Ngay khi tưởng Bạc thị sắp thắng thầu, Cố Trì lại ra tay, dù việc đó sẽ gây khó khăn lớn cho chính Cố gia.
Dù là vì muốn leo lên cành cao như Tô thị hay để tranh cao thấp với Bạc Diễn, Cố Trì là đàn ông, tất nhiên không muốn thừa nhận mình kém cỏi.
Tôi cười với Bạc Diễn: “Thành công rồi.”
Bạc Diễn có việc bị gọi đi, tôi chờ ở cửa, tình cờ gặp được Cố Trì vừa thắng thầu bước ra.
“Tô Yên, em có Bạc thị thì sao? Sắp tới anh sẽ hợp tác với Tô thị rồi, giờ em hối hận vẫn còn kịp.”
Con chó nào ăn phân xong quên lau mồm mà gặp ai cũng muốn cà kê như vậy chứ.
“Em… Tô Yên, em sẽ hối hận, rồi xem.”
Lúc đầu tôi mù mắt cỡ nào mới nhìn trúng thứ này, tôi rất mong đợi khoảnh khắc Cố Trì phát hiện tôi chính là tổng tài Tô thị.
“Tô Yên, đây là thông tin tôi điều tra được về Bạch gia, em xem chắc sẽ rất hứng thú.”
“Bạc Diễn, sao anh lại điều tra Bạch gia?”
“Điều tra chồng cũ của em thì tiện tay tra luôn, ai ngờ lại có thu hoạch bất ngờ.”
“Anh đang lấy lòng em à?”
“Không phải, đây là theo đuổi em, là món quà nhỏ dâng lên. Cho cơ hội không, Tô Tổng?”
“Tôi thấy không tệ.”
“Tô Tổng, tổng tài Cố thị đến thăm, đang ngồi chờ trong phòng tiếp khách.”
“Nói tôi không có ở đây, đưa cho anh ta thiệp mời sự kiện ra mắt Tổng tài Tô thị mấy ngày nữa, bảo đến lúc đó nói chuyện.”
“Vâng,Tô tổng.”
“Em đang treo người ta à?”
“Chẳng phải tốt sao? Anh không cảm thấy đưa họ lên cao rồi đẩy xuống thì sẽ khắc sâu hơn, cũng hả giận hơn sao?”
“Tô Tổng quả thật lợi hại, nhưng cũng thật nhỏ mọn, thù dai.”
“Tôi chỉ đang để họ trở lại đúng vị trí ban đầu của mình, không thì lâu dần họ sẽ quên mình nặng nhẹ bao nhiêu.”
10
Tô tổng của Tô thị trước giờ chưa ai trong ngành gặp mặt, nay cuối cùng cũng sắp lộ diện, khí thế rõ ràng đang vượt mặt cả Bạc tổng.
“Phải đấy, hai đại gia tộc lâu đời ở Lạc Thành, ai mà biết Tô tổng là nam hay nữ? Sắp biết rồi.”
“A Trì, anh chắc Tô tổng sẽ đứng về phía chúng ta chứ?” Bạch Hạ lo lắng hỏi, vì Tô Yên mà cô ta đã bị Bạc thị đuổi việc, giờ chỉ còn Cố Trì để bám.
“Anh đang nắm trong tay dự án Nam Thành, xem như quà ra mắt cho Tô thị, sẽ không sao đâu. Mong mọi việc thuận lợi.”
Lúc hai người đang nói chuyện, tôi cùng Bạc Diễn đã đến nơi. Nhờ thân phận vị hôn thê của Bạc tổng, tôi thu hút không ít sự chú ý.
Dĩ nhiên, ánh mắt nóng bỏng nhất vẫn là của Bạch Hạ, bởi vì tôi đã có tất cả những gì cô ta hằng mong.
Cố Trì chưa từng thấy một Tô Yên rực rỡ đến thế, trong khoảnh khắc ấy, anh ta ngẩn người. Những điều này vốn dĩ nên là của anh ta.
Bạch Hạ nhận ra phản ứng của Cố Trì, siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tô Yên, tại sao, tại sao ai cũng thích cô.”
“Chào mừng quý vị đến với tiệc của Tô thị. Tôi biết mọi người đều mong được nhìn thấy tổng tài của chúng tôi. Không dài dòng nữa, xin mời Tô tổng – cô Tô Yên lên sân khấu.”
“Xin chào mọi người, tôi là tổng tài Tô thị – Tô Yên. Chắc mọi người đã quen mặt tôi rồi, nên tôi không giới thiệu dài dòng nữa. Mong mọi người đến với Tô thị hôm nay có thể ăn uống vui vẻ, chơi thỏa thích.
