Chúc Tình nhíu mày: “Anh ta là ai vậy?”
Tôi nghẹn lời.
Những lời định nói mắc kẹt trong cổ họng, bỗng nhiên lại cảm thấy Chúc Tình nói rất đúng.
Anh ta là cái gì chứ?
Chút gợn sóng vừa dấy lên sau khi gặp lại Thẩm Thanh Trúc cũng nhanh chóng lắng xuống.
Sau này tôi đã vô số lần nghĩ lại, vì sao khi đó mình lại không kiểm soát được, lao vào vòng xoáy trả thù giằng xé với anh.
Chẳng qua chỉ là một mối tình thất bại mà thôi.
Rời đi một cách dứt khoát chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng từng giây từng phút đã từng chân thành với nhau, khi bị phản bội lại bị tôi luyện thành thứ độc dược cay nghiệt nhất.
Giang Mạt Hàm của tuổi hai mươi tư… không thể chấp nhận nổi.
Chỉ là cái giá phải trả… quá đắt.
Bỗng nhiên, Chúc Tình ho một tiếng, nhắc tôi: “Thẩm Thanh Trúc hay rắn trúc gì cũng không quan trọng, quan trọng là người ngoài kia hình như đợi cậu lâu rồi.”
Tôi nhìn theo ánh mắt trêu chọc của cô ấy.
Ngoài cửa kính, Cố Tân đang mỉm cười nhìn về phía chúng tôi.
Bắt gặp ánh mắt tôi, anh giơ nhẹ túi đồ trong tay lên.
Chúc Tình vỗ vai tôi: “Đừng ăn đồ ngoài nữa, đi ăn ngon với cậu em cơ bụng kia đi.”
Ở tuổi ba mươi, cuối cùng tôi cũng có thể buông bỏ quá khứ, bắt đầu lại cuộc sống của mình.
Tôi sẵn sàng mở lòng để tiếp xúc lại với một mối quan hệ, bắt đầu đi xem mắt.
Cố Tân chính là người đàn ông “bình thường” nhất mà tôi gặp gần đây.
Anh không có dục vọng chiếm hữu tài sản quá mức với tôi.
Không có những lời tán tỉnh dầu mỡ kỳ quặc.
Cũng không có kiểu gia trưởng tự cho mình là đúng.
Có lẽ vì là con nhà xưởng, sớm tiếp quản gia đình.
Mới hai mươi tám tuổi, anh đã giống như một tách trà ấm—ôn hòa và điềm đạm.
Gần đây, tần suất chúng tôi gặp nhau cũng dường như ngày càng nhiều hơn.
Cố Tân mang cho Chúc Tình một phần yến hầm, đặt lên bàn.
Trong ánh mắt “mẹ già gả con” đầy thích thú của Chúc Tình, chúng tôi rời đi.
Cuộc sống lại dần trở về đúng quỹ đạo tốt đẹp vốn có.
Khi Cố Tân đưa tôi về đến nhà, điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn:
【Chị Mạt Hàm, chúng ta nói chuyện một chút đi】
Một số điện thoại lạ.
Nhưng địa chỉ IP thì quen thuộc.
Trong lòng tôi mơ hồ đã có đáp án.
Nhưng lười suy nghĩ thêm, tôi trực tiếp xóa đi.
Người và chuyện ở thành phố đó, tôi không muốn có thêm bất kỳ liên hệ nào nữa.
Cho đến một ngày, Triệu Âm Niệm chặn tôi lại trước cửa studio.
“Chị Mạt Hàm, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”
Bên ngoài quán cà phê, tuyết mấy ngày trước vẫn chưa tan hết.
Triệu Âm Niệm xách túi Hermès, mặc áo dạ cashmere trắng, uốn tóc xoăn, ngồi đối diện tôi với vẻ ưu nhã.
“Chị Mạt Hàm, lâu rồi không gặp, dạo này chị vẫn ổn chứ?”
Tôi không có ý định xã giao với cô ta.
Ngồi ở đây, chẳng qua là để cắt đứt hoàn toàn ý định sau này còn đến làm phiền tôi của cô ta.
“Có chuyện thì nói thẳng đi, chúng ta ghét nhau đến mức nào, cô biết rõ mà.”
Cô ta che miệng cười: “Chị vẫn thẳng thắn như vậy.”
Cô ta nâng tách cà phê, nhấp một ngụm rồi mới cười nhìn tôi: “Chị à, hôm nay em đến là để cảm ơn chị, cảm ơn chị trước đây đã ‘dạy dỗ’ Thanh Trúc tốt như vậy, một người khô khan như anh ấy bây giờ mới biết yêu em tận tâm như thế.”
Trong lúc nói, cô ta vuốt ve chiếc vòng tay và nhẫn Van Cleef & Arpels trên tay, như đang khoe khoang cuộc sống phu nhân giàu có hiện tại.
“Đây là quà anh ấy tặng em nhân kỷ niệm năm năm của bọn em mấy hôm trước.”
Cô ta nhướn mày, liếc nhìn mấy chiếc dây buộc tóc bình thường trên tay tôi, ánh mắt đầy đắc ý.
Chaporia
Bình Luận (0)