20px

Bị cố chấp và oán hận làm mờ lý trí, Phùng Ngọc Lan lập tức hành động.

Bà tìm từ những đơn chuyển phát trước đây Hứa Tĩnh từng gửi, hỏi ra địa chỉ công ty của cô.

Sau đó, bà chuẩn bị rất kỹ.

Mặc bộ quần áo cũ kỹ nhất, cố ý làm rối tóc, mặt không bôi chút gì, để trông tiều tụy già nua.

Bà muốn biến mình thành một bà mẹ đáng thương bị con cái bất hiếu dồn đến đường cùng.

Sáng hôm đó, ước chừng Hứa Tĩnh đã đến công ty, Phùng Ngọc Lan mang theo năm vạn tiền mặt—đạo cụ của bà—lên đường.

Công ty của Hứa Tĩnh nằm trong một tòa nhà văn phòng khang trang.

Phùng Ngọc Lan chưa từng đến đây, đứng dưới lầu ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng có chút sợ hãi.

Nhưng nhiều hơn là sự liều lĩnh đến cùng.

Bà bước vào sảnh tầng một, bị bảo vệ chặn lại hỏi.

“Tôi tìm con gái tôi Hứa Tĩnh! Nó làm việc ở đây, gọi nó xuống!

Nếu không tôi ngồi đây không đi!”

Phùng Ngọc Lan kéo giọng hét lớn, khiến không ít nhân viên văn phòng ra vào quay đầu nhìn.

Bảo vệ thấy là người già, không tiện mạnh tay, chỉ có thể vừa trấn an, vừa gọi điện lên quầy lễ tân hỏi.

Phùng Ngọc Lan nhân cơ hội ngồi phịch xuống nền gạch sáng bóng trong sảnh, bắt đầu khóc lóc.

“Không có đạo lý gì nữa! Tôi vất vả nuôi con lớn, nó lại không cần tôi nữa!

Nó muốn ra nước ngoài hưởng phúc, vứt bà già này lại trong nước chờ chết!

Mọi người đến mà phân xử đi, đứa con bất hiếu như vậy, công ty các người còn dám giữ nó sao?”

Giọng bà the thé, mang theo tiếng khóc, vang vọng khắp sảnh.

Người ra vào đều dừng lại, hiếu kỳ vây xem, chỉ trỏ bàn tán.

Bảo vệ sốt ruột đến đổ mồ hôi, bộ đàm liên tục vang lên tiếng thúc giục.

Không lâu sau, một người phụ nữ trung niên mặc đồ công sở, có vẻ là quản lý, dẫn theo hai lễ tân vội vàng từ thang máy đi ra.

“Bác ơi, đừng như vậy, có gì từ từ nói, đây là nơi làm việc, ảnh hưởng không tốt.”

Người quản lý cố gắng khuyên giải.

“Tôi không quan tâm! Tôi phải gặp Hứa Tĩnh, gọi nó xuống!

Hôm nay không gặp được nó, tôi không đi!”

Phùng Ngọc Lan liều rồi, vừa đập nền vừa gào.

Người quản lý nhíu mày, ra hiệu cho một lễ tân nhanh chóng lên gọi người.

Lại liếc bảo vệ, bảo anh ta cố gắng ngăn đám đông.

Phùng Ngọc Lan thầm đắc ý.

Thấy chưa, làm loạn vẫn có tác dụng.

Hứa Tĩnh coi trọng thể diện như vậy, chắc chắn sợ mất việc, sợ bị người ta bàn tán.

Chỉ cần nó sợ, nó sẽ phải nhượng bộ!

Đúng lúc này, thang máy “ding” một tiếng vang lên.

Hứa Tĩnh từ trong bước ra.

Cô mặc bộ vest váy màu be trang nhã, tóc dài búi gọn, trang điểm tinh tế, biểu cảm bình tĩnh, còn mang theo chút tập trung của công việc.

Hình ảnh chỉn chu của Hứa Tĩnh và dáng vẻ ngồi dưới đất làm loạn, tóc tai rối bù, mất hết hình tượng của Phùng Ngọc Lan tạo thành sự tương phản chói mắt.

Trong đám đông vang lên những tiếng bàn tán nho nhỏ.

“Đó là con gái bà ấy à? Nhìn cũng đàng hoàng mà…”

“Người không thể nhìn bề ngoài, biết đâu thật sự làm chuyện thất đức.”

“Bà cụ này nhìn cũng đáng thương…”

Hứa Tĩnh dường như không nghe thấy những lời đó, cũng không nhìn đám người xung quanh.

Cô đi thẳng đến trước mặt Phùng Ngọc Lan, dừng lại.

Từ trên cao nhìn xuống bà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...