Bà thua đến không còn gì.
Không những không ép được con gái nhượng bộ, còn trở thành trò cười.
Dưới cử chỉ “mời rời đi” khách sáo nhưng không thể từ chối của bảo vệ, bà thất hồn lạc phách, lảo đảo bước ra khỏi tòa nhà văn phòng.
Đứng giữa con phố xe cộ tấp nập, ánh nắng chói mắt,
bà lại lạnh từ trong ra ngoài.
Phía con gái, đã hoàn toàn không còn hy vọng.
Con đường đó, chính tay bà đã tự chặn lại.
Vậy… còn con trai?
Đúng, còn con trai!
Con gái không quản bà, con trai nhất định phải quản!
Xét về lý, con trai cũng có phần nghĩa vụ phụng dưỡng!
Phùng Ngọc Lan như nắm được cọng rơm cuối cùng, trong lòng lại bùng lên một tia hy vọng méo mó.
Bà không tin con trai sẽ trơ mắt nhìn bà lang thang ngoài đường.
Bà bắt đầu điên cuồng tìm con trai.
Bà đến gần nhà mẹ đẻ của Tô Hồng để chờ, đến đồn công an báo con trai mất tích.
Bà hỏi thăm khắp nơi có thể nghĩ đến, mấy ngày trôi qua vẫn không có kết quả.
Con trai như bốc hơi khỏi thế gian.
Ngay lúc bà gần như tuyệt vọng—
Trong công viên nơi những người hàng xóm cũ thường tụ tập, bà vô tình nghe được một chút tin tức.
“Nghe chưa? Con trai của Phùng Ngọc Lan là Hứa Gia Bảo gây ra chuyện lớn rồi!”
“Chuyện gì? Có phải lại thua bạc không?”
“Không chỉ thua sạch! Nghe nói hai căn nhà được chia lúc giải tỏa đều đem đi thế chấp rồi!”
“Không trả được tiền, nhà sẽ bị thu mất đấy!”
“Thật hay giả? Hai căn đều đem thế chấp? Vậy bà già kia chẳng phải tức chết sao?”
“Tức thì làm được gì? Nhà đứng tên con trai, nó muốn thế chấp, làm mẹ cũng không cản nổi!
Nghe nói bà ấy bây giờ thảm lắm, tiền mất, nhà mất, con trai chạy mất, con gái cũng không quản, đang đi khắp nơi tìm con trai đấy!”
“Chậc chậc, đúng là tự chuốc họa! Lúc chia nhà thì oai phong lắm, cho hết con trai, giờ thì hay rồi, bị quả báo rồi chứ gì?”
“Cho nên mới nói, con cái đều như nhau, không thể thiên vị quá…”
Phùng Ngọc Lan trốn sau gốc cây, nghe những lời bàn tán quen thuộc, xen lẫn hả hê và cảm thán, chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
Thế chấp?
Hai căn nhà… đều thế chấp rồi?
Không phải chỉ bán một căn trả nợ thôi sao? Sao lại thành hai căn đều thế chấp?
Không! Không thể nào!
Bà lao ra, túm lấy cánh tay bà lão đang nói hăng nhất, mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc:
“Bà nói cái gì? Nói lại lần nữa! Con trai tôi làm sao? Nhà thì sao?!”
Bà lão giật mình, nhận ra là Phùng Ngọc Lan, trên mặt thoáng qua một tia lúng túng,
nhưng rất nhanh bị sự hứng thú xem chuyện lấn át.
“Ôi, là Ngọc Lan à! Bà còn chưa biết sao? Con trai bà, Hứa Gia Bảo, đem hai căn nhà ở Cẩm Tú Hoa Viên,
đều thế chấp cho công ty cho vay nhỏ rồi! Nói là muốn gỡ gạc nên lại đi đánh bạc, kết quả càng lún càng sâu, giờ lãi chồng lãi, căn bản không trả nổi! Người ta chuẩn bị thu nhà rồi!”
“Con dâu bà, Tô Hồng, sớm đã cầm phần tiền ly hôn chạy mất rồi, không biết đi đâu!
Còn con trai bà thì trốn nợ, không biết chui vào xó nào!”
“Ngọc Lan à, không phải tôi muốn nói bà, lúc trước khuyên bà giữ lại chút, bà không nghe, giờ thì… tự lo đi thôi!”
Bà lão nói xong, trao đổi ánh mắt với mấy người hàng xóm, lắc đầu thở dài rồi bỏ đi.
Chỉ còn lại Phùng Ngọc Lan đứng một mình, như bị sét đánh, chết lặng tại chỗ.
Hai căn nhà… đều thế chấp… không còn nữa…
Tô Hồng chạy rồi, con trai cũng trốn nợ…
Tất cả những gì bà bỏ ra, nhà cửa, tiền bạc, đó là tâm huyết cả đời, là chỗ dựa duy nhất của bà…
Vậy mà cứ thế… mất sạch?
Bị chính đứa con trai bà thương như bảo bối,
phá sạch không còn chút gì.
“A——!!”
Một tiếng gào thảm thiết không giống tiếng người bật ra từ cổ họng Phùng Ngọc Lan.
Trước mắt bà tối sầm, trời đất quay cuồng, cả người ngã thẳng ra sau.
Đập mạnh xuống nền xi măng lạnh lẽo cứng rắn, phía sau đầu va xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục.
Nhưng bà không cảm thấy đau.
Chỉ có bóng tối vô biên, và tuyệt vọng ngập đầu, btrong nháy mắt nuốt chửng lấy bà.
Trước khi mất ý thức, thứ cuối cùng bà nhìn thấy, là bầu trời xám xịt, nặng nề trên cao.
Giống hệt cuộc đời của bà, không còn một tia sáng nào.
Chaporia
Bình Luận (0)