Còn mặt Vương Lệ bị nước sôi tạt trúng.
Hoàn toàn hủy dung.
Ngoài phòng bệnh.
Trần Kiều Kiều run lẩy bẩy nhìn tất cả.
Năm đó, nó theo Vương Lệ tái giá với Lâm Kiến Quốc, còn tưởng rằng mình sẽ được sống cuộc đời tốt đẹp.
Kết quả mười năm nay…
Nó trở thành nơi trút giận của cả nhà.
Lâm Kiến Quốc trọng nam khinh nữ.
Đồ ăn ngon đều dành cho Lâm Thiên Bảo.
Đối với Trần Kiều Kiều thì không đánh cũng mắng.
Ngay cả Vương Lệ cũng ghét bỏ nó là đồ kéo chân.
Bây giờ nhìn bố mẹ như chó điên cắn xé lẫn nhau…
Trong mắt Trần Kiều Kiều chỉ còn lại sợ hãi và tuyệt vọng.
Nó không hề biết rằng…
Cơn ác mộng lớn hơn vẫn còn ở phía sau.
14
Tình trạng của Lâm Thiên Bảo đột ngột chuyển biến xấu.
Bác sĩ trực tiếp đưa ra tối hậu thư.
“Nếu còn không tìm được nguồn thận phù hợp để cấy ghép, đứa bé không chống nổi quá một tháng.”
Lâm Kiến Quốc cùng Vương Lệ đã bị hủy dung ngồi trên ghế dài ngoài hành lang.
Sắc mặt xám ngoét như người ch/ế/t.
Họ hàng bạn bè từ lâu đã cắt đứt liên lạc.
Mà thận chợ đen…
Bọn họ căn bản không mua nổi.
Đột nhiên.
Ánh mắt Lâm Kiến Quốc dừng lại trên người Trần Kiều Kiều đang co rúm trong góc.
Năm nay Trần Kiều Kiều đã mười chín tuổi.
Vì quanh năm thiếu dinh dưỡng nên gầy tới trơ xương.
Ánh mắt đờ đẫn vô hồn.
“Ghép thận…”
“Kiều Kiều và Thiên Bảo là chị em cùng mẹ khác cha, cũng có khả năng ghép thành công!”
Lâm Kiến Quốc như vớ được cọng rơm cứu mạng, bật mạnh đứng dậy.
Mặc cho Trần Kiều Kiều vùng vẫy.
Ông ta vẫn cưỡng ép kéo nó tới trung tâm xét nghiệm ghép tạng.
Lấy máu.
Xét nghiệm.
Ba ngày sau.
Kết quả có.
Một kỳ tích thật sự xảy ra.
Kết quả ghép… lại thành công.
Lâm Kiến Quốc và Vương Lệ vui mừng tới bật khóc.
“Quá tốt rồi!”
“Thiên Bảo được cứu rồi!”
Y tá cầm giấy đồng ý phẫu thuật bước tới.
“Hiến tạng bắt buộc phải dựa trên nguyên tắc tự nguyện, người hiến cần tự mình ký tên.”
Trần Kiều Kiều điên cuồng lắc đầu.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt.
“Con không ký!”
“Con không muốn hiến thận!”
“Con sẽ ch/ế/t mất!”
Nó nhìn Vương Lệ, đau khổ cầu xin.
“Mẹ… con xin mẹ…”
“Đừng lấy thận của con…”
“Sau này con sẽ làm việc nhiều hơn, con ra ngoài kiếm tiền nuôi em trai…”
Vương Lệ lạnh lùng nhìn nó.
Sau đó đi tới.
Tát mạnh một cái lên mặt Trần Kiều Kiều.
“Chát!”
“Mày ăn của tao uống của tao lớn tới chừng này, giờ là lúc mày báo đáp rồi!”
“Nếu em trai mày ch/ế/t, tao đánh ch/ế/t mày luôn!”
Lâm Kiến Quốc giữ chặt tay Trần Kiều Kiều.
Cưỡng ép ấn dấu vân tay của nó xuống tờ giấy đồng ý.
“Không tới lượt mày quyết định!”
“Ngày mai phẫu thuật!”
Trần Kiều Kiều bị nhốt trong phòng bệnh.
Nó tuyệt vọng nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Tình thân…
Vào khoảnh khắc này…
Đã hoàn toàn biến dạng thành một cuộc trao đổi lợi ích đầy máu me.
15
Đêm trước ca phẫu thuật.
Nhân lúc y tá thay thuốc, Trần Kiều Kiều trèo qua cửa sổ nhà vệ sinh tầng hai bỏ trốn.
Nó liều mạng chạy.
Chạy khỏi bệnh viện.
Chạy khỏi cái gia đình ăn thịt người kia.
Nhưng…
Một cô gái không một xu dính túi, bị ngược đãi quanh năm, hoàn toàn không có kinh nghiệm xã hội…
Thì có thể trốn tới đâu?
Nó lang thang tới ga tàu.
Vừa đói vừa lạnh.
Một người phụ nữ trung niên trông mặt mũi hiền lành bước tới, đưa cho nó một cái bánh bao nóng.
“Tội nghiệp quá, lạc mất người nhà rồi phải không?”
“Đi với dì, dì dẫn cháu đi ăn ngon.”
Trần Kiều Kiều đói tới mức không suy nghĩ nổi nữa.
Nó cúi đầu ăn ngấu nghiến cái bánh bao.
Vài phút sau.
Trước mắt tối sầm.
Hoàn toàn mất ý thức.
Lúc tỉnh lại lần nữa.
Nó phát hiện mình đang ở trên một chiếc xe van xóc nảy dữ dội.
Tay chân đều bị trói chặt.
Mấy ngày sau.
Nó bị bán tới một vùng núi xa xôi hẻo lánh.
Người mua nó là một gã đàn ông độc thân già nua.
Mù một mắt.
Mặt mũi đầy thịt dữ tợn.
“Chạy?”
“Mày thử chạy nữa xem!”
Gã đàn ông vung cây gậy sắt trong tay, hung hăng nện mạnh vào chân Trần Kiều Kiều.
“Rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên rõ ràng.
Trần Kiều Kiều phát ra tiếng thét thảm thiết.
Trên cổ nó bị xích một sợi dây sắt nặng trĩu.
Đầu còn lại khóa ngay cạnh chuồng heo bốc mùi hôi thối.
Ban ngày.
Nó phải lê cái chân gãy làm việc đồng áng nặng nhọc.
Ban đêm.
Nó phải chịu đựng hành hạ không giống con người từ gã đàn ông kia.
Nước bùn trong chuồng heo hòa lẫn chất thải.
Dòi bọ bò lúc nhúc trong miệng vết thương của nó.
Trần Kiều Kiều khóc gào trong tuyệt vọng.
Khóc tới khàn cả giọng.
Mà cảnh tượng này…
Lại hoàn toàn trùng khớp với kiếp trước của tôi.
Chiếc boomerang vận mệnh vượt qua hai kiếp người…
Cuối cùng vẫn chuẩn xác cắm lên người Trần Kiều Kiều.
Nhân quả báo ứng.
Không sai một ly.
Nó từng cướp đồ của tôi.
Từng hưởng hết thiên vị của người lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)