Tôi đã chết/Chương 13C. 13
20px

anh bước qua khu vườn nhiệt đới được cắt tỉa tỉ mỉ,

băng qua bãi biển xinh đẹp,

sải chân ngày càng nhanh, tim như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Cho đến khi căn biệt thự nhìn ra biển ở trung tâm hòn đảo hiện ra trước mắt.

Và rồi, qua làn nắng mỏng manh buổi sớm,

anh thấy được cô.

Kiều Tâm mặc bộ vest đen đơn giản nhưng mạnh mẽ, môi đỏ như hoa anh đào, tóc uốn sóng lớn.

Eo cô mang theo khẩu súng ngắn bạc lấp lánh.

Cạnh cô là Thẩm Hành Chu.

Anh ta không mặc vest, chỉ khoác áo sơ mi linen rộng rãi, tay áo tùy tiện xắn lên để lộ bắp tay rắn chắc.

Anh ta cười khẽ, cúi đầu nói gì đó với Kiều Tâm,

tay cầm một trái xoài chín vừa hái từ vườn,

đưa sát đến môi cô một cách rất tự nhiên.

Kiều Tâm cúi đầu cắn nhẹ một miếng.

Một hành động vô cùng bình thường.

Nhưng lại khiến Cố Viễn Chu hoàn toàn sững người.

Anh đứng đó, cổ họng nghẹn lại, những lời đã chuẩn bị trước đều bị nuốt trọn.

Cùng lúc, Kiều Tâm cũng cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng, quay đầu lại.

Thấy anh, ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên, nhưng chỉ một thoáng rồi lập tức trở lại điềm tĩnh.

“Kiều Tâm… Anh…”

Giọng nói anh khô khốc.

Thẩm Hành Chu chậm rãi đứng thẳng, bước lên một bước chắn trước mặt Kiều Tâm,

lười biếng liếc nhìn bộ đồ quá mức trang trọng trên người Cố Viễn Chu rồi mỉm cười.

Khu vực tư nhân, không tiếp khách lạ.

Cố Viễn Chu nào để tâm.

Không hề để ý đến sự hiện diện của đối phương, anh chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Tâm.

“Anh biết anh sai rồi, tất cả những chuyện trước đây…”

“Cố tiên sinh.”

Kiều Tâm nhẹ nhàng ngắt lời.

Cách xưng hô ấy khiến anh nghẹn lời.

Anh bước lên một bước nữa.

“Về với anh được không?”

Giọng nói mang theo chút khẩn cầu.

Nhưng Kiều Tâm chẳng thèm nhìn anh, chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Thẩm Hành Chu.

“Không cần thiết đâu.”

Cố Viễn Chu không chịu bỏ cuộc.

Ánh mắt khóa chặt vào bàn tay đang ôm eo Kiều Tâm của Thẩm Hành Chu,

gắng sức kiềm nén cơn giận đang sôi trào.

“Hắn là ai?”

Thẩm Hành Chu cười nhếch môi, giành nói trước với vẻ thách thức.

“Tôi là bạn trai cô ấy.”

“Bạn trai.”

Cố Viễn Chu bật cười khinh bỉ.

“Chỉ là tiểu tam mà thôi! Tôi mới là chồng hợp pháp của cô ấy!”

Thẩm Hành Chu thản nhiên, từng câu từng chữ như đâm vào tim:

“Xin lỗi, tôi đính chính lại – là chồng cũ.”

Hai chữ “chồng cũ” như ngòi nổ, châm ngòi cho trận chiến bùng nổ ngay lập tức.

Cố Viễn Chu gầm lên, tung cú đấm thẳng về phía đối phương!

Hai người lập tức lao vào nhau, đánh nhau kịch liệt, từng cú đấm như muốn dồn hết mọi uất ức.

Chẳng mấy chốc cả hai đều mang thương tích đầy mình.

“Đủ rồi!”

Kiều Tâm cau mày bước lên ngăn cản.

Ngay khoảnh khắc suýt nữa làm cô bị thương, hai người đàn ông đang nổi điên cũng đành gắng sức dừng lại.

Cố Viễn Chu thở dốc, cả khuôn mặt bê bết máu.

Áo sơ mi rách tả tơi, ngực đầy vết bầm tím.

Anh nhìn về phía Kiều Tâm, trong ánh mắt mang theo sự mong chờ đáng thương.

Nhưng cô lại xoay người bước tới bên Thẩm Hành Chu.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên trán anh ta:

“Bị đau à?”

Thẩm Hành Chu lập tức thu lại vẻ hung hăng, trở về dáng vẻ đáng yêu yếu đuối như năm xưa, rúc vào cô đầy uất ức:

“Đau quá…”

Kiều Tâm nhận ra anh đang làm quá lên, bất đắc dĩ đưa tay đỡ trán.

“Anh thật sự đau mà!”

Thẩm Hành Chu không buông tha, chìa tay ra trước mặt cô.

Cuối cùng cô cũng nắm lấy tay anh, cúi đầu thổi nhẹ:

“Biết rồi, về bôi thuốc đi.”

Cảnh tượng ấy khiến Cố Viễn Chu cứng đờ tại chỗ.

Những vết thương trên mặt bỏng rát, ngực vẫn đang rỉ máu,

nhưng tất cả đều không bằng vết đau trong tim lúc này.

Anh nhìn cô vì người đàn ông khác mà lo lắng, dịu dàng, bao dung…

Cổ họng nghẹn lại:

“Kiều Tâm…”

Giọng anh nhẹ đến mức như vỡ tan:

“Anh cũng đau lắm.”

Kiều Tâm cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng:

“Cố Viễn Chu, chúng ta đã ly hôn rồi.”

Cô khoác tay Thẩm Hành Chu, quay lưng rời đi.

“Chờ đã.”

Đi được vài bước, Thẩm Hành Chu bỗng quay lại.

Anh tiến đến trước mặt Cố Viễn Chu, hạ giọng đến mức chỉ hai người nghe được, giọng điệu lười biếng mà khinh thường:

“Tôi biết anh là ai, Cố Viễn Chu. Biết anh là chồng cũ của Kiều Tâm.”

Anh ngừng lại một chút, khóe môi nhếch lên đầy thắng lợi.

“Nhưng thì sao chứ?”

Nhưng thì sao chứ?

Câu nói cuối cùng ấy khiến Cố Viễn Chu lạnh cả người,

như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, nghẹn ngào không nói nổi.

Anh vẫn không cam lòng, gầm lên trong đau đớn:

“Tôi và Kiều Tâm là vợ chồng!

Chúng tôi đã bên nhau bao nhiêu năm! Một kẻ đến sau như anh thì biết gì chứ?!”

Nghe vậy, Thẩm Hành Chu bật cười, nhưng ánh mắt thì lạnh ngắt:

“Đến sau?”

Anh thong thả chỉnh lại tay áo sơ mi:

“Tôi và Kiều Tâm quen nhau từ khi anh còn đang quẩn quanh bên người anh em tốt của mình.”

“Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Phát súng đầu tiên của cô ấy là tôi dạy, lần đầu ra biển là tôi đi cùng.”

“Ngay cả vết sẹo trên lưng cô ấy từ đâu mà có, tôi cũng biết rõ ràng.”

Thấy sắc mặt Cố Viễn Chu tái nhợt đi, giọng Thẩm Hành Chu cũng dần lạnh xuống:

“Anh nói tôi không hiểu cô ấy à? Vậy để tôi hỏi anh một câu…”

“Anh có biết món ăn mà Kiều Tâm ghét nhất là gì không?”

“Anh có biết vì sao mỗi lần trời mưa là cô ấy đau đầu không?”

“Anh có biết vào ngày giỗ bố mẹ cô ấy, cô ấy từng ngồi một mình bên biển suốt cả đêm không?”

Cố Viễn Chu há miệng, nhưng nói không ra lời.

Những… những điều này…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...