Tôi hít sâu ba lần, tiếp tục làm bài.
Nửa tiếng sau, cậu về.
Câu đầu tiên ông hỏi.
“Bố con đi rồi?”
“Vâng.”
“Ông ấy nói gì?”
Tôi kể lại chuyện tờ giấy chẩn đoán.
Cậu nhíu mày, lấy điện thoại gọi mấy cuộc.
Mười phút sau, ông cúp máy.
“Cậu hỏi bệnh viện dưới quê rồi, bố con đúng là có đi khám, nhưng chỉ là gan nhiễm mỡ, hoàn toàn không cần nhập viện.”
Tôi ngồi trên sofa, thấy toàn thân rã rời.
“Cậu, con nên làm gì?”
Ông ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Con không cần làm gì, cứ thi cho tốt.”
“Nhưng ông ấy dù sao cũng là bố con.”
Cậu im lặng rất lâu.
“Lộc Khê, có vài chuyện mợ con không cho cậu nói, nhưng hôm nay cậu phải nói cho con biết.”
“Năm đó vì mẹ con sinh con gái, bố con đã cãi nhau với bà ngay trong bệnh viện. Sau đó mẹ con mang thai lần hai, kiểm tra ra vẫn là con gái, bố con ép bà bỏ. Sau nữa mẹ con rời đi, chưa đầy nửa năm ông đã cưới Triệu Lệ Hoa.”
Tôi nhìn cậu, cảm thấy tim bị bóp chặt.
“Lúc mẹ con đi, bà muốn mang con theo, nhưng bố con không cho, nói con phải ở lại làm người hầu cho ông. Mẹ con quỳ xuống cầu xin, ông đá bà một cái.”
Giọng cậu run lên.
“Những chuyện này mẹ con không cho cậu nói, nhưng cậu nghĩ con nên biết.”
Tôi ngồi trên sofa, nước mắt rơi từng giọt.
“Vậy nên ông không cho con đi học, không phải vì em trai, mà là từ đầu ông đã không nghĩ con gái cần học.”
Cậu không nói, chỉ vỗ nhẹ vai tôi.
Tôi lau nước mắt, đứng dậy.
“Cậu, con đi học bài.
”
“Lộc Khê…”
“Con không sao. Con đã hứa với mợ, thi cuối kỳ phải vào top mười.”
Tôi quay về phòng, đóng cửa lại.
Ngồi trước bàn học, mở sách ra.
Nước mắt rơi xuống trang giấy, loang thành một vệt.
Tôi lấy giấy lau khô, tiếp tục đọc.
Điện thoại sáng lên.
Là WeChat của mợ.
“Cậu con đã nói với tôi rồi. Con nhớ cho rõ, có những người không xứng làm cha.”
“Con đường duy nhất của con là thi vào đại học tốt, rời khỏi nơi đó, mãi mãi không quay lại.”
Tôi nhìn hai dòng chữ đó, gõ hai chữ.
“Vâng.”
Rồi đặt điện thoại xuống, lật sang trang tiếp theo.
Ngoài cửa sổ trời sắp tối.
Tôi bật đèn bàn, tiếp tục làm bài.
Điện thoại của bố lại gọi đến.
Tôi nghe máy.
Giọng ông từ đầu dây bên kia truyền tới, nồng mùi rượu.
“Thẩm Lộc Khê, mẹ mày năm đó là loại đ/ê ti/ện, mày giống hệt bà ta, vô lương tâm.”
Tôi không nói.
Ông tiếp tục.
“Mày tưởng mợ mày đối xử tốt với mày à? Bà ta không sinh được con, lấy mày làm đồ thay thế. Đợi họ có con rồi xem họ còn quan tâm mày không.”
Tôi cúp máy, tắt điện thoại.
Ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh đèn bàn chiếu lên sách.
Tôi cầm bút, tiếp tục làm bài.
Một câu, hai câu, ba câu.
Tay không run nữa.
Tim cũng không đau nữa.
Ngày thi cuối kỳ, thi xong môn cuối, tôi bước ra khỏi phòng thi.
Mợ đứng đợi ở cổng trường, trong tay cầm hai cốc trà sữa.
“Thi thế nào?”
“Cũng được.”
Chaporia
Bình Luận (0)