20px

Ba Châu chỉ vào mũi ông ta mắng: “Ông thật sự coi tôi là thằng ngốc à. Vì chút tình nghĩa năm xưa, ông nói muốn quay về phát triển, tôi đã giúp ông nhiều như vậy. Một nhà các người đối xử với con trai tôi như thế à?”

Ba Chu Tịnh muốn giải thích nhưng chỉ nhận được một chữ cút.

Không ngờ rơi vào đường cùng, cô ta lại tìm đến tôi, cô ta hẹn tôi gặp mặt ở quán cà phê.

Tôi nghĩ cũng nên chấm dứt chuyện này, nên đồng ý gặp mặt.

Trong quán cà phê, người phụ nữ mặt mày hốc hác nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta đau lòng.

“Chuyện trên mạng, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi cô.”

Tôi vừa ngồi xuống, cô ta đã đứng dậy cúi chào tôi, đôi mắt hơi đỏ lên trông có vẻ như thật sự hối lỗi.

Tôi cười cười không nói gì, không nhận được phản hồi của tôi, cô ta lúng túng đứng một lúc rồi tự ngồi xuống.

“Hôm nay tìm gặp mặt cô, là muốn xin lỗi cô, ngoài ra… Tôi chỉ không muốn cô bị lừa. Cô có thật sự tin những lời Châu Vũ nói anh ta chưa từng có quan hệ gì với tôi không?” Vừa nói cô ta vừa lấy ra một đống ảnh, toàn là những bức ảnh tôi chưa từng thấy.

Trong ảnh, hai đứa trẻ nắm tay nhau, cười rất tươi nhìn vào ống kính, thậm chí còn có một bức ảnh cô bé nghiêng đầu thơm cậu bé, cả hai đều đang cười.

“Tôi không công khai những bức ảnh này chỉ vì không muốn làm tổn thương cô, cô nên nhìn ra được mối quan hệ của chúng tôi thân mật đến mức nào. Chỉ là bây giờ anh ta không thừa nhận nữa thôi.” Chu Tịnh buồn bã, đau lòng vô cùng.

Tôi lật xem hết tất cả các bức ảnh, càng xem càng tức giận.

Toàn bộ đều là những hành động thân mật của hai người hồi nhỏ, cuối cùng tôi không nhịn được nữa, đập ảnh xuống mặt bàn.

“Chu Tịnh, có phải cô coi tôi là đồ ngu không?”

Chu Tịnh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn tôi, dường như không ngờ tôi lại nói như vậy.

“Cô lấy ảnh hồi nhỏ ra để chia rẽ chúng tôi? Lúc đó hai người đều còn là trẻ con, biết gì chứ?” Tôi cạn lời nhìn cô ta.

“Nhưng… chúng tôi thực sự rất thân từ nhỏ, chúng tôi là thanh mai trúc mã, hoàn toàn không giống như những gì anh ta nói với cô là anh ta chưa từng thích tôi. Cô không thấy anh ta đang lừa cô sao?” Nói rồi cô ta tức giận nói với tôi: “Tôi đang giúp cô đấy.

Lần này tôi thực sự tức đến bật cười: “Chu Tịnh, cất mấy cái suy nghĩ nhỏ nhen mà ai cũng có thể nhìn thấu của cô đi được không?”

Nói rồi tôi chỉ vào cô gái bàn bên cạnh, cô gái đó vẫn luôn giơ điện thoại lên như đang tự sướng nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

“Để tôi đoán xem, dạo này danh tiếng của cô trên mạng không tốt lắm nên cô định tìm đến tôi. Vạch trần lời nói dối của bạn trai tôi, để tôi phẫn nộ cùng cô. Để bạn cô chụp lại cảnh này. Cô có thể đăng lên mạng, đổ hết mọi tội lỗi cho Châu Vũ, nói chúng tôi đều bị anh ấy lừa. Đúng không?”

Chu Tịnh trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn tôi: “Sao cô…”

“Sao tôi biết được à?” Tôi cười khẩy một tiếng: “Chỉ cần cô động não một chút thôi cũng không đến nỗi ngu ngốc như vậy, những bức ảnh đó của cô chẳng ảnh hưởng gì đến tôi. Cô có muốn xem ảnh hồi nhỏ tôi chụp cùng anh trai hàng xóm không?”

Nói xong tôi đi đến trước mặt cô gái bên cạnh, lúc này cô ta đã căng thẳng toát mồ hôi. Tôi nhìn màn hình, hay lắm, vẫn đang livestream.

Bây giờ toàn màn hình đều là những lời mắng Chu Tịnh nham hiểm và khen tôi thông minh.

[Trời ơi, lúc đầu tôi còn chưa hiểu, không ngờ Chu Tịnh lại có ý định như vậy.] [Xin lỗi, lúc đầu tôi thực sự tưởng Chu Tịnh muốn giúp Nghiên Nghiên.] [Chu Tịnh còn có mặt mũi nhảy nhót nữa à, lần đầu tiên tôi thấy người vô liêm sỉ như vậy.]

Cô gái kia thấy bình luận đã không kiềm chế được liền vội vàng tắt livestream.

Lúc này, một bóng người cũng xông vào quán cà phê, Châu Vũ gần như chạy xộc vào.

Anh thấy tôi liền ôm chầm lấy tôi: “Em đừng tin cô ta, những bức ảnh đó đều là mẹ cô ta dụ dỗ chụp, lúc đó anh không hiểu chuyện nên không biết.”

Anh vội vàng giải thích, nói năng có chút không rõ ràng, có lẽ là đã xem livestream nhưng không xem hết phần sau.

Tôi gật đầu, kiễng chân lên hôn lên môi anh: “Yên tâm đi, em không tin những gì cô ta nói đâu.”

Sau khi được hôn, Châu Vũ mới yên tâm, trên mặt cũng từ vẻ sợ hãi ban đầu thành nụ cười ngọt ngào.

Nhưng khi anh quay lại nhìn Chu Tịnh thì sắc mặt lại trầm xuống: “Chu Tịnh, cô còn dám đến đây phá hoại quan hệ của chúng tôi, đừng trách nhà họ Châu chúng tôi không nể mặt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...