Đích tỷ phe phẩy quạt, thở dài:

“Thì bị bắt hầu hạ mẹ chồng, quỳ từ đường chép kinh, bị nhốt trong viện, cấm đủ thứ… nói chung là không có ngày lành.”

Ta sợ c.h.ế.t khiếp!

Sau đó mỗi lần ra ngoài dự tiệc, ta liền cố ý giả ngốc.

Quả nhiên người cầu hôn ít đi hẳn.

Nghĩ lại, ta thấy mình thật quá thông minh.

Ta nhìn Tiêu Sóc, đắc ý nói:

“Điện hạ, ta thông minh không? Nếu ta gả sớm, làm sao gặp được phu quân tốt như ngài, có được mối hôn sự tốt như vậy?”

Tiêu Sóc khẽ nắm tay ta, ánh mắt nhìn ta rất phức tạp.

Giống như khi ta đói, nhìn thấy đĩa há cảo pha lê.

Rất muốn ăn.

Lại sợ ăn xong.

Cũng thấy quá đẹp, không nỡ ăn thô lỗ.

Ta nghĩ một chút, mặt đỏ lên.

…Muốn ăn há cảo quá.

Tiêu Sóc mở miệng, giọng hơi khàn:

“Ngươi thật sự nghĩ ta là phu quân tốt? Gả cho ta là chuyện tốt?”

Ta cười tươi:

“Đương nhiên rồi! Ta ngủ tới trưa, ngài còn giúp ta đắp chăn. Ăn không ngon, ngài đổi đầu bếp cho ta. Đêm ta không ngủ được, đi dạo trong sân, ngài còn bảo T.ử Tiêu cầm đèn soi đường.”

“Còn nữa… ta trộm bạc của ngài nhiều như vậy, ngài cũng không mắng ta.”

Mẫu thân từng nói, nếu buộc phải gả đi, thì phải tìm cách để sống cho thoải mái.

Sau khi gả, phải xem phu quân có đáng để thân cận hay không.

Nếu hắn biết thương ta, thì ta cũng thân thiết với hắn.

Dù sao đời người của nữ t.ử, dài mà cũng ngắn.

Nếu trong hậu trạch có thể gần gũi phu quân, thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn.

Nhưng nếu hắn hay bắt bẻ, chê trách, mắng mỏ…

Thì ta đóng cửa lòng mình, tự sống cuộc đời của mình.

Nếu sống không vui vẻ, thì hòa ly trở về nhà là xong.

Ta vỗ vai Tiêu Sóc, hào sảng nói:

“Cho nên điện hạ! Ngài đã vượt qua khảo nghiệm của ta rồi! Ngài là phu quân tốt, ta cũng sẵn lòng mở lòng gần gũi với ngài!”

“Nhưng mà… ngài từng nói không muốn sống cùng ta, ta cũng không ép. Nếu có ngày nào đó, ngài thấy Thẩm Ngọc Phù ta xinh đẹp, lại thông minh đáng yêu, độc nhất vô nhị…”

“Thì cứ nói với ta: ‘Thẩm Ngọc Phù, ta muốn cùng ngươi sống thật tốt’, khi đó chúng ta lại tính tiếp.”

Đang nói thì xe ngựa dừng lại.

Ta nhớ mẫu thân, không đợi Tiêu Sóc đáp lời, liền nhảy xuống xe:

“Mẫu thân! Con về rồi! Mau ra đón con! Con muốn ăn há cảo tôm pha lê!”

Há cảo thì chưa kịp ăn, đã bị mắng trước một trận.

Ta tủi thân vô cùng.

Ai mà biết hôm nay Thái t.ử và đích tỷ cũng về nhà chứ.

Ta chạy vào quá nhanh, Thái t.ử rõ ràng nhìn thấy ta mà không tránh, ta lại đ.â.m sầm vào lòng hắn.

Phụ thân và đích mẫu đều trách ta không biết quy củ.

Mẫu thân đứng phía sau nháy mắt với ta, ta chỉ đành cúi đầu nhận lỗi.

Thái t.ử cười ôn hòa:

“Nhạc phụ không cần tức giận, tiểu muội hoạt bát như vậy, cô thấy rất đáng yêu.”

Lời này nghe thật kỳ quái.

Ta đã gả cho Ngũ hoàng t.ử, theo lễ phải gọi ta là “ngũ đệ muội”.

Hơn nữa ta đã mười tám, đâu còn là trẻ con.

Thái t.ử lại nói như vậy, thật có phần không đứng đắn.

Ta liếc nhìn đích tỷ, nàng vẫn lạnh nhạt, không rõ đang nghĩ gì.

Lúc Tiêu Sóc bước vào, vừa hay nghe được lời đó.

