20px

12

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, An An đã dậy từ lâu.

Nó đang nằm bò bên giường, chống cằm nhìn tôi.

Thấy tôi tỉnh, mắt nó lập tức sáng lên.

Vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:

“Mẹ mau dậy đi, bố đang nấu bữa sáng dưới lầu rồi.”

Tôi hơi ngạc nhiên:

“Bố con còn nấu bữa sáng cho con à?”

An An giả vờ sâu sắc lắc ngón tay.

“Không đúng đâu mẹ.”

Nó chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào tôi:

“Là nấu bữa sáng cho chúng ta.”

Trong bếp, Hoắc Tư Nam đang đeo tạp dề nấu ăn.

Thấy tôi đi vào, anh múc một thìa cháo đưa đến bên miệng tôi.

Động tác tự nhiên đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng.

“Nếm thử xem chín chưa.”

Tôi cắn xuống mới nhận ra tư thế này quá thân mật.

Nhưng nhả ra thì lại càng kỳ.

Hoắc Tư Nam khẽ động cán thìa bị tôi cắn, im lặng ra hiệu:

“Nhả ra.”

Tôi không tự nhiên sờ chóp mũi, ném lại một câu “chín rồi” rồi chạy ra ngoài tìm An An.

Trên bàn ăn, An An vô cùng tự hào khoe tay nghề nấu nướng của ông bố già nhà mình.

“Mẹ ơi, bố nấu ăn ngon lắm đúng không!”

Nó vừa ăn vừa nói:

“Từ nhỏ đến lớn đều là bố nấu cơm cho con ăn.”

Hoắc Tư Nam lặng lẽ bưng bát, dường như cũng đang chờ đánh giá của tôi.

Đối diện với ánh mắt nóng rực của hai bố con.

Tôi nói:

“Đúng là rất ngon.”

Giữa hai hàng lông mày của hai bố con lập tức hiện lên niềm vui.

Sau bữa cơm, tôi đề nghị phải về nhà.

Hành lý mang từ nước ngoài về vẫn chưa dọn, hơn nữa tôi sắp phải đến chi nhánh trong nước làm việc.

An An nghe thấy tôi muốn đi, lập tức sốt ruột.

Nó sợ tôi đi ngay, chạy một mạch tới ôm chặt chân tôi.

Ngẩng đầu nhìn tôi đáng thương, đôi mắt đen láy toàn là sợ hãi và hoảng loạn.

“Mẹ có thể dẫn con đi cùng không? Con cũng muốn ở với mẹ.”

Tôi nhìn căn biệt thự rộng lớn trước mắt:

“Nhưng nhà mẹ không lớn.”

“Hơn nữa…”

Tôi nhìn qua An An về phía Hoắc Tư Nam:

“Con đi rồi, bố con phải làm sao?”

Hoắc Tư Nam im lặng nhướng mày, dường như không ngờ tôi còn suy nghĩ cho anh.

An An không bỏ qua chút cơ hội nào:

“Không sao mà, con chỉ cần một chỗ nhỏ xíu thế này thôi.

An An dùng tay vẽ một khoảng nhỏ bằng lòng bàn tay trong không khí.

“Còn bố…”

Nó nhíu mày, quay đầu nhìn Hoắc Tư Nam.

Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng nghĩ ra cách.

Nó chạy tới kéo tay Hoắc Tư Nam, lôi anh đến bên tôi.

Lại kéo tay tôi lên. Hoắc An An đứng ở giữa, tay chân múa may.

“Bố đi theo chúng ta là được rồi.”

Hoắc Tư Nam cúi người nhìn nó:

“Đây là cách con nghĩ ra à?”

Hoắc An An nghiêm túc gật đầu.

Hoắc Tư Nam bế An An lên khỏi mặt đất, nhét vào lòng tôi.

“Được rồi.”

Giọng Hoắc Tư Nam bình tĩnh:

“Cứ để nó theo em đi.”

“Nếu không ngày nào ở nhà cũng bám lấy anh, anh không làm việc được.”

“Như vậy được sao?” tôi hỏi.

Hoắc Tư Nam nhìn tôi, gật đầu.

“Em là mẹ nó, không có gì là không được.”

An An theo tôi về căn nhà thuê.

Đồ đạc mấy năm ở nước ngoài đều được gửi về, muốn dọn xong thật sự là một công trình lớn.

Tôi lau mồ hôi trên trán An An:

“Mệt không?”

Nó ôm một cái thùng gần to bằng người mình, mặt đỏ bừng vì cố sức.

Nhưng vẫn kiên quyết giúp tôi làm việc.

“Không mệt. Đây là lần đầu tiên con lao động cùng mẹ mà.”

Tôi nhìn dáng vẻ lanh lợi của nó, không nhịn được cười.

Nhưng cười rồi cười, tôi lại vô thức nghĩ, lựa chọn năm đó của mình có thật sự sai không.

“Mẹ ơi, người này là ai vậy?”

Giọng An An kéo tôi về thực tại. Tôi nhìn khung ảnh trong tay nó.

Bên trong là ảnh chụp tôi với một người đàn ông.

“À, con biết rồi. Đây có phải là bố mới mẹ tìm cho con không?”

An An lại cúi đầu nhìn tấm ảnh.

“Còn là bố nói tiếng nước ngoài nữa.”

Suy nghĩ của trẻ con đúng là kỳ lạ.

Tôi trêu nó:

“Nếu đúng thì sao? Con có muốn qua đây sống cùng mẹ không?”

An An im lặng một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi lắc đầu.

“Không được, con không thể bỏ bố lại.”

“Bố nuôi con một mình vất vả lắm. Con đi rồi, bố khóc cũng không có ai lau nước mắt cho bố.”

Suy nghĩ của tôi bị nó kéo đi:

“Khóc?”

An An gật đầu:

“Dạ.”

“Có lúc bố sẽ ngồi một mình ở đó rơi nước mắt. Con hỏi bố cũng không nói.”

“Bố cứ nhìn con mãi, rồi ôm con vào lòng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...