Ta mặt không biến sắc: “Mèo trắng nhà ta nuôi.”

Nhà chật, ta đành phải nấp sau tấm bình phong thay y phục.

Vừa mới thay xong bước ra, đã thấy mũi Thẩm Thập Nhất chảy ròng ròng hai hàng máu, người ngồi thẳng tắp, nhưng ánh mắt lại bay loạn khắp nơi.

Hắn bật dậy, vẻ mặt chân thành: “Cô nương, ta, ta ban nãy lỡ liếc thấy… cơ thể của cô.

Nhưng cô đừng lo, nếu đã nhìn thấy cơ thể cô, thì ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô!”

Ta hoàn toàn không để tâm, xua xua tay: “Không cần chịu trách nhiệm đâu, ngươi chỉ nhìn một chút, chứ có làm gì đâu.”

Cơ thể nữ nhân, trong mắt sát thủ, chẳng phải chỉ là một đống thịt chết thôi sao?

Thực sự muốn chịu trách nhiệm, thì đó là chuyện của người giết ta, chôn cất ta đàng hoàng là được.

Dù sao cũng chưa đến lượt hắn, gấp làm gì.

Vừa dứt lời, bát canh gừng Thẩm Thập Nhất vừa uống vào miệng đã “phụt” ra ngoài:

“Làm… không phải, Thẩm mỗ chắc chắn không phải kẻ phù phiếm đó! Nhìn thấy là nhìn thấy, nhất định phải bẩm báo phụ mẫu, cưới hỏi đàng hoàng rước cô qua cửa!”

Hắn quệt miệng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Vẫn chưa hỏi danh xưng của cô nương? Để ta còn về thưa với trưởng bối trong nhà, đến cửa cầu thân.”

Ta thờ ơ đáp: “Ồ, ta tên Khương A Vũ.”

**6**

Không khí bỗng chốc im lặng.

Hắn mang vẻ mặt không thể tin nổi: “Cô là Khương A Vũ? Là người mà ta muốn giết?”

Ta còn chưa kịp trả lời, cửa sổ bỗng “Rầm” một tiếng bị đâm toạc.

Một cái bóng trắng cuốn theo nước mưa lộn nhào vào, cả người ướt sũng.

Tóc dính chặt vào mặt, trông hệt như một con mèo vừa bị vớt từ dưới sông lên.

Mộc Từ đưa tay vuốt nước trên mặt, mặt không cảm xúc bước tới giữa ta và Thẩm Thập Nhất, đứng sừng sững ở đó.

“Khương A Vũ kia,” Hắn trừng mắt nhìn Thẩm Thập Nhất, gằn từng chữ, “Là người ta phải giết, còn chưa đến lượt ngươi giết đâu.”

Mộc Từ ném một cây chổi trước mặt hắn: “Tất nhiên, nếu ngươi muốn giết, thì trước tiên ra ngoài sân quét dọn bảy ngày, đêm đêm bưng nước tới hầu hạ, mới đến lượt ngươi!”

Hắn lầm bầm trong miệng: “Dù sao thì ta cũng đã trải qua như vậy mà.”

Thẩm Thập Nhất ném cây chổi đi: “Không, ta tuyệt đối sẽ không để người khác làm tổn thương Khương cô nương, nếu ngươi dám…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã bị Mộc Từ đè xuống đất tẩn cho một trận, mặt mày xám xịt chạy ra ngoài sân dầm mưa.

Mộc Từ hung hăng đóng sầm cửa lại.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi và tiếng thở dốc gấp gáp của hắn.

Hắn rút kiếm ra, chĩa thẳng vào ta.

Hốc mắt hắn đỏ hoe, như thể vừa chịu nỗi oan ức tày trời, lại mang theo chút oán giận:

“Nữ nhân nhà ngươi, quyến rũ ta thì quyến rũ đến cùng không được sao? Sao mới lơ là một chút, đã quay sang quyến rũ gã nam nhân khác rồi?”

Hắn gần như gầm lên: “Không phải tên sát thủ nào cũng giống ta… và ca ca ta mềm lòng đâu!”

Ta còn chưa kịp phản ứng, tiếng động kỳ lạ lại vang lên:

[Tuyệt~ Tiểu miêu tóc trắng cuối cùng cũng không kiểm soát nổi bản thân rồi nhỉ, sắp ấm ức chết đi được rồi.] [Bản thân bị sốt rồi, mà vẫn phải tìm tỷ tỷ đòi lời giải thích cơ đấy.

