Tôi đã chết/Chương 16C. 16
20px

Hôm đó là lúc mới cưới không lâu, anh nhất định đòi nấu một bữa cho cô.

Kiều Tâm buộc tạp dề, ôm lấy anh từ phía sau, cằm đặt lên vai anh.

“Đúng là ngốc mà.”

Cô nắm lấy tay anh, đưa ngón tay bị thương lên môi.

Cảm giác ấm áp lan từ đầu ngón tay đến tận tim.

“Như vậy là hết đau rồi.”

Cô chớp mắt cười, như một con mèo nhỏ tinh nghịch.

Sau đó bữa ăn bị cháy khét, cả hai gọi đồ ăn ngoài, ngồi trên nền bếp mà ăn.

Cô dựa vào ngực anh, khẽ nói:

“Từ giờ để em nấu đi, Cố công tử.”

Anh hôn lên mái tóc cô:

“Được, nghe em hết.”

Máu vẫn đang chảy.

Cố Viễn Chu nhìn ra cánh cửa trống trải.

Nơi đó, sẽ không còn ai chạy vào, vừa càm ràm vừa lo lắng băng bó cho anh.

Sẽ không còn ai nắm tay anh, thổi nhẹ lên vết thương.

“Kiều Tâm…”

Cố Viễn Chu gọi khẽ, giọng run như một đứa trẻ lạc mất đường về.

Nước vẫn chảy ào ào từ vòi.

Rau đã rửa xong trôi lềnh bềnh trong bồn, từng vệt máu loang ra chậm rãi.

Anh bỗng nhớ ra — suốt ba năm kết hôn, anh chưa từng nấu cho cô một bữa ăn.

Một lần cũng không.

Nhận thức ấy như một cú đấm mạnh, giáng thẳng vào tim.

Anh gần như phát điên, lục tung bếp lên tìm hết mọi nguyên liệu có thể dùng.

Trứng gà, tôm tươi, hành lá…

Mỗi thứ đều như đang im lặng chế giễu anh.

Lần đầu tiên, lửa quá lớn, trứng hấp thành một tổ ong.

Lần thứ hai, nêm muối quá tay, mặn đến đắng nghét.

Lần ba, lần bốn…

Thùng rác dần dần bị lấp đầy bởi những “tác phẩm thất bại”.

Mãi đến gần sáng, cuối cùng anh cũng làm ra được một phần trứng hấp tôm xem như đạt chuẩn.

Trứng vàng mịn, tôm hồng tươi được xếp thành hình trái tim nhỏ xinh — giống hệt cách cô hay làm trong bữa sáng những ngày mới cưới.

Lúc ra khỏi nhà, trời đổ mưa như trút.

Cố Viễn Chu quỳ trên con đường đá trước biệt thự nhà Kiều Tâm, trong tay ôm chặt một hộp cơm giữ nhiệt.

Thật ra anh đã đến từ sớm.

Chỉ là ngồi trong xe cả tiếng đồng hồ mới gom đủ can đảm để bước ra.

Cơn mưa nhanh chóng thấm ướt bộ vest trên người anh.

Lạnh quá…

Anh chợt nhớ lại lần mưa năm ngoái, Kiều Tâm lên cơn đau đầu, co ro trên sofa rên rỉ.

Còn anh lúc đó đang làm gì?

À… đang gọi điện dỗ dành Tống Vân Sương — vì cô ta khóc khi bị gãy móng tay.

Giờ thì đến lượt anh đứng dầm mưa.

Quả báo.

Không biết đã bao lâu, một tiếng “đinh” vang lên, cánh cửa biệt thự cuối cùng cũng mở ra.

Kiều Tâm bước ra, tay cầm một chiếc ô đen, phía sau là quản gia cũng che ô.

Cô liếc qua bóng người đang quỳ giữa mưa, không nhận ra là ai.

Lông mày khẽ nhíu lại:

“Dạo này thần kinh nào cũng dám tới trước cửa nhà tôi vậy?”

Giọng cô lạnh nhạt như đang nhận xét một đám cỏ dại ven đường.

Cố Viễn Chu đột ngột ngẩng đầu lên, nước mưa ào vào mắt đau rát:

“Kiều Tâm… là anh…”

Giọng anh run lên trong tiếng mưa rào rào.

