20px
Tin rằng tất cả các đồng nghiệp đã tiếp xúc với vụ án Trang Linh Hoa cũng đều ngớ người.
Chúng tôi đồng loạt nhìn về phía Lão Từ, hy vọng sẽ sớm nhận được một lời giải thích.
Lão Từ chỉ đi về phía Trần Minh Phong, nói một câu:
“Tự giới thiệu về mình đi.”
“Trần Minh Phong” đứng nghiêm, chào chúng tôi theo kiểu quân đội rồi mới nghiêm túc nói:
“Tôi tên Phùng Quân, Phó đội trưởng Đội phòng chống ma túy Cảnh sát thành phố, số hiệu XXXXXX.”
Tôi trợn to mắt.
Hóa ra là vậy, thảo nào…
Lão Từ lại hai lần liên tiếp bảo chúng tôi không cần điều tra anh ta, còn thả anh ta đi.
Hóa ra anh ta là đồng nghiệp của chúng tôi.
Không, anh ta, là cảnh sát chìm.
Nếu nói như vậy, Trang Linh Hoa…
Cũng là cảnh sát chìm.
Và vụ án mà chúng tôi đang thụ lý…
Có liên quan đến ma túy.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, việc mình điều tra ra “bỏ t.h.u.ố.c dắt mối” là một hướng đi sai lầm.
Hướng đi đúng phải là:
Bỏ t.h.u.ố.c dụ dỗ sử dụng ma túy.
Và sau đó có lẽ là biến những người nghiện ngập trở thành kẻ buôn bán ma túy!
Nhưng đây là một vụ án lớn.
Nếu trong địa bàn huyện chúng tôi xảy ra chuyện như vậy thì tại sao đội Phòng chống ma túy của huyện lại…
Ngay lúc tôi nghĩ đến đây, cánh cửa lại được đẩy ra, người bước vào chính là các đồng nghiệp của đội Phòng chống ma túy.
Bởi vì huyện chúng tôi ít khi xảy ra các vụ án liên quan đến ma túy, nên số lượng cảnh sát phòng chống ma túy chuyên trách chỉ có chưa đến 10 người, công việc dọn dẹp các đối tượng nghiện hút hàng ngày phần lớn được giao cho cảnh sát hình sự, an ninh và cảnh sát tuần tra,…
Mà với đội hình hôm nay, tôi đã hiểu sơ được tình hình:
Huyện chúng tôi đang tiến hành một chiến dịch truy quét ma túy vô cùng lớn.
Lớn đến mức cần phải giữ bí mật tuyệt đối trước đó, có lẽ ngoài mấy vị cục trưởng ra không ai khác được biết.
Lúc này, Cục trưởng Hoàng cũng lên tiếng:
“Đồng chí Phùng Quân, cậu hãy nói chi tiết cho anh em nghe về toàn bộ quá trình vụ án, cũng như chi tiết nhiệm vụ của chúng ta tối nay.”
“Trần Minh Phong” gật đầu, gương mặt không một chút biểu cảm, bắt đầu nói một cách nghiêm túc và rõ ràng…
13
Vụ án này đã được theo dõi trong hai tháng.
Hai tháng trước, cảnh sát giao thông thành phố bên cạnh đã bắt giữ một đối tượng nữ nghiện và buôn bán ma túy, trên người giấu 5kg ma túy đá, đây là vụ án có số lượng ma túy bị phát hiện lớn nhất của thành phố đó trong những năm gần đây, cấp trên hết sức coi trọng.
Bởi vì chúng tôi không thuộc khu vực biên giới hay ven biển, điều này có nghĩa là ma túy rất có thể không được vận chuyển từ nước ngoài vào, mà là có người sản xuất và buôn bán tại địa phương.
Nhưng nữ tội phạm ma túy này biết rõ hành vi phạm tội của mình đã đến mức tử hình, cho dù lập công không c.h.ế.t thì nửa đời sau cũng chỉ có thể sống trong tù, vì vậy đã từ chối hợp tác khai ra kẻ cung cấp và tiêu thụ.
