
Giới Thiệu
Bữa tối hôm đó, chồng tôi bất ngờ hắt hơi, phun ra cả một đống trứng màu hồng nhạt còn đang ngọ nguậy.
Tôi sững người trong giây lát, rồi lập tức kéo anh ta đi bệ//nh việ//n kiểm tra.
Kết quả khiến tôi lạnh sống lưng. Bác sĩ nói anh ta đã ăn quá nhiều ốc bươu vàng, trứng của chúng sinh sôi trong cơ thể, bắt buộc phải phẫ//u th u//ật làm sạch ngay.
Mãi sau tôi mới biết, gần đây có một quán ăn vỉa hè mới mở. Chồng tôi đã ăn ốc bươu vàng ở đó.
Tôi lập tức gọi điện cho cơ quan quản lý thị trường để khiếu nại. Không lâu sau, quán bị đóng cửa.
Chồng tôi biết chuyện nhưng không nói gì, từ đó cũng không dám ra ngoài ăn uống bừa bãi nữa.
Tôi tưởng anh ta đã sợ.
Cho đến khi tôi mang thai tám tháng.
Hôm đó, anh ta xách về một túi lớn ốc bươu vàng.
“Nếu không phải cô xen vào chuyện bao đồng, A Phương sao lại bị dồn vào đường cùng?”
“Cô không phải muốn sinh con sao? Vậy tôi cho cô sinh một ổ ốc bươu vàng, cho đủ vui!”
Hắn cầm d.a.o, r.ạ.c.h bụng tôi, nhét toàn bộ ốc bươu vàng còn sống vào trong.
Lúc ấy tôi mới biết, chủ quán vỉa hè kia chính là mối tình đầu của hắn.
Sau khi quán bị niêm phong, cô ta không còn đường lui, đã trở về quê, hoàn toàn mất liên lạc với hắn.
Còn hắn… đem tất cả oán hận trút lên người tôi.
Mở mắt lần nữa, tôi quay lại đúng ngày chồng tôi hắt ra trứng ốc bươu vàng.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)