Kiều Tâm khựng bước.

Tay khẽ nâng ô lên, lộ ra gương mặt lạnh lùng.

“Cố Viễn Chu?”

Cô có vẻ bất ngờ, nhưng ngay sau đó lại trở về vẻ thờ ơ quen thuộc:

“Anh tới đây làm gì?”

Cố Viễn Chu vội vàng đưa hộp cơm trong tay lên, như dâng một vật báu:

“Anh… anh nấu cơm cho em…”

Hộp cơm được anh giữ kỹ càng, bọc ngoài bằng áo khoác của mình, bên trong vẫn còn ấm.

Anh quỳ rồi nhích về phía trước hai bước, động tác khiến nước bắn tung tóe:

“Là món em từng nói muốn ăn… trứng hấp tôm…”

“Anh học rất lâu… thật đấy…”

Giọng anh mỗi lúc một nhỏ, mang theo sự cầu xin đầy tuyệt vọng.

“Chỉ một miếng thôi, được không?”

Kiều Tâm cúi mắt nhìn anh.

Nước mưa nhỏ giọt từ cằm anh xuống, gương mặt tái nhợt đến dọa người.

Đôi mắt từng kiêu ngạo, sắc bén là thế, giờ chỉ còn lại một chút mong chờ đầy dè dặt.

Bất ngờ, cô đưa tay ra, nhận lấy hộp cơm.

Đôi mắt Cố Viễn Chu lập tức sáng bừng lên.

Anh biết ngay mà…

Trong lòng Kiều Tâm chắc chắn vẫn còn có anh!

Anh kích động muốn đứng lên, nhưng vì quỳ quá lâu, chân đã tê rần, không nhúc nhích nổi.

“Kiều Tâm, sau này anh sẽ nấu cho em mỗi ngày…”

Lời chưa dứt—

Bàn tay Kiều Tâm khẽ buông.

“Bộp” một tiếng, hộp cơm rơi xuống nền đá lạnh.

Nắp bật tung, món trứng hấp tôm được sắp xếp tỉ mỉ văng tung tóe, ngay lập tức bị cơn mưa tạt qua cuốn đi, không còn hình dạng.

Cố Viễn Chu chết lặng tại chỗ.

“Cố Viễn Chu.”

Giọng Kiều Tâm còn lạnh hơn cả mưa gió:

“Thứ anh mang đến, cũng giống như tình yêu của anh…”

Cô ngừng lại, mỗi chữ phát ra đều sắc lạnh như băng:

“Khiến người ta buồn nôn.”

Dứt lời, cô quay người rời đi.

Chiếc ô đen lướt qua thành một đường cong thanh thoát, không ngoảnh đầu lấy một lần.

Quản gia theo sát phía sau, khẽ hỏi:

“Tiểu thư, có cần gọi bảo vệ không ạ?”

“Không cần.”

Giọng cô vọng lại từ xa:

“Mưa đủ lạnh rồi, anh ta sẽ tự biết đường về.”

Cố Viễn Chu vẫn quỳ dưới mưa, nhìn phần cơm trộn lẫn nước mưa dưới đất.

Thì ra, thứ mà anh nâng niu như báu vật, trong mắt cô…

Lại bẩn thỉu đến vậy.

Bẩn.

Anh nhìn mãi mớ cơm vữa loang dưới chân, không nhúc nhích.

Bẩn thật đấy.

Giống hệt như cái gọi là tình yêu mà anh từng trao cô năm xưa.

Ngay lúc anh còn đang mơ hồ thất thần, một chùm đèn xe rọi thẳng qua màn mưa.

Chiếc Maybach đen nhánh lặng lẽ đỗ lại, cửa xe mở ra, và Thẩm Hành Chu bước xuống, che ô bước tới.

Anh không thèm liếc nhìn Cố Viễn Chu lấy một cái, chỉ đi thẳng về phía Kiều Tâm.

“Thấy em mãi chưa vào, anh hơi lo.”

Anh tự nhiên cầm lấy ô trong tay cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay cô.

Động tác thuần thục, giống như đã lặp đi lặp lại cả ngàn lần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...