Cảm ơn.”
Khi tôi phát biểu, Cố Trì đã ngây người, trong đầu chỉ có hai chữ: “Xong rồi.”
Khó trách lần trước đến thăm bị từ chối, tại sao lại phải lộ mặt ở tiệc này, tại sao sau khi ly hôn Tô Yên không mang theo gì, thì ra cô là tổng tài Tô thị.
Bạch Hạ cũng sững sờ, không ngờ thân phận của Tô Yên lại khủng như vậy. Vậy những chuyện mình làm trước đây, cô ấy đều biết sao? Không thể nào, chắc chắn không thể.
So với sự hoảng loạn của Bạch Hạ, Cố Trì cuối cùng vẫn cố cứng đầu bước tới: “Tô Yên, anh…”
“Cố tổng, anh vẫn nên gọi tôi là Tô tổng thì hơn, không thì vị hôn phu tôi sẽ ghen đấy.”
“Chúng ta thật sự không thể nữa sao?”
“Cố tổng biết không, người đầu tiên để lộ thông tin cho anh là do tôi sai khiến, từ lúc tôi đính hôn đến lúc để anh thấy thân phận tôi, tất cả đều nằm trong kế hoạch, mục tiêu là khiến Cố thị rơi vào cục diện bế tắc.”
“Tô Yên, em thật sự hận anh đến vậy sao?”
“Không đến mức, chỉ là ba năm theo đuổi anh, tôi thật sự từng thích anh. Cố thị phát triển như hôm nay cũng vì tôi, chứ anh nghĩ mấy đơn hàng đó từ đâu ra? Giờ tôi chỉ muốn thu lại những gì thuộc về tôi.”
“Vậy em muốn hủy diệt Cố thị?”
“Tôi cũng đâu có không để lại cơ hội cho Cố thị, còn xem Cố tổng tận dụng thế nào thôi.”
11
“Yên Yên, em vẫn mềm lòng.” – Bạc Diễn nói.
“Không đâu, anh quên còn Bạch Hạ à? Nói xem, tình cũ trở mặt thành thù, chẳng phải cũng là một vở kịch hay sao?”
“Anh rất may mắn vì em không phải kẻ địch của anh.”
Kết quả sau cùng đúng như tôi dự đoán, nếu Cố Trì nghiêm túc điều hành thì vẫn có thể vượt qua khó khăn, nhưng Bạch Hạ lại tự tiện chuyển quỹ, khiến chuỗi vốn dự án bị đứt, Cố thị thua lỗ nghiêm trọng và phá sản.
Cố Trì sau đó tìm tôi vài lần, nhưng đều bị Bạc Diễn chặn lại. Mẹ Cố thì dùng tình cảm gọi điện liên tục, ngay cả Cố Vãn cũng bắt đầu xin lỗi tôi.
Thấy chưa, thế giới là vậy đấy, khi bạn vô dụng, ai cũng chèn ép bạn, nhưng chỉ cần đổi thân phận, bạn liền trở thành thứ người ta thèm khát.
Về phần Bạch Hạ, trước khi về nước cô ta đã nợ nần chồng chất, Bạch gia thì suy tàn, không thể trả nổi. Nếu không xoay được tiền, cô ta sẽ bị đẩy đến khu đèn đỏ ở châu Phi.
Vì vậy, cô ta tìm đến Cố Trì.
Không ngờ, ngọn lửa cuối cùng lại bùng lên hướng về tôi. Bạch Hạ – kẻ không còn gì trong tay – đổ hết tội lỗi lên đầu tôi, lái xe trong tầng hầm định tông chết tôi.
May mà mạng tôi lớn, chỉ là nằm viện nửa tháng, Bạc Diễn chăm tôi suốt thời gian đó.
Tôi nhìn Bạc Diễn đang gọt táo, nổi hứng trêu đùa:
“Bạc Diễn, anh thật lòng thích em đúng không? Nhưng từ khi nào anh có ý với em vậy? Sao em không biết nhỉ?”
“Nói đi mà, em muốn nghe.”
“Đó là bí mật, không thể nói.”
Nhìn tôi làm nũng trên giường bệnh, Bạc Diễn mỉm cười, vẫn y như hồi nhỏ.
Sau khi tôi xuất viện, hai bên gia đình bắt đầu bàn chuyện hôn sự, lễ cưới định vào đúng ngày Quốc khánh.
Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới cao cấp đặt riêng, hạnh phúc gả cho người đàn ông đã yêu tôi từ lâu, hôn lễ được truyền hình trực tiếp, anh ấy chỉ mong cả thế giới đều biết tôi là của anh ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)