] [Hahaha mọi người chắc chắn là anh ấy bị sốt không? Vừa nãy nữ phụ thay đồ, anh ấy ở bên ngoài đã nhìn thấy hết sạch sành sanh, tiểu bạch miêu đã “đứng dậy” rồi kìa.] [Anh ấy là sợ cơ thể tỷ tỷ bị kẻ khác chà đạp, nên mới cố tình nhìn chằm chằm đấy. (PS: Đương nhiên đó chỉ là lý do anh ấy tự tìm để ngụy biện cho việc nhìn trộm thôi.)]

Ta sững người, ngước lên nhìn hắn.

Hắn sốt đến má đỏ hây hây, nhưng môi lại hơi nhợt nhạt.

Đôi mắt lấp lánh ngấn lệ, và cái miệng hơi trễ xuống.

Trông hệt như một tiểu nương tử bị phu quân bỏ rơi, vượt ngàn dặm đường xa xôi lặn lội tới đòi công bằng vậy.

Ta bước lên, chạm tay lên trán hắn, lòng bàn tay chạm vào một trận nóng hổi:

“Sốt thật rồi này, thảo nào mặt đỏ thế.”

Ta dứt khoát đoạt lấy thanh kiếm của hắn vứt xuống đất, kéo hắn muốn đi về phía giường.

Vừa chạm vào tay hắn.

Hắn bỗng nhiên như bị kích động, đè chặt ta xuống giường.

Đôi môi thô bạo ép tới.

Rất nóng, cũng rất cuồng dã.

Giống như sự uất ức bị dồn nén bấy lâu nay, cuối cùng cũng vỡ đê vào khoảnh khắc này.

Lúc buông ta ra, mắt hắn đỏ đến lạ thường: “Nàng quyến rũ ta, ta không quan tâm nàng, thì nàng cứ quyến rũ thêm chút nữa là được rồi, cớ gì phải đi quyến rũ kẻ khác cho ta xem?”

Giọng hắn rất nhẹ, mang theo tiếng nức nở, như đang trách móc, lại như đang khẩn cầu:

“Còn cưới hỏi cái gì? Nàng là người nữ nhân đã có hai phu quân rồi, cưới thêm kẻ khác ta sẽ giết nàng.”

Ta há miệng định giải thích, lại bị hắn vớt lấy, cả người ngã nhào vào lòng hắn.

Hắn cúi đầu, hung hăng cắn một dấu đỏ trên cổ ta.

“Ca ca không có ở đây,” Giọng hắn rầu rĩ, mang theo một sự cố chấp khó hiểu, “Nàng chỉ được dùng của ta thôi.”

**7**

Hắn như một con sói hoang phủ lên môi ta, tựa như cơn thịnh nộ kìm nén suốt bảy ngày bảy đêm, tuôn trào ra hết thảy.

Ban đầu là vội vã, là rối loạn, như thể sợ người chạy mất.

Một tay giữ chặt cổ tay ta, một tay túm lấy vạt áo ta, túm đến trắng bệch cả đốt ngón tay.

Sau đó, động tác lại nhẹ nhàng như bông rơi trên người, chỉ sợ chạm mạnh sẽ làm ta vỡ vụn.

Những hơi thở nóng rực đan xen vào nhau, chẳng phân biệt được ai nóng hơn ai.

Hắn áp sát môi ta, lầm bầm nói nhỏ: “Của ta… không kém gì ca ca đâu.”

Ta nghe thấy, nhưng chẳng còn chút sức lực nào để đáp lại.

Tiếng mưa rất lớn, tiếng tim đập càng lớn hơn.

Cả thế giới đang chao đảo, ý thức của ta cũng bị ngâm mềm nhũn.

Hắn bỗng nhiên lại trở nên bá đạo.

Hắn giống như một thiếu niên không chịu thua, nhất quyết phải vượt qua ca ca mình cho bằng được.

Ngay cả chiếc giường gỗ nhỏ của ta, cũng bị hắn đè đến sập mất một nửa.

Hắn khựng lại một chút, nhưng vẫn không dừng lại.

Cho đến khi mưa tạnh.

Hắn rúc mặt vào hõm cổ ta, buồn buồn nói một câu: “Thảo nào huynh ấy lại thay đổi chủ ý…”

Lúc ta mơ màng mở mắt ra, Mộc Từ đang vùi đầu vào hõm cổ ta.

Hơi thở nặng nề và nóng hổi, giống như một con thú nhỏ cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.

Vừa quay đầu lại, bên giường sừng sững một bóng người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...