Lúc máy bay cất cánh, thành phố bên ngoài cửa sổ nhỏ dần.

“Căng thẳng không?” Anh hỏi.

“Không căng thẳng.”

“Mặt em tái nhợt kìa.”

“Đây là lần đầu em đi máy bay, chả liên quan gì đến căng thẳng cả.”

Anh bật cười, đưa tay nắm lấy tay tôi.

Giữa bầu trời ba mươi ngàn thước, bàn tay tôi được một người nắm lấy thật chặt.

Cảm giác thật bình yên.

Lễ trao giải diễn ra trong phòng yến tiệc lớn của một khách sạn.

Khách mời tham dự đều là những tên tuổi trong nghề — nhà thiết kế độc lập, nhà sáng lập thương hiệu, giới truyền thông thời trang, nhà đầu tư.

Tôi vẫn diện chiếc váy sơ mi lụa tơ tằm màu trắng ấy.

Lần này ở cổ tay áo, Chung Dữ thêu một đóa hoa lựu rất nhỏ.

Nhỏ đến mức người ngoài không thể nhìn thấy.

Nhưng tôi biết nó ở đó.

Danh sách đề cử có tổng cộng tám người.

Chung Dữ xếp thứ tư.

Khi MC đọc đến tên anh, màn hình lớn phát một đoạn video giới thiệu các thiết kế tiêu biểu và phim tài liệu về studio.

Cảnh cuối cùng của bộ phim tài liệu là quầy thu ngân ở tiệm mới — bó hoa khô trên quầy, và chiếc móc khóa quả lựu bên cửa sổ.

Lời bình do Thẩm Khả thu âm: Trong ngành này, không thiếu những thương hiệu lắm tiền nhiều của, cái thiếu là hai con người dám sống chết với nghề.

Lúc công bố kết quả, toàn bộ đèn trong khán phòng tắt phụt.

Màn hình lớn sáng lên.

Người chiến thắng giải “Sức mạnh Thiết kế Độc lập Trung Quốc của năm” —

Chung Dữ.

Khi anh đứng dậy, tôi thấy tay anh run lên.

Tôi ngồi dưới khán đài vỗ tay.

Vỗ đến mức rát cả lòng bàn tay.

Anh bước lên sân khấu, nhận cúp.

MC nói: “Mời anh phát biểu cảm nghĩ.”

Anh cầm mic đứng im ba giây.

Rồi cất lời.

“Giải thưởng này không phải dành cho một mình tôi.”

“Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới ba người.”

“Người đầu tiên là mẹ tôi. Bà là người đã dạy tôi biết thế nào là cái Đẹp.”

“Người thứ hai là đối tác của tôi, Tô Niệm Niệm. Cô ấy đã dạy tôi biết thế nào là không chịu khuất phục.”

“Người thứ ba — là chính tôi của ba năm về trước. Với một triệu tệ, không gian bốn mươi mét vuông, bắt đầu từ con số không. Đến ngày hôm nay tôi có thể tự hào nói rằng — quyết định đó là hoàn toàn chính xác.”

Anh giương cao chiếc cúp.

“Thiết kế không phải là sản phẩm trên dây chuyền sản xuất hàng loạt. Thiết kế là cách một con người nói với một con người khác rằng — Tôi đã nhìn thấy bạn.”

Cả hội trường đứng dậy vỗ tay vang dội.

Tôi ngồi yên trên ghế, không thể nào đứng nổi.

Vì chân tôi đã nhũn ra rồi.

Tại bữa tiệc rượu sau lễ trao giải, có ba nhà đầu tư tìm đến ngỏ lời hợp tác.

Một bên ra giá năm triệu tệ đổi lấy 20% cổ phần.

Một bên ra giá tám triệu tệ đổi lấy 30% cổ phần.

Và bên còn lại — là bộ phận đầu tư của Tập đoàn Viễn Sơn.

Người đến không phải là Chung Chính Sơ.

Là Giám đốc Đầu tư của Viễn Sơn.

“Chủ tịch Chung cử tôi đến chuyển lời — ông ấy rất tự hào về anh. Nếu anh đồng ý, Viễn Sơn sẵn sàng đầu tư chiến lược với định giá công ty lên tới một trăm triệu tệ.”

Một trăm triệu.

Tôi liếc nhìn Chung Dữ.

