“Vậy… vậy còn những ảnh chụp màn hình tin nhắn mà nguyên đơn cung cấp…”
“Bị đơn cho rằng có khả năng đã bị chỉnh sửa.”
“Chúng tôi đã nộp báo cáo giám định dữ liệu điện tử gốc.”
Cố Thâm vừa nói vừa đưa từng tập tài liệu lên.
“Kết luận xác nhận dữ liệu không bị chỉnh sửa.”
Thẩm phán nhận lấy.
Lật xem từng trang.
Ở ghế bị đơn.
Trần Duệ bắt đầu đổ mồ hôi.
Đến phần đối chất.
Cố Thâm lấy ra hồ sơ nằm viện năm 2021.
“Đề nghị bị đơn xác nhận.”
“Hồ sơ nhập viện tháng 3 năm 2021 này có đúng là của bị đơn không?”
Luật sư của Trần Duệ lập tức ghé sát tai anh ta, nói nhỏ vài câu.
Trần Duệ im lặng năm giây.
“… Đúng.”
“Trong ba năm yêu đương với nguyên đơn, bị đơn có từng chủ động thông báo tình trạng này cho nguyên đơn hay không?”
“… Không.”
“Bị đơn có thừa nhận mình cố ý che giấu sự thật hay không?”
“Tôi không cố ý!”
Anh ta lập tức kích động.
“Tôi chỉ là…”
Cố Thâm không để anh ta nói hết.
“Người liên hệ trong hồ sơ nhập viện là Chu Vy Vy.”
“Mục quan hệ ghi rõ là ‘vợ’.”
“Bị đơn có thừa nhận rằng tại thời điểm yêu đương với nguyên đơn, mình vẫn đang trong quan hệ hôn nhