20px

Tại sao anh ta phải làm giả hóa đơn tiêu dùng – vì phải duy trì màn kịch đi công tác.

Tại sao Triệu Tú Lan lại thường xuyên đến nhà – vì bà ta biết con trai mất việc, cần đến để tiếp tế lương thực.

Tại sao họ lại lên kế hoạch ly hôn – vì giấy không gói được lửa, thà ra tay trước, lấy đi những gì cần lấy rồi chuồn.

Mọi thứ đều xâu chuỗi lại với nhau.

Nhưng còn một thắc mắc.

Cái điện thoại màu vàng hồng đó.

Lúc dùng cái điện thoại đó, anh ta đã cười.

Cái vẻ mặt đó lâu lắm rồi tôi không thấy trên gương mặt anh ta.

Tin nhắn thứ hai của công ty thám tử đến vào buổi chiều.

“Dưới tên Lâm Thịnh có mở một thẻ phụ vào tháng 1 năm nay. Chủ thẻ chính: Trần Dao, 27 tuổi, giám đốc kinh doanh của một công ty môi giới bất động sản.”

“Hai người liên lạc thường xuyên từ tháng 9 năm ngoái. Không thể lấy được lịch sử WeChat, nhưng nhật ký cuộc gọi cho thấy: từ tháng 9 năm ngoái đến nay, hai bên gọi cho nhau 672 lần. Bắt đầu từ tháng 2 năm nay, lượng điện nước tiêu thụ tại một căn hộ đứng tên Trần Dao phù hợp với mức người sinh sống bình thường.”

“Đính kèm: Trần Dao là con gái của chị họ Triệu Tú Lan.”

Đọc đến dòng cuối cùng, tôi suýt ném nát điện thoại.

Trần Dao là cháu của Triệu Tú Lan.

Triệu Tú Lan đã biết chuyện này ngay từ đầu.

Thậm chí – mối quan hệ này chính là do bà ta mai mối.

Chín tháng.

Chồng tôi và người đàn bà do mẹ chồng giới thiệu đã dan díu với nhau suốt chín tháng.

672 cuộc gọi.

Tôi nhẩm lại, trong chín tháng qua, số lần Lâm Thịnh gọi điện cho tôi cộng lại chưa tới một trăm cuộc.

Hà Vi khi nhìn thấy những thông tin này đã im lặng rất lâu.

Sau đó cô ấy nói một câu.

“Tô Vãn, cậu đừng về nhà một mình.”

“Tớ không về thì đi đâu?”

“Mẹ chồng và chồng cậu chẳng phải dạng vừa đâu, nhỡ cậu về không kiềm chế được cảm xúc rồi cãi nhau với họ…”

“Tớ sẽ không cãi nhau.”

“Sao cậu biết?”

“Bởi vì chưa đến lúc phải lật bài.”

Tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy sợ.

Có lẽ sự phẫn nộ đã đạt đến đỉnh điểm, nên đâm ra lại không còn cảm giác gì nữa.

Giống như phần da bị thiêu rụi, đến cảm giác đau cũng mất đi.

“Luật sư Tiêu nói, cần bằng chứng trực tiếp hơn để chứng minh anh ta ngoại tình. Nhật ký cuộc gọi và thẻ phụ chưa đủ.”

“Thế phải làm sao?”

“Đợi. Tối nào anh ta cũng chui ra dùng cái điện thoại đó. Chỉ cần tớ tìm được chỗ giấu điện thoại, là có nhật ký trò chuyện.”

“Cậu định chui vào tủ tìm à?”

“Không phải bây giờ. Đợi thời cơ.”

Tối về nhà, tôi vẫn cư xử như thường.

Nấu cơm, cho Đóa Đóa ăn, tắm cho con, kể chuyện.

Đợi con ngủ say, tôi ngồi ngoài phòng khách, mở chiếc laptop mà hai tháng trước Lâm Thịnh để lại.

Anh ta để ở phòng làm việc trước khi “đi công tác”, bảo là máy tính cũ không dùng nữa.

Khởi động máy, vào hệ thống.

Tôi thử mật khẩu ba lần: sinh nhật Đóa Đóa, ngày kỷ niệm ngày cưới, sáu số cuối CMND của anh ta.

Lần thứ ba thì đúng.

Màn hình desktop rất sạch, chỉ có vài thư mục.

“Công việc”, “Ảnh”, “Khác”.

Tôi mở mục “Khác” trước.

Trong đó có một file nén cài mật khẩu, tên là “Backup”.

Tôi đoán thử vài cái mật khẩu đều không đúng.

Thôi bỏ qua, xem cái khác trước.

Tôi mở lịch sử duyệt web.

Đa phần đã bị xóa, nhưng trong bộ nhớ đệm vẫn còn sót lại một chút.

Tôi nhìn thấy những từ khóa anh ta tìm kiếm vào hồi tháng Hai –

“Làm thế nào để giành quyền nuôi con”, “Cách lấy bằng chứng vợ ngoại tình”, “Tỷ lệ chia tài sản ly hôn”, “Chuyển nhượng nhà đơn phương”, “Bác sĩ tâm lý giám định tình trạng tâm thần”.

Dòng cuối cùng khiến tôi khựng lại.

Giám định tình trạng tâm thần.

Anh ta từng tìm kiếm cái này.

Tại sao?

Tôi tiếp tục lục tìm.

Trong trang web lưu ở bộ nhớ đệm, tôi tìm thấy phần sót lại của một bài đăng trên diễn đàn –

“Nếu chứng minh được vợ/chồng có vấn đề về tâm thần, quyền nuôi con gần như 100% thuộc về người còn lại. Cần ít nhất hai báo cáo giám định từ bác sĩ tâm thần…”

Tôi gập máy tính lại.

Những ngón tay lạnh buốt.

Anh ta không chỉ muốn ly hôn.

Không chỉ muốn lừa lấy nhà và con.

Anh ta còn muốn người khác tưởng tôi bị bệnh tâm thần.

Đó là lý do anh ta trốn trong tủ.

Nếu tôi phát hiện ra, đi nói với người khác “chồng tôi trốn trong tủ quần áo” –

Người bình thường ai mà tin?

Mọi người sẽ nghĩ tôi phát điên rồi.

Lúc đó đưa ra tờ giám định tâm thần…

Thái dương tôi giật bần bật.

Kế hoạch này thâm độc hơn tôi tưởng tượng.

Không chỉ đơn giản là ly hôn cướp tài sản.

Là muốn triệt để hủy hoại tôi.

Làm tôi mất con, mất nhà, mất danh dự, thậm chí mất luôn cả chứng minh mình là người có suy nghĩ bình thường.

Và kẻ thao túng lại chính là chồng và mẹ chồng tôi.

Người mà tôi đã chung sống dưới một mái nhà suốt bảy năm trời.

Đêm đó tôi không ngủ, ngồi xem camera giám sát suốt đêm.

Hai giờ sáng, Lâm Thịnh chuẩn bị chui ra.

Lần này anh ta không chỉ ăn uống.

Anh ta đi đến cửa phòng làm việc, thử vặn tay nắm.

Cửa khóa – do tôi cố tình khóa lại từ tối.

Anh ta đứng trước cửa năm giây, rồi quay người bỏ đi.

Đi ra phòng khách.

Từ dưới nệm sofa móc ra một chiếc điện thoại.

Chính là chiếc màu vàng hồng đó.

Hóa ra anh ta giấu dưới nệm sofa.

Anh ta ngồi xuống, cúi đầu gõ chữ, gõ ròng rã suốt bảy phút.

Giữa chừng còn cười hai lần.

Rồi anh ta nhét điện thoại vào chỗ cũ, chui lại vào tủ.

Tôi đợi thêm hai mươi phút, chắc chắn anh ta sẽ không ra nữa.

Tôi rón rén bước ra phòng khách.

Chỗ nệm sofa, cái thứ hai từ trái sang.

Tôi thò tay vào, chạm được chiếc điện thoại.

Lấy ra, tim đập nhanh đến chóng mặt.

Màn hình sáng lên, yêu cầu vân tay.

Thử nhận diện khuôn mặt – tất nhiên là không được.

Nhập mật khẩu – ngày sinh Đóa Đóa.

Sai.

Ngày sinh Trần Dao? Tôi không biết.

Tôi nhìn hình nền khóa màn hình.

Là ảnh selfie của một người phụ nữ, tóc dài, cười rất ngọt ngào.

Trần Dao.

Hình nền điện thoại của chồng tôi lại là một người đàn bà khác.

Tôi không có thời gian để đau buồn.

Tắt màn hình khóa, đặt điện thoại về chỗ cũ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...