20px

“Thẩm Ngật. Ngày mai. Đúng ngày giỗ bố cậu ta. Bảo cậu ta đến nhà. Mang theo những gì cậu ta cần mang.”

Bố cúp máy.

Tôi nhìn Thẩm Ngật.

“Bố tôi bảo ngày mai anh đến nhà.”

Anh ta đứng bên cửa sổ, sững sờ rất lâu.

“Ông ấy biết ngày mai là ngày gì sao?”

“Ông nhớ mọi ngày quan trọng của từng phạm nhân.”

Thẩm Ngật ngoảnh mặt đi. Bờ vai khẽ run rẩy.

Sáng hôm sau, chín giờ, Thẩm Ngật đến nhà tôi.

Anh không mặc những bộ quần áo phối đồ cầu kỳ như trước. Chỉ mặc áo hoodie đen, quần dài đen, đi giày thể thao. Gương mặt mộc mạc.

Mái tóc được vuốt lên, để lộ đôi tai bên trái. Phía sau tai trái có một vết sẹo dài khoảng ba centimet. Đó là lý do trong mọi bức ảnh, anh luôn để tóc che khuất tai trái.

Bố tôi ra mở cửa. Hai người đứng đối mặt nhau trước ngưỡng cửa suốt ba giây.

“Vào đi.” Bố tôi lên tiếng.

Thẩm Ngật bước vào. Nhìn thấy trên bàn trà bày một đĩa sườn kho.

Anh khựng bước.

“Món bố cậu thích ăn nhất đấy.” Bố tôi nói. “Tay nghề của tôi chưa chắc đã ngon bằng cậu, nhưng công thức pha gia vị là do bố cậu dạy tôi. Hồi còn ở trong đó, có một cái Tết tôi lén mang cho ông ấy hộp sườn xào dấm đường, tôi không dám mang sườn kho vì mùi đậm quá sẽ bị phát hiện. Lúc ấy ông ấy đã chỉ cho tôi công thức nấu của nhà mình.”

Thẩm Ngật đứng chôn chân tại chỗ, cắn chặt môi.

“Chú vẫn luôn nhớ sao?”

“Việc ông ấy gửi gắm tôi đều nhớ.”

Bố tôi lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp sắt.

“Đây là toàn bộ tài liệu năm xưa. Bản nháp đơn tố cáo, lời khai nhân chứng, bản sao hồ sơ. Tất cả đều ở trong này.”

Ông đẩy hộp sắt đến trước mặt Thẩm Ngật.

“Nhưng chỉ có chừng này là không đủ. Cậu phải rõ hơn tôi chứ, với vị trí hiện tại của Từ Mạn Vân trên sở, mấy cái giấy tờ này chỉ mang tính tham khảo, không đủ định tội. Cậu cần một bằng chứng thép.”

“Bằng chứng thép gì ạ?”

“Từ Mạn Vân tham ô.” Bố tôi nói tiếp. “Bà ta không chỉ trả thù cá nhân, mà còn ăn hoa hồng từ các dự án xây dựng hạ tầng của nhà tù. Khai khống chi phí dự án, đội giá vật liệu, ít nhất cũng phải hai mươi triệu tệ.”

“Sao chú biết?”

“Vì tôi đã từng xem sổ sách của phòng hậu cần. Sau khi bị điều xuống hậu cần, tôi đã xem qua tất cả.”

“Sổ sách đâu rồi ạ?”

“Bản gốc nằm trong phòng lưu trữ hồ sơ của nhà tù.

Nhưng tôi đã chụp ảnh lại.”

Ông rút ra một chiếc USB.

“Trong này có hơn bốn trăm bức ảnh. Từng khoản thu chi, từng bản hợp đồng công trình, tên của từng nhà thầu.”

Thẩm Ngật đón lấy chiếc USB. Bàn tay khẽ run lên.

“Chú, tại sao chú lại giúp cháu?”

“Tôi không giúp cậu.” Bố tôi đáp. “Tôi giúp bố cậu. Mười năm trước tôi đã hứa với ông ấy, nếu có một ngày ai đó có khả năng kéo Từ Mạn Vân xuống bùn, tôi sẽ giao nộp tất cả những thứ này.”

“Nhưng rõ ràng chú có thể tự mình…”

“Nhưng tôi chỉ là một quản giáo về hưu. Không thân thế, không chỗ dựa, một mình đứng ra tố cáo một trưởng phòng cấp tỉnh, cậu nghĩ hậu quả sẽ thế nào?”

Thẩm Ngật im lặng.

“Nên chú đã chờ mười năm.”

“Tôi chờ mười năm, đợi một người có năng lực, có quyết tâm, và có khả năng tự bảo vệ mình.” Bố tôi nhìn anh. “Cậu từng ở quân đội ba năm. Xuất ngũ xong lại mất ba năm chuẩn bị. Cậu không phải kẻ bốc đồng.”

“Cậu định làm gì tiếp theo?”

Thẩm Ngật mở balo mang theo, lấy ra một chiếc laptop.

“Bốn tháng trước, cháu đã hack vào máy chủ công ty của em chồng Từ Mạn Vân. Cháu nắm toàn bộ lịch sử giao dịch tiền nong giữa họ và dự án xây dựng của nhà tù.”

“Như thế là phạm pháp.” Bố tôi nhắc.

“Cháu biết. Nên những thứ này không thể làm bằng chứng trước tòa được. Nhưng cháu có thể giao nó cho một người.”

“Ai?”

“Phó tổ trưởng tổ thanh tra kỷ luật của tỉnh, người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương. Chị ấy họ Phạm.”

“Cậu quen người này sao?”

“Chị ấy là bạn học đại học của giáo quan trong doanh trại hồi cháu còn tại ngũ. Tháng trước chị ấy vừa chuyển công tác đến đây.”

Bố tôi tựa lưng vào sofa.

“Người cậu chờ chính là người này?”

“Từ ngày có quyết định điều động chị ấy, cháu đã biết thời cơ đến rồi.”

“Vậy tại sao cậu vẫn cần những tài liệu của tôi?”

“Vì bên kỷ luật cần một manh mối hợp pháp để khởi động điều tra. Đơn tố cáo và lời khai của nhân chứng từ chú, đó là hợp pháp. Cùng với hai cảnh sát trại giam sẵn sàng đứng ra làm chứng, thế là đủ.”

“Thế còn mấy ghi chép dòng tiền cậu hack được thì sao?”

“Gửi nặc danh đến phòng tiếp dân của Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Họ sẽ nương theo đó mà điều tra. Một khi đã điều tra, sổ sách của Từ Mạn Vân sẽ không chịu nổi sự tra xét đâu.”

Bố tôi nhìn anh rất lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...