Hắn lập tức rút kiếm của Lôi Sơn, chỉ thẳng vào Thái t.ử.

Thị vệ Đông cung đồng loạt biến sắc.

Ngay cả Thái t.ử cũng vô thức lùi lại nửa bước, mặt hơi tái.

Nghe nói ngày Tiêu Sóc lê đôi chân tàn tật trở về, từng phát điên chĩa kiếm vào Thái t.ử, suýt nữa đ.â.m c.h.ế.t hắn.

Sau đó chỉ bị Hoàng thượng phạt cấm túc.

Ta nhớ lại lời T.ử Tiêu nói hắn trúng độc, trong lòng càng nghi chuyện này có liên quan đến Thái t.ử.

Thái t.ử cố nén giận:

“Lão Ngũ, ngươi điên rồi sao!”

Tiêu Sóc cười lạnh:

“Đã biết ta tính khí không tốt, hay phát điên, thì bớt nói mấy lời chọc ta đi! Thê t.ử của ta ra sao, không cần Thái t.ử xen vào!”

Không khí lập tức căng cứng.

Phụ thân vội đứng ra giảng hòa, mời mọi người chuyển sang dùng bữa.

Đích tỷ đi bên cạnh ta, bỗng lạnh lùng nói:

“Thẩm Ngọc Phù, thấy hai nam nhân vì ngươi mà như vậy, ngươi rất đắc ý phải không?”

Ta thấy khó hiểu.

Bị một kẻ điên khen, có gì mà đáng đắc ý?

Đích tỷ vốn không phải người vô cớ nổi giận.

Ta định kéo tay nàng hỏi han, nhưng nàng lại hất mạnh tay ta ra.

Ta chỉ đành ủ rũ đi theo mẫu thân dùng bữa.

Mẫu thân nhìn ta kỹ một lượt, rồi thở phào:

“Con sống ổn là tốt, ta yên tâm rồi.”

Ta vừa ăn há cảo vừa hỏi:

“Đích tỷ làm sao vậy?”

Mẫu thân hạ giọng:

“Trước đó không lâu, tỷ tỷ con ở Đông cung bị ác mộng, sốt cao ba ngày không dứt. Phu nhân phải đích thân đến chăm.”

“Ta còn nghe nói, Hoàng hậu lâu nay luôn làm khó nàng, trước đó còn bắt nàng quỳ trong Phật đường chép kinh, khiến nàng sảy thai…”

Ta sững người.

Đích tỷ ưu tú như vậy, cũng bị chèn ép đến mức này sao.

Nhìn lại sắc mặt mệt mỏi của nàng dưới lớp trang điểm, lòng ta chua xót:

“Thái t.ử không bảo vệ tỷ ấy sao?”

Bà chỉ thở dài, không nói gì.

Ăn xong, ta đem một hộp đầy đá quý đưa cho bà:

“Đây là con lấy từ kho của Tiêu Sóc, mẫu thân cầm làm trang sức đi!”

Bà bất lực gõ đầu ta:

“Con đúng là nghịch ngợm.”

Ta cười hì hì, cầm một quả táo chạy ra ngoài.

Ai ngờ vừa ra cửa, lại nghe thấy đích tỷ và Tiêu Sóc đang nói chuyện trong vườn nhỏ.

Chưa kịp lại gần, đã nghe tiếng đích tỷ khóc:

“Tiêu Sóc, khi tiên hoàng hậu còn sống, bà rất thương ta, thường gọi ta vào cung. Khi đó ngươi từng nói sẽ cưới ta… vậy mà cuối cùng lại phụ ta.”

Ta khựng lại.

Tiêu Sóc nhàn nhạt đáp:

“Thẩm Diệu Dung, là ngươi hủy hôn.”

Đích tỷ bật khóc:

“Đó là vì ngươi quá lạnh nhạt! Chỉ cần ngươi giữ ta lại một câu, ta chẳng lẽ không cùng ngươi vượt qua sao?!”

“Ngươi có biết không, muội muội ta thích Thái t.ử! Ngươi chỉ là thế thân mà thôi!”

Ta cúi đầu, nhìn quả táo trong tay.

Đích tỷ lau nước mắt, rồi nói tiếp:

“Tiêu Sóc, ta giúp ngươi lật đổ Thái t.ử, đưa ngươi lên ngôi. Sau khi thành công, ngươi phong ta làm Hoàng hậu. Còn Thẩm Ngọc Phù… nếu ngươi thích, ta cho nàng làm Quý phi.”

Tiêu Sóc cười lạnh:

“Ngươi cho phép? Thẩm Diệu Dung, ngươi chép kinh nhiều quá, đầu óc hỏng rồi sao?”

Đích tỷ nghiến răng:

“Hôm nay ngươi từ chối ta, sau này nhất định sẽ hối hận!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...