20px

09

Mấy dòng chữ:

【 Trên mông đứa nhỏ này có một vết bớt đỏ, giống hệt vết bớt trên người nữ phụ. 】

【 Nữ phụ lúc vừa sinh con xong đã từng nhìn thấy, sau đó nữ chính cố ý đưa một cái xác hài nhi chết lưu cho bà xem, bà phát hiện xác chết đó không có vết bớt đỏ, liền điên cuồng tìm con khắp nơi, tìm mãi tìm mãi rồi hóa điên luôn. 】

【 Thật là đáng thương quá đi. 】

Trên mông có bớt đỏ sao?

Ta nhớ có một lần tắm rửa, nha hoàn Xuân Nhi hầu hạ ta có lầm bầm một câu với người bên cạnh: “Trên mông Đại tiểu thư mọc cái thứ gì thế này, đỏ rực lên, trông gớm chết đi được.”

Lúc đó ta cứ ngỡ là thứ gì không tốt, còn lén khóc lóc một trận.

Lời truyền đến tai nương thân, sắc mặt bà ta đại biến, liền tìm một vị đại phu đến, dùng thuốc nước che đi cái thứ đỏ rực trên mông ta.

Hóa ra đó chính là bằng chứng!

Là bằng chứng giữa ta và nương thân!

Ta kích động quá, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, liền thò tay định cởi quần.

“Khoan đã! Ngươi định làm gì thế?”

Lục Mặc Huyền túm chặt quần ta, không cho cởi: “Mắc tiểu thì tự đi nhà xí! Không được cởi quần ở đây!”

“Không phải mắc tiểu!”

Ta cuống lên, vừa giãy giụa vừa gào to.

“Trên mông con có vết bớt đỏ! Nương thân cũng có! Cha mau để con cởi ra cho cha xem!”

Ông chấn động cả người.

Mấy dòng chữ:

【 Ha ha ha ha ha! Cười chết ta rồi, đứa nhỏ này thật thà quá đi! 】

【 Cởi quần nhận thân, từ xưa đến nay mới thấy lần đầu. 】

【 Nhưng mà sao đứa nhỏ này biết nữ phụ cũng có? 】

“Ngươi đợi chút! Không được cởi quần!”

Nhưng không cởi quần thì chứng minh kiểu gì?

“Cha không xem thì con chứng minh thế nào?”

Ta ngửa khuôn mặt nhỏ lên, bĩu môi nhìn ông.

Khóe miệng Lục Mặc Huyền giật giật, nhưng vẫn không buông tay.

“Ngươi là cô nương, phận nữ nhi không được cởi quần bừa bãi!”

“Hơn nữa, sao ngươi biết trên mông mình có vết bớt đỏ?”

“Con nhìn thấy mà!”

“Ngươi tự nhìn thấy mông mình được sao?”

“Con…”

Ta cứng họng.

10

Đúng là nhìn không thấy thật, ta có phải tiểu lộc đâu, cổ đâu có dài đến thế.

Ông nheo mắt lại, rõ ràng là không tin.

Đầu óc ta xoay chuyển cực nhanh, chỉ tay về phía tượng Phật trong đại điện, vẻ mặt đầy chân thành.

“Là Phật Tổ báo mộng nói cho con biết đấy.”

Phật Tổ rủ mắt hiền từ, ngồi an nhiên trên đài sen, sau lưng dường như đang cõng một cái nồi rất lớn.

Mấy dòng chữ:

【 Phật Tổ: Ta lại trở thành công cụ cho các người rồi sao? 】

【 Đứa nhỏ này nói dối mà mặt không biến sắc, tương lai chắc chắn sẽ làm nên đại sự. 】

【 Quan trọng là Lục Mặc Huyền thật sự chẳng có cách nào phản bác lại, ông ta làm sao chứng minh được Phật Tổ không báo mộng? Ông ta còn chưa từng gặp mặt Phật Tổ bao giờ kia mà. 】

Lục Mặc Huyền nhìn ta chằm chằm một hồi lâu, rồi gọi một vị ni cô đến.

Tĩnh Viễn sư thái của chùa Phương Sơn được mời tới, bà là vị tỳ kheo ni lớn tuổi nhất trong chùa.

Lục Mặc Huyền giao ta cho bà, hai người tiến vào thiên điện, đóng cửa cài rèm.

Tĩnh Viễn sư thái bảo ta nằm sấp trên giường nhỏ, kéo quần xuống một nửa, tỉ mỉ quan sát.

Bà bỗng nhiên đưa tay sờ sờ lên mông ta, lại ghé sát vào nhìn kỹ.

“Sao vậy ạ?”

Lòng ta thắt lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...