Kiệu chậm rãi di chuyển, đi qua những con phố dài, hướng về phía cung điện nguy nga lộng lẫy kia.
Ta vén một góc rèm kiệu lên, ngoái đầu nhìn lại.
Cánh cổng lớn của Tống phủ đang dần xa khuất, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Ta buông rèm kiệu xuống, nhắm mắt lại.
Tạm biệt nhé, Tống phủ.
Tạm biệt nhé, quá khứ.
18.
Sau khi nhập cung, ta được sắp xếp ở tại Thừa Càn cung.
Đây là cung điện dành cho Quý phi qua các triều đại, nằm rất gần tẩm cung của Hoàng thượng.
Ngay đêm đó, Hoàng thượng đã tới.
Ngài mặc một bộ thường phục màu vàng minh hoàng, tay cầm một cuốn sách, trông có vẻ như vừa từ Ngự Thư Phòng bước sang.
“Hôm nay mệt rồi sao?” Ngài ngồi xuống bên cạnh ta, tự tay rót cho ta một ly nước.
Ta nhận lấy ly nước, lắc đầu.
“Không mệt ạ.”
Hoàng thượng mỉm cười, đưa tay tháo từng chiếc trâm ngọc trên đầu ta xuống.
“Những thứ này đeo rất nặng, sau này ở trong cung không cần phải đeo nhiều như vậy.”
Ta cúi đầu, ngoan ngoãn để mặc ngài động tác.
Trâm ngọc được gỡ xuống từng chiếc, đặt lên bàn trang điểm, phát ra những tiếng lanh canh vụn vặt.
Tháo xong, ngón tay Hoàng thượng men theo làn tóc ta trượt xuống, dừng lại trên vai.
“Nhớ nhà sao?”
Ta lắc đầu: “Không ạ.”
Hoàng thượng không hỏi thêm nữa.
Ngài kéo ta ngồi xuống, lật mở cuốn sách trong tay.
“Xem cái này đi.
”
Ta cúi xuống nhìn, đó là một bản mật báo.
Nội dung mật báo rất ngắn, chỉ có vỏn vẹn vài dòng chữ.
Nhưng sau khi đọc xong, cả người ta cứng đờ.
“Tam Hoàng tử gần đây liên tục tiếp xúc với Bùi Hoán, ý đồ lôi kéo tham gia vào cuộc chiến đoạt ngôi. Bùi Hoán thái độ mập mờ, chưa tỏ rõ lập trường.”
Hoàng thượng đặt mật báo xuống, nhìn ta.
“Nàng thấy thế nào?”
Ta trầm ngâm một lát, đáp: “Bùi Hoán không phải là người có tâm tư sâu xa. Hắn có thái độ mập mờ không phải vì muốn đầu quân cho Tam Hoàng tử, mà là vì hắn không biết phải làm sao.”
“Ồ?”
“Hắn nắm giữ binh quyền, Tam Hoàng tử lôi kéo, hắn không dám cự tuyệt. Nhưng hắn cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành ngôi vị, nên một mực kéo dài thời gian.”
“Mà việc Tam Hoàng tử chọn thời điểm này để lôi kéo hắn, là bởi vì chuyện chiếc yếm đã khiến Bùi Hoán rơi vào thế bị động. Bùi Hoán cần sự giúp đỡ của Tam Hoàng tử để dẹp yên chuyện này, Tam Hoàng tử chỉ thuận nước đục thả câu thôi.”
Hoàng thượng gật đầu, ánh mắt lộ ra vài phần tán thưởng.
“Nàng phân tích rất đúng.”
Ngài đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Ánh trăng xuyên qua song cửa chiếu vào, hắt lên một nửa khuôn mặt ngài.
“Trẫm không muốn giết Bùi Hoán.”
“Hắn là một tướng tài hiếm có, giết đi thì đáng tiếc.”
“Nhưng nếu hắn thực sự đầu quân cho Tam Hoàng tử, trẫm buộc phải trừ khử hắn.”
Ta đứng dậy, đi đến phía sau ngài.
“Hoàng thượng muốn ta làm gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)