Sắc mặt anh vô cùng bình thản.

“Nhờ anh nhắn lại với bố tôi. Tôi không cần khoản đầu tư của Viễn Sơn. Nhưng nếu ông ấy muốn, ông ấy có thể ghé qua tiệm chúng tôi uống nước.”

“Với tư cách là một khách hàng. Chứ không phải là nhà đầu tư.”

Giám đốc Đầu tư hơi sững người.

“Được rồi, tôi sẽ chuyển lời.”

Trên chuyến bay từ Bắc Kinh trở về, Chung Dữ cứ nhìn ra ngoài cửa sổ suốt.

Lúc máy bay hạ cánh thì trời đã tối mịt.

Ra khỏi sân bay bắt taxi về thẳng studio.

Đẩy cửa vào.

Trên bàn đặt một bó hoa.

Không phải hoa baby hay cát cánh trắng.

Là hoa lựu.

Bên cạnh có một tờ giấy, nét chữ xộc xệch.

—— Chúc mừng cháu. Bác cả để lại.

Chung Dữ cầm tờ giấy lên xem đi xem lại hai lần.

Sau đó cắm bó hoa vào chiếc bình thủy tinh trên quầy.

Hoa khô và hoa tươi ở cạnh nhau.

Cái cũ và cái mới.

Quá khứ và hiện tại.

Tôi đứng bên cạnh nhìn anh.

“Chung Dữ.”

“Ơi.”

“Sau này anh định tính thế nào?”

“Tính cái gì cơ?”

“Mục tiêu của studio ấy.”

Anh suy nghĩ một lát.

“Không cần làm thương hiệu lớn nhất. Nhưng phải làm thương hiệu tốt nhất.”

“Tốt đến mức nào?”

“Tốt đến mức mỗi người từng mặc trang phục của anh, đều cảm thấy bản thân mình được trân trọng hết mực.”

Tôi gật đầu.

“Thế mục tiêu của em là gì?”

“Mục tiêu của em á, em tự nói đi.”

“Mục tiêu của em là — biến câu nói này của anh không chỉ là lời nói suông. Mà biến nó thành sự thật. Mỗi một bộ quần áo, mỗi một khách hàng, mỗi một lần hợp tác.”

Anh nhìn tôi.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi chúng ta sẽ mở chi nhánh thứ hai. Thứ ba. Thứ năm. Không nhượng quyền, không làm chuỗi đại trà. Mỗi tiệm đều là một boutique cao cấp. Mỗi tiệm đều có một cố vấn phối đồ thấu hiểu khách hàng.”

“Em nghiêm túc đấy chứ?”

“Hơn cả nghiêm túc.”

Anh bước lại gần.

“Tô Niệm Niệm.”

“Sao thế?”

“Em còn nhớ câu đầu tiên anh nói với em lúc em bước ra khỏi tiệm váy cưới kia không?”

“Em nhớ. Anh bảo — Đợi đã.”

“Đúng thế.”

Anh đứng trước mặt tôi.

“Đó là câu ‘Đợi đã’ đúng đắn nhất mà anh từng nói trong cuộc đời này.”

Một năm sau.

Boutique thứ hai khai trương ở thành phố lân cận.

Cố vấn phối đồ là do tôi đích thân đào tạo — chính là con gái của cô lao công từng gây sốt trong series “Lột xác người thường”, tên là Vương Tiểu Yến.

Hai mươi tuổi, chưa từng học đại học, nhưng lại cực kỳ nhạy bén với màu sắc.

Tôi dạy cô ấy ba tháng. Cô ấy bắt đầu học từ cách nhận biết các loại vải, đến nay đã có thể độc lập tiếp khách, tỷ lệ chốt đơn lên tới 85%.

Ngày khai trương, chị Trần đưa cả công ty đến ủng hộ.

Thẩm Khả đến chụp một bộ ảnh chuyên đề.

Lý Phương đại diện cho Hỷ Duyệt Thời Quang gửi lẵng hoa chúc mừng.

Lâm Hoan Hoan cũng đến.

Cô ấy đến một mình.

Không trang điểm đậm, mặc một chiếc sơ mi trắng rất giản dị.

“Niệm Niệm.”

“Cậu đến rồi à?”

“Ừ.” Cô ấy đưa một chiếc túi xách nhỏ cho tôi.

Tôi mở ra, bên trong là một chiếc lắc tay.

Bằng bạc, thiết kế rất đơn giản.

“Lần trước chiếc cậu tặng tớ bị đứt rồi… Tớ muốn mua một chiếc mới. Lần này để cậu tự chọn.”

Tôi liếc nhìn cô ấy.

“Cậu đang cố tình nể mặt tớ đấy à.”

“Không có. Tớ đang học một điều.”

“Điều gì?”

“Học cách làm một người bạn không khiến đối phương cảm thấy mình đang bị sai vặt.”

Tôi bật cười.

“Thế học đến đâu rồi?”

“Vẫn đang luyện tập. Nếu cậu thấy chưa đạt, có thể tiếp tục không thèm đoái hoài gì đến tớ.”

Tôi đeo chiếc lắc tay vào.

“Đạt rồi.”

Nước mắt cô ấy ứa ra quanh tròng, nhưng cô ấy cố chớp mắt để kìm lại.

“Tiệm này của cậu đẹp quá đi mất.”

“Đi nào, tớ dắt cậu đi chọn một bộ.”

Doanh thu trong bản báo cáo tài chính năm đó của Tập đoàn Viễn Sơn không mấy khả quan.

Tốc độ tăng trưởng đình trệ, thị phần của hai thương hiệu thời trang nữ liên tục giảm sút.

Hội đồng quản trị bắt đầu gây sức ép.

Chung Chính Sơ mất đi quyền kiểm soát tuyệt đối với công ty.

Không phải vì Chung Dữ.

Mà là vì chính bản thân ông ta.

Ông ta đã quá mải mê chèn ép một cửa tiệm nhỏ 40 mét vuông mà bỏ lơ việc cải tiến, cập nhật sản phẩm của Viễn Sơn.

Hệ thống sản xuất dây chuyền khổng lồ bỗng chốc trở thành gánh nặng trầm trọng khi nhu cầu của thị trường thay đổi.

Cuối cùng, Viễn Sơn bị pha loãng 35% cổ phần sau một vòng gọi vốn. Chung Chính Sơ từ Chủ tịch rớt xuống thành cổ đông lớn thứ hai.

Ông ta vẫn giàu có.

Nhưng ông ta không còn là người một tay che trời, nói một là một, hai là hai nữa.

Lại nửa năm nữa trôi qua.

Một buổi chạng vạng, tôi đang sắp xếp vải vóc trong tiệm.

Có tiếng bước chân ngoài cửa.

Tôi ngẩng lên.

Chung Chính Sơ đứng ngoài cửa.

Ông ta đến một mình.

Không có Ngô Đức Lượng, không có tài xế, không có chiếc xe hơi sang trọng.

Ông ta mặc một chiếc áo khoác màu xám rất đỗi bình thường, trông già đi nhiều so với trước đây.

“Tô Niệm Niệm.”

“Chú Chung.”

Ông ta hơi khựng lại.

Trước đây tôi chưa từng gọi ông ta là “chú Chung”.

“Chung Dữ có ở đây không?”

“Anh ấy đang ở phòng trong may đồ ạ.”

Ông ta ngập ngừng một giây.

“Tôi đến xem thử.”

“Chú vào đi ạ.”

Ông ta bước vào.

Nhìn thấy bó hoa khô và nhành hoa lựu trên quầy thu ngân.

Nhìn thấy chiếc móc khóa hình quả lựu bên cửa sổ.

Nhìn thấy những bức ảnh chụp cúp lưu niệm treo trên tường.

Ông ta đứng đó, đảo mắt nhìn khắp một lượt.

Chung Dữ từ phòng trong bước ra, trên tay vẫn còn dính chút bụi phấn may.

Hai bố con nhìn nhau suốt ba giây.

“Ông đến đây làm gì?” Chung Dữ hỏi.

Khóe miệng Chung Chính Sơ mấp máy.

“Tôi đến… thăm anh.”

“Thăm cái gì?”

“Thăm xem rốt cuộc anh đã gây dựng cái nơi này thành hình dáng gì rồi.”

Ông ta bước đến trước bàn làm việc, nhìn qua bộ đồ làm dở đang đặt trên bàn — một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu.

Ông ta đưa tay chạm thử vào chất vải.

Làm trong ngành may mặc cả đời, xúc giác ở bàn tay còn chuẩn xác hơn bất cứ thiết bị máy móc nào.

Chạm xong, ông ta rụt tay về.

“Tốt hơn của Viễn Sơn.”

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

Nói xong ông quay người bước ra cửa.

Đến bậu cửa thì dừng lại một chút.

Quay lưng về phía Chung Dữ.

“Nếu mẹ anh còn sống — bà ấy sẽ vui lắm.”

Nói xong ông đi mất.

Chung Dữ đứng đực tại chỗ, rất lâu không cử động.

Tôi bước tới, đứng bên cạnh anh.

“Anh thấy sao?”

“Ông ấy già rồi.”

“Vâng.”

“Nhưng ông ấy vẫn không chịu nói lời xin lỗi.”

“Có thể sẽ mãi mãi không bao giờ nói.”

“Anh biết.”

Anh cầm cây kéo trên bàn lên, tiếp tục cắt tấm vải đang cắt dở.

Đôi tay cực kỳ vững vàng.

Ba năm sau.

Chung Dữ May Đo Cao Cấp đã có năm boutique trải khắp cả nước.

Doanh thu hằng năm đạt 48 triệu tệ.

Đội ngũ từ hai người ban đầu giờ đã mở rộng thành ba mươi hai người.

Mỗi cửa tiệm đều lưu giữ những điều quen thuộc — trên quầy thu ngân có một bó hoa, bên cửa sổ có một chiếc móc khóa hình quả lựu.

Danh thiếp của tôi in dòng chữ: Tô Niệm Niệm, Đồng sáng lập kiêm Giám đốc Thương hiệu.

Một buổi tối, tôi ở lại cửa tiệm cũ tăng ca — dù trụ sở chính đã chuyển đi, cửa tiệm cũ vẫn được giữ lại làm cửa hàng flagship.

Chung Dữ từ trên lầu đi xuống.

“Em chưa về à?”

“Em đang xem lại kế hoạch thương hiệu cho năm sau.”

Anh bước đến, ngồi xuống đối diện tôi.

“Niệm Niệm.”

“Dạ.”

“Em có nhớ ngày đầu tiên em đến làm việc, anh đã hỏi em — thấy bộ đồ kia thế nào không?”

“Em nhớ. Anh đưa cho em xem bộ lễ phục màu trắng ngà đang may dở. Đường vai hơi hẹp.”

“Lúc đó em đã nói một câu. Anh vẫn nhớ đến tận bây giờ.”

“Câu gì thế?”

“Em bảo — Cô ấy không cần tỏa sáng. Cái cô ấy cần là đứng trong bộ quần áo đó và cảm thấy bản thân mình không đến nỗi tệ.”

“Câu đó có gì đâu mà nhớ dai thế.”

“Vì đó là lần đầu tiên anh gặp được một người có suy nghĩ giống hệt anh.”

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Mở ra.

Một chiếc nhẫn.

Màu bạc.

Thiết kế tối giản, không hề có một hoa văn nào.

Nhưng ở mặt trong của vòng nhẫn, có khắc một đóa hoa lựu nhỏ li ti.

“Tô Niệm Niệm.”

“Dạ.”

“Em có nguyện ý ở lại đây mãi mãi không?”

Tôi nhìn chiếc nhẫn đó.

Nhìn mất năm giây.

Rồi đưa bàn tay trái ra.

“Đeo vào cho em đi.”

Anh lấy chiếc nhẫn ra, những ngón tay hơi run rẩy.

Chiếc nhẫn trượt vào ngón tay tôi. Vừa khít.

“Anh lén đo cỡ tay em à?”

“Tuần trước lúc em ngủ say anh đo đấy.”

“Đồ biến thái.”

“Người làm nghề may mặc, kích thước thì phải chuẩn xác tuyệt đối chứ.”

Tôi bật cười.

Anh cũng cười theo.

Ánh đèn thành phố rực sáng bên ngoài khung cửa, tựa như cuộc sống của vô vàn con người đang đồng thời diễn ra.

Còn tôi đang ngồi đây.

Trong một căn tiệm không quá lớn.

Ngồi đối diện tôi là một người.

Người đàn ông đã vội vã chạy theo lúc tôi quay lưng rời đi.

Người đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

Và thế là tôi ở lại.

Ở lại cho đến hiện tại.

Và ở lại cho mãi mãi về sau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...