Mà đối tượng này lại là người có hộ khẩu tại huyện chúng tôi.
Cảnh sát thành phố bên cạnh đã lập tức liên hệ với thành phố chúng tôi, đội Phòng chống ma túy của thành phố chúng tôi đã vào cuộc điều tra, cuối cùng nhắm vào “ban nhạc Liên Hoa”, họ có nghi vấn lớn về việc xúi giục người khác sử dụng và buôn bán ma túy.
Thông qua điều tra, quá trình họ thu nạp thành viên buôn bán ma túy mới có thể được tóm tắt như sau:
Lợi dụng thân phận nghệ sĩ biểu diễn của mình, dễ dàng tiếp cận những người độc thân say rượu trong quán bar rồi bỏ ma túy vào ly rượu của họ.
Sau khi đối phương đã nghiện thì dần dần tăng giá bán ma túy, chiếm đoạt hết tài sản của họ.
Sau đó thậm chí không cần dụ dỗ, đối phương sẽ trực tiếp chủ động muốn lấy về buôn bán tiện thể hút chích, trở thành một trong những tội phạm.
Bởi vì một khi đã dính vào ma túy, 100% không thể tự cai được.
Đồng thời, đội Phòng chống ma túy thành phố cũng phát hiện nhóm tội phạm này có tính tổ chức khá và bí mật rất cao, rất “giữ gìn hình ảnh”, ngoài việc thu hút người mới thì gần như không bán ma túy tại các huyện và thành phố địa phương.
Hơn nữa, việc ban nhạc Liên Hoa tẩy não bằng danh nghĩa “ước mơ”, “âm nhạc” đã khiến cho những tội phạm mới gia nhập có lòng trung thành rất cao, những kẻ buôn bán ma túy bị bắt đều có một “ước mơ” như tín ngưỡng, thậm chí không ngần ngại “lấy cái c.h.ế.t để tỏ chí”, rất khó cạy miệng.
Do đó, đội Phòng chống ma túy thành phố đã không liên hệ với cảnh sát hình sự cấp huyện ngay lập tức.
Ba người lộ diện bên ngoài của ban nhạc Liên Hoa chắc chắn chỉ là công cụ phạm tội của tổ chức sản xuất và buôn bán ma túy đứng đằng sau, mục tiêu của đội Phòng chống ma túy thành phố chúng tôi là một lần triệt phá tận gốc băng nhóm tội phạm sản xuất và buôn bán ma túy với số lượng lớn đứng sau họ.
Nếu vội vàng đối phó với họ thì rất có thể sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, khiến kẻ chủ mưu đứng sau trốn thoát, sau này nếu muốn tiếp tục truy lùng sẽ càng khó khăn hơn.
Vì lẽ đó, một kế hoạch cài cắm nội gián đã ra đời.
Phùng Quân, 30 tuổi và Hoàng Hải Yến, 27 tuổi vốn sinh ra tại nơi này đã cải trang thành một cặp vợ chồng tên là Trần Minh Phong và Trang Linh Hoa, chuyển đến sống trong ngôi nhà cũ ở một ngôi làng hẻo lánh.
Đây cũng là lý do vì sao hồ sơ của “Trần Minh Phong” lại trong sạch đến vậy, bởi vì đó là một hồ sơ được tạo ra, một người bình thường không có nhiều vết nhơ.
Còn Hoàng Hải Yến với tên giả Trang Linh Hoa thì đóng vai trò là người tiếp xúc trực tiếp với “ban nhạc Liên Hoa”, tức là Trần Lệ Lệ, Chu Thiến và Dương Thu Bình.
Mục đích là để có được lòng tin của họ, hoặc trở thành tuyến dưới vận chuyển ma túy của họ, từ đó lần ra dấu vết của băng nhóm tội phạm sản xuất và buôn bán ma túy đứng sau họ rồi một lưới bắt gọn.
Cảnh sát chìm tuy có tính bí mật cao, nhưng đồng thời cũng là một kế hoạch vô cùng nguy hiểm.
Ban đầu, đội Cảnh sát thành phố sẽ cử một đội đến phối hợp, nhưng để không lộ sơ hở, Phùng Quân và Hoàng Hải Yến đã kiên quyết chỉ cần hai người hành động tại địa phương, và dùng cách Phùng Quân thường xuyên “đi làm ăn xa” để báo cáo định kỳ với đội Cảnh sát thành phố.
Hoàng Hải Yến bắt đầu tiếp xúc với họ từ việc trở thành một người hâm mộ, xây dựng cho mình một hình tượng là người cũng có ước mơ viết lách, nhưng vì lý do kinh tế mà liên tục xảy ra mâu thuẫn với chồng.
Đây chính là một vai diễn phù hợp để được “cứu rỗi”.
Nhưng nhóm của Trần Lệ Lệ lại chần chừ mãi không ra tay với cô ấy.
Thời gian từng ngày trôi qua, Hoàng Hải Yến và nhóm của Trần Lệ Lệ cũng ngày càng thân thiết hơn.
Cuối cùng, thời cơ đã đến, Phùng Quân thông qua nguồn tin mật báo biết được gần đây sẽ có một lô hàng lớn được xuất đi.
Điều này có nghĩa là, nhà máy sản xuất ma túy sắp phải hoạt động rồi.
Hoàng Hải Yến đã tăng cường liên lạc với nhóm của Trần Lệ Lệ, khi cô ấy nghĩ rằng mình có thể thành công thâm nhập vào nội bộ của đối phương, bi kịch đã xảy ra.
Cô ấy bị tra tấn, g.i.ế.c hại, và vứt xác trên đường ray.
Có phải cô ấy đã để lộ sơ hở và bị đối phương phát hiện thân phận cảnh sát không?
Thực ra không phải.
14
Vì tính chất nguy hiểm và quan trọng của nhiệm vụ, mỗi lần Hoàng Hải Yến “cãi nhau” với Phùng Quân và đến tìm ba chị em Trần Lệ Lệ để “nương tựa”, cô ấy đều mang theo các thiết bị liên quan.
Trong đó có một thiết bị định vị của cảnh sát, được ngụy trang thành một chiếc cúc áo trang trí, khi ra ngoài cô ấy thường sẽ cài nó lên áo khoác của mình.
Vật này được thiết kế hoàn toàn bằng kim loại, chống cháy, chống nước, ngoài việc có thể ghi lại định vị, truyền về thông tin quỹ đạo thì còn có thể ghi âm, vì kích thước nhỏ nên thời lượng pin không quá ba ngày.
Ngày 4 tháng 5, sau khi Hoàng Hải Yến mất liên lạc, Phùng Quân muốn tìm tung tích của cô ấy qua thiết bị định vị của cảnh sát, mới phát hiện thiết bị này đã ngoại tuyến, thông tin định vị cuối cùng được truyền về là ở khu chung cư nơi ba người Trần Lệ Lệ ở.
Nhưng tại sao camera giám sát của khu chung cư lại không quay được cô ấy?
Chỉ có một khả năng, cô ấy đã cố tình né camera, vì có thể cô ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó.
Còn về thiết bị ngoại tuyến có thể là do hành tung của Hoàng Hải Yến đã bị phát hiện, đối phương trong lúc bắt cóc cô ấy vì để tránh việc cô ấy sử dụng điện thoại nên đã kích hoạt công cụ gây nhiễu tín hiệu trong phạm vi nhỏ.
Ví dụ trong không gian nhỏ như xe hơi, tín hiệu rất dễ bị gây nhiễu.
Nhưng việc gây nhiễu tín hiệu chỉ làm cho thiết bị không thể truyền thông tin về, chứ không có nghĩa là nó không hoạt động.
Tức là, dù Hoàng Hải Yến bị đưa đi đâu thì thiết bị vẫn sẽ âm thầm ghi lại và lưu trữ, chỉ cần có tín hiệu trở lại là sẽ tiếp tục truyền thông tin vị trí.
Đáng tiếc là, quỹ đạo được lưu trữ trong thiết bị khi không có tín hiệu không thể được truyền lại lần nữa.
Chỉ có thể tìm thấy thiết bị, sau đó đăng nhập vào thiết bị để đọc dữ liệu.
Phùng Quân đã chờ tín hiệu, chờ suốt một đêm.
Nhưng chỉ chờ được tin tức về vụ t.a.i n.ạ.n “xảy ra” trên đường ray.
Mặc dù trong lòng vô cùng đau đớn, nhưng anh ta biết rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ, lũ tội phạm này tàn độc như vậy, nếu sự hy sinh của Hoàng Hải Yến vẫn không thể đưa chúng ra trước pháp luật thì sau này sẽ chỉ có thêm nhiều người bị hại.
Vì vậy, anh ta đã nén đau thương, nhanh chóng liên lạc với đội Phòng chống ma túy thành phố để báo cáo sự việc, dặn dò đồng nghiệp chuẩn bị sẵn mẫu nang tóc của cha mẹ Hoàng Hải Yến để dùng cho việc nhận dạng thân phận “Trang Linh Hoa”.
Đúng vậy, anh ta phải tiếp tục điều tra.
Và điều quan trọng nhất, chính là thiết bị định vị đó.
Bởi vì trong khoảng thời gian Hoàng Hải Yến mất tích, cô ấy chắc chắn đã bị đưa đến nơi tụ tập của bọn tội phạm, nơi tụ tập này rất có thể là trọng điểm nhiệm vụ của họ—
Hang ổ sản xuất và buôn bán ma túy.
Và thiết bị định vị đã ghi lại vị trí đó, dù vì lý do tín hiệu mà lúc đó không thể truyền về, nhưng cũng đã ghi lại quỹ đạo di chuyển trong bộ nhớ của nó.
Chỉ cần tìm được thiết bị đó là sẽ có một bước đột phá lớn.
Sáng ngày 5 tháng 5, vì bận lo hậu sự cho Hoàng Hải Yến và mất một khoảng thời gian dài ở đội Cảnh sát Hình sự, anh ta không thể dứt ra để đi tìm thiết bị định vị.
Và tại đội Cảnh sát Hình sự, anh ta đã thấy những mảnh quần áo mà chúng tôi thu thập được, biết rằng quần áo của Hoàng Hải Yến đã bị thay đổi.
Điều này có nghĩa là, thiết bị định vị đó không ở gần đoạn đường ray.
Đồng thời, anh ta phát hiện ba chị em Trần Lệ Lệ không hề có chút hoảng loạn nào, từ đó xác định rằng Hoàng Hải Yến thà c.h.ế.t cũng không tiết lộ thông tin mình là cảnh sát, và bản thân anh ta cũng chưa bị lộ.
Anh ta đã từ chối yêu cầu của đội Cảnh sát thành phố về việc cử người đến hỗ trợ, quyết tâm không phụ sự hy sinh của Hoàng Hải Yến, thề phải lôi ra bằng được lũ tội phạm hung ác này.
Sau khi trở về, anh ta đã tìm thấy thông tin định vị được truyền lại từ thiết bị đó, nó ở ngay trong khu chung cư nơi đám người Trần Lệ Lệ ở.
Có thể đoán rằng, chính họ là người đã xử lý quần áo của Hoàng Hải Yến, và còn xử lý một cách rất sơ suất ngay trong khu chung cư.
Sáng ngày 6 tháng 5, Phùng Quân vào khu chung cư nơi ba chị em Trần Lệ Lệ ở, dựa vào thông tin định vị đã tìm thấy một đống đồ linh tinh bị đốt cháy.
Trong đó chắc chắn có quần áo của Hoàng Hải Yến, bởi vì trong đống đồ đó Phùng Quân đã thành công tìm lại được thiết bị cảnh sát.
Đồng thời, anh ta cũng bị đồng nghiệp của chúng tôi phát hiện, và bị đưa về đội Cảnh sát Hình sự.
Lão Từ sau khi biết chuyện, đã nhanh chóng quay về thả người, nhưng lúc đó chúng tôi vẫn còn đang mơ hồ.
Sau khi trở về, Phùng Quân đã đăng nhập vào thiết bị đó và lấy được thông tin định vị quan trọng, cũng như một đoạn ghi âm mà Hoàng Hải Yến đã bí mật ghi lại trong những khoảnh khắc cuối đời.
Hành động tối nay chính là nhắm thẳng vào địa chỉ đó.
Hơn nữa đã từng có người cung cấp thông tin cho biết, băng nhóm này cực kỳ cảnh giác với sự xâm nhập của các phương tiện lạ, thậm chí còn thuê người chuyên báo tin.
Vì vậy, nếu lại điều người từ đội Phòng chống ma túy thành phố đến sợ là sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, và càng sợ chúng sẽ di dời hang ổ.
Vì vậy, sau khi được sự chấp thuận của lãnh đạo cấp trên, Phùng Quân đã quyết định dựa vào lực lượng cảnh sát hình sự của huyện chúng tôi để kịp thời triệt phá băng nhóm tội phạm này.
15
“Các đồng chí, đoạn ghi âm mà đồng chí Hoàng Hải Yến đã ghi lại, tuy rất tàn nhẫn, nhưng chúng tôi vẫn quyết định cho mọi người cùng nghe. Vì chỉ sau khi nghe xong, các đồng chí mới có thể hiểu rõ về bọn tội phạm, mới có thể trong những thời khắc quan trọng không sợ hãi, không nương tay!”
Giọng của Cục trưởng Hoàng tuy sang sảng, nhưng cũng không che giấu được nỗi đau buồn trong đó.
Cả hội trường im phăng phắc, một đồng nghiệp đi bật đoạn ghi âm.
Ban đầu âm thanh có chút ồn, nhưng rất nhanh đã có thể nghe thấy giọng người rõ ràng.
Nam 1: “Nói! Mày có phải do lũ ch.ó c.h.ế.t kia cử đến không? Mày mịa nó là một con ch.ó đúng không?”
Người nữ vừa khóc vừa nói: “Không phải, thật sự không phải, hu hu hu… cầu xin các người tha cho tôi đi, tôi thật sự không biết gì cả… hu hu hu…”
Tiếng khóc thê t.h.ả.m lập tức xoáy vào dây thần kinh của tôi.
Đây là giọng của ai, chúng tôi đều biết rõ.
Nam 2: “Còn cứng miệng à? Lột hết quần áo của nó ra! Ba đứa chúng mày qua đây giúp một tay!”
Người nữ: “Đừng… cầu xin các người, đừng…”
Sau đó là tiếng người phụ nữ giãy giụa và la hét.
Nam 1: “Chúng mày đi cắt hết quần áo của nó ra, xem bên trong có giấu thứ gì không!”
Chúng tôi đều biết “ba đứa chúng mày” là đang chỉ ai.
Nam 3: “Con ả này dáng cũng ngon đấy, tao tới trước, trói chân nó lại cho tao!”
Nam 1 và nam 2 bắt đầu cười một cách dâm ô, c.h.ử.i bới bằng những lời lẽ vô cùng tục tĩu.
Còn người phụ nữ thì kinh hãi tột độ cầu xin, nhưng cũng không thể ngăn cản hành vi bạo lực của chúng.
Nam 1: “Mẹ kiếp mày thế mà đã không chịu nổi rồi à? Cút sang một bên hít vài hơi nghỉ đi, để tao để tao!”
Lúc này, giọng của người phụ nữ đã trở nên điên loạn: “Đừng… hu hu hu… tôi thật sự không phải… tôi thật sự không biết gì cả, cầu xin các người tha cho tôi, tôi sẽ không nói ra ngoài, tôi sẽ không nói ra đâu… hu hu hu…”
………
Đoạn âm thanh sau đó càng kinh hoàng hơn.
Đó là một đoạn âm thanh xác nhận kết quả khám nghiệm tử thi của pháp y.
Trong đoạn ghi âm xuất hiện tiếng của mấy người đàn ông đang sử dụng dụng cụ, họ vừa nói với người phụ nữ rằng họ sẽ tra tấn cô ấy như thế nào, vừa ra tay tra tấn cô ấy đúng như vậy.
Chúng dùng d.a.o rạch da cô ấy, tránh đi động mạch, rạch rất nông, chỉ để gây đau đớn.
Cả người cô ấy có thể có hơn hàng chục vết thương, trong khi khám nghiệm tử thi chúng tôi chỉ có thể thấy những vết thương trên mặt.
Chúng dùng kìm kẹp nhổ sống răng của cô ấy, còn rửa sạch những chiếc răng đó, dùng giọng điệu chế nhạo bảo cô ấy hãy chiêm ngưỡng cho kỹ.
Chúng đã chặt đứt ngón tay của cô ấy, nhét ngón tay vào một bộ phận đó của cô ấy, sau đó trơ tráo nói những câu đùa tàn độc rằng đây là đang giúp cô ấy tự an ủi mình.
Chúng đã nhổ móng tay của cô ấy, cả móng tay lẫn móng chân, quá trình diễn ra chậm rãi, chỉ để ép cô ấy thừa nhận mình là cảnh sát.
Nhưng cô ấy đã không thừa nhận.
Đến cuối cùng, cô ấy đã không thể la lên được nữa, có lẽ dây thanh quản đã bị rách rồi, cô ấy đang lơ lửng trên bờ vực của cái chết, có lẽ mắt cũng không thể mở ra.
Vì vậy, để ép cô ấy tiếp tục mở mắt nhìn mình bị tra tấn, chúng đã trực tiếp dùng một dụng cụ không rõ để móc một bên mắt của cô ấy ra.
Cô ấy sắp c.h.ế.t rồi.
Nhưng vì không nghe được những gì chúng muốn nghe, nên chúng lại cắt đi một mảng lớn lưỡi của cô ấy.
Cô ấy, cuối cùng cũng đã chết.
Quá lâu.
Trong suốt thời gian đó, nắm đ.ấ.m của tôi chưa từng buông lỏng.
Khi nghe đoạn ghi âm, tôi thậm chí chỉ mong cô ấy có thể c.h.ế.t nhanh hơn một chút.
Nhưng khi đang nằm trong tay lũ tội phạm ma túy hung ác, điều đó cũng đã trở thành một thứ xa xỉ.
Sau đó, tôi nghe thấy giọng của ba chị em Trần Lệ Lệ, họ đã cắt nát bét toàn bộ quần áo của Hoàng Hải Yến, cũng không phát hiện ra bất cứ thứ gì đáng ngờ.
Họ không biết, chiếc cúc áo trang trí đó thực ra là một thiết bị, và vẫn đang ghi âm.
Cho đến cuối cùng, chúng mới đi đến kết luận chung—
Bắt nhầm người rồi.
“Đây chỉ là một con bé bình thường thôi à?”
“Thôi, người cũng c.h.ế.t rồi, tìm ít quần áo mặc vào rồi tìm cách nào đó xử lý cho tan xương nát thịt đi, dù sao cũng đã bị thương thành ra thế này rồi.”
“Được được được, lãng phí thời gian của chúng ta, hóa ra không phải là cảnh sát…”
“Tao đã nói rồi mà, chúng ta hành động kín đáo như vậy, lũ cảnh sát ngu ngốc đó làm sao mà phát hiện được?”
“Đừng nói nữa, xử lý nhanh đi…”
Lũ tội phạm ma túy này cũng không nhận ra thân phận của Hoàng Hải Yến.
Chúng chỉ là nghi ngờ mà thôi.
Nhưng chỉ vì nghi ngờ mà có thể tra tấn một người bình thường đến c.h.ế.t như vậy, e rằng ngay cả ác quỷ cũng không làm ra được chuyện này?
Mà ở cuối đoạn ghi âm, những con quỷ này cũng nói nếu đã không có cảnh sát can thiệp, vậy thì phải nhanh chóng tiếp tục sản xuất hàng.
Chúng đang vội giao hàng.
16
Một lúc lâu sau khi tắt đoạn ghi âm, cả hội trường vẫn im phăng phắc.
Không, hình như tôi nghe thấy tiếng nghiến răng ken két.
Có lẽ là của tôi, có lẽ là của đồng nghiệp bên cạnh tôi.
Còn có cả tiếng đưa tay lên dụi mắt.
Phùng Quân bước ra, vẻ mặt anh ta tuy nghiêm nghị, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe từ lâu.
Giọng anh ta khàn đặc và trang nghiêm, nói:
“Dựa trên thông tin mà đồng chí Hoàng Hải Yến đã dùng mạng sống để đổi lấy, chúng tôi điều tra được nơi cô ấy bị đưa đến hôm kia có lẽ là một nhà máy hóa chất ở khu vực thôn X, phía tây xa nhất của huyện, đây cũng rất có thể là hang ổ sản xuất ma túy của bọn tội phạm.”
Sau đó, bản đồ vệ tinh được mở trên màn hình lớn, Phùng Quân bắt đầu giải thích chi tiết các tuyến đường ra vào nhà máy hóa chất và địa hình môi trường xung quanh.
Trong lúc nghe anh ta giải thích, tôi đột nhiên cảm thấy địa chỉ này có chút quen thuộc, vội vàng lật tập tài liệu trong tay ra.
Đây là kết quả mà trước tối nay, tôi đã nhờ đồng nghiệp liên hệ các phòng ban để điều tra về tài sản thuộc các công ty của tám cổ đông pháp nhân của hội người hâm mộ.
Trong đó có nhà máy hóa chất này!
Điều này cho thấy, hướng điều tra của tôi không sai.
Nhưng vấn đề là, những nhà máy hóa chất tương tự như này họ sở hữu đến tám cái!
Đều là những nhà xưởng nhỏ ở những vị trí hẻo lánh.
Nếu nhà xưởng mà Hoàng Hải Yến bị đưa đến chỉ là một trong những nơi họ tạm thời dùng để tra tấn người, chứ không phải hang ổ sản xuất ma túy thì sao?
Bởi vì rất có thể Hoàng Hải Yến không phải bị bắt sau khi theo dõi đến nhà máy, mà là đã mất tín hiệu định vị ngay tại khu chung cư của Trần Lệ Lệ, có khả năng cao là cô ấy đã bị ba chị em Trần Lệ Lệ khống chế ở đó rồi mới đưa đến nhà xưởng này.
Nếu là như vậy, thì hành động của chúng ta có thể sẽ thất bại.
Thất bại thì sẽ bị lộ, hậu quả rất nghiêm trọng.
Sự hy sinh của đồng chí Hoàng Hải Yến có lẽ sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhận thấy sự nghiêm trọng của vấn đề, trong lúc Phùng Quân ngừng nói, tôi đã lập tức giơ tay báo cáo, trình bày những tài liệu trong tay và thông tin cá nhân mà mình biết được.
Không chỉ Phùng Quân, cả ba vị cục trưởng cũng đều rất coi trọng.
Nhưng Phùng Quân chỉ ra, tám nhà máy hóa chất trong tài liệu thực ra anh ta cũng đã điều tra ra từ lâu, bọn tội phạm chính là lợi dụng mấy nhà máy hóa chất này để thu mua nguyên liệu bromopropiophenone theo từng đợt, sản xuất ra ephedrine, sau đó dùng ephedrine để điều chế ma túy đá.
Nhưng đồng thời, anh ta cũng chỉ ra nhà xưởng của một vài nhà máy trong số đó chỉ tồn tại trên danh nghĩa, hoàn toàn không thể trở thành hang ổ.
Thứ hai, nhà máy này ở thôn X, khoảng cách với trung tâm huyện khá xa, xa hơn các nhà máy khác, việc chuyên chở Hoàng Hải Yến đến đây có thể xác định nó có một sự đặc biệt nhất định.
Mặc dù Phùng Quân nói rất có lý, nhưng vẫn tồn tại một số rủi ro nhất định.
Đúng lúc này, Lão Từ lại đưa ra một diệu kế:
“Ba người Trần Lệ Lệ, Chu Thiến, Dương Thu Bình vẫn đang trong tầm giám sát của chúng ta, đúng không?”
Đồng nghiệp liên quan lập tức báo cáo, hiện trường đúng là vẫn có đồng nghiệp đang làm nhiệm vụ canh gác.
“Tốt, vậy cậu dẫn người đến tìm họ ngay, mang theo tập tài liệu này, dùng chút thủ đoạn, trong vòng một tiếng bắt họ khai ra tất cả thông tin mình biết. Tôi không chỉ muốn những kẻ cầm đầu sản xuất và buôn bán ma túy, tôi còn muốn từng tên lâu la đã tham gia vào việc hút và buôn bán ma túy, muốn thông tin của tất cả mọi người trong cái hội người hâm mộ của nó!”
17
Tôi dẫn theo ba đồng nghiệp đến khu chung cư của đám người Trần Lệ Lệ.
Cũng thuận lợi tập hợp họ từ nhà riêng của mỗi người vào nhà của Trần Lệ Lệ, trên đường đi không để họ động vào điện thoại.
Khi ngồi xuống ở phòng khách, họ vẫn chưa biết chúng tôi định làm gì, còn tức giận la ó đòi khiếu nại chúng tôi.
Khiếu nại cái mẹ nó.
Vừa nghĩ đến việc họ cũng có mặt tại hiện trường của Hoàng Hải Yến, nắm đ.ấ.m của tôi đã cứng lại.
Nhưng vẫn phải cố nén giận, đợi đồng nghiệp khóa cửa, bố trí xong thiết bị gây nhiễu tín hiệu, xác định trong phòng khách không có camera giám sát hay thiết bị ghi âm.
Lúc này tôi mới bình tĩnh thông báo cho họ một việc—
Họ sắp bị bắt, tử hình.
Ba người phụ nữ lập tức bùng nổ, sôi nổi nói rằng họ tuyệt đối không phải là hung thủ.
Nhưng họ cũng chỉ dám la lối bằng miệng, dù sao thì bốn người đàn ông lực lưỡng chúng tôi nếu thực sự động tay thì họ chắc chắn sẽ tiêu đời.
Tôi không có ý định nói lý lẽ với họ.
Chỉ rút từng tờ giấy ra, đặt lên bàn rồi nói cho họ biết, chúng tôi đã điều tra được những gì.
Đây đã không còn là vụ án của Trang Linh Hoa nữa rồi.
Hội người hâm mộ, cổ đông pháp nhân, một số công ty, mánh khóe rửa tiền.
Nhà máy hóa chất, nguyên liệu bromopropiophenone, ephedrine, ma túy đá.
Bỏ thuốc, ép buộc sử dụng ma túy, thu nạp thành viên, lấy buôn nuôi nghiện.
Nói toàn bộ sự việc một cách rõ ràng.
Cuối cùng, tôi còn bật một đoạn ghi âm về việc Hoàng Hải Yến bị tra tấn đến c.h.ế.t đêm đó, dọa cho ba người phụ nữ mặt mày trắng bệch.
Tôi nghiến răng, nói ra một câu dường như là đã vi phạm quy định:
“Tôi dùng mạng của tôi để đảm bảo, các người c.h.ế.t chắc rồi!”
Họ đã bị tôi dọa đến không nói nên lời.
Có một khoảnh khắc, tôi đã rất muốn g.i.ế.c họ, nhưng tôi không thể.
Bởi vì chúng tôi còn có nhiệm vụ quan trọng hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)