18
Ngày hôm đó thời tiết thật đẹp.
Tĩnh Tâm dắt tay ta đi dạo phố.
“Nương ơi, con muốn ăn kẹo hồ lô.”
“Mua.”
“Con còn muốn ăn kẹo nặn nữa.”
“Mua.”
“Con còn muốn ăn —”
“Cái bụng con có tí tẹo thế kia, có chứa hết được không?”
Ta cười hì hì, nắm lấy tay bà chạy về phía trước.
Trên phố người đi lại tấp nập, tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên không ngớt, ta cảm thấy mình chưa bao giờ vui vẻ đến thế.
Đúng lúc đó, phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Một con ngựa đen to lớn lao thẳng về phía chúng ta.
Người trên phố la hét tán loạn chạy trốn, có người ngã nhào, có người làm lật cả sạp hàng.
“Mau tránh ra! Con ngựa này điên rồi!”
Ta sợ tới mức bủn rủn chân tay, đứng chôn chân tại chỗ không nhích nổi bước nào.
Tĩnh Tâm ôm lấy ta lăn sang một bên, lưng đập mạnh vào bậc đá ven đường, phát ra một tiếng hừ nhẹ.
Con ngựa kia lướt qua ngay sát cạnh chúng ta.
Cả người ta run rẩy, nước mắt lập tức tuôn ra, khóc oà lên thảm thiết.
Tĩnh Tâm ôm lấy ta, một bàn tay vỗ nhẹ lên lưng ta: “Không sao rồi, không sao rồi, A Nhan đừng khóc.”
Trán bà đã bị trầy một mảng lớn, máu chảy dọc theo lông mày xuống dưới.
Nhưng dường như bà căn bản không cảm thấy đau, chỉ lặp đi lặp lại việc vỗ về lưng ta, nói rằng không sao rồi.
Mấy dòng chữ:
【 Con ngựa điên đó là do có kẻ cố tình thả ra đấy.
】
【 Trời ạ! Chỉ một chút nữa thôi là A Nhan đã… 】
【 Là nữ chính! Lúc nãy bà ta vẫn luôn đứng đằng kia quan sát đấy! 】
Ta gục đầu vào lòng Tĩnh Tâm khóc rất lâu, cho đến khi một đôi bàn tay to lớn đón lấy ta.
Lục Mặc Huyền vội vã chạy đến.
Một tay ông bế ta, tay kia dìu Tĩnh Tâm, sắc mặt xanh mét vì giận dữ.
Về đến phủ kiểm tra, lưng Tĩnh Tâm đã bầm tím một mảng lớn, đại phu nói cũng may không thương tổn đến xương cốt.
Trên người ta không có vết thương nào, chỉ là bị hoảng sợ quá độ, tay chân vẫn không ngừng run rẩy.
Lục Mặc Huyền lệnh cho Vệ Thanh đi điều tra lai lịch của con ngựa đó.
Ta do dự hồi lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Cha ơi.”
“Ừm.”
“Lúc con và nương ngã xuống, hình như con đã nhìn thấy Hầu phu nhân.”
“Bà ta đứng ở góc phố, cứ nhìn chúng ta mãi.”
Mấy dòng chữ:
【 Nữ chính vốn dĩ muốn sai người thả ngựa dẫm chết A Nhan, không ngờ Tĩnh Tâm phản ứng nhanh như vậy nên mới né được. 】
【 Chỉ cần A Nhan còn sống, bí mật của bà ta có thể bị phơi bày bất cứ lúc nào. 】
【 Cái thứ nữ chính gì thế này, lại nhẫn tâm ra tay với một đứa trẻ con! 】
Lục Mặc Huyền giận đến mức đỏ rực cả hốc mắt, ông lệnh cho Vệ Thanh chuẩn bị ngựa, muốn đi tìm Hầu phu nhân tính sổ.
Nhưng đi ra ngoài một vòng, ông đã sớm quay trở về.
Nhanh thế sao?
Tĩnh Tâm đốt phủ đệ cũng chẳng nhanh đến thế.
Chaporia
Bình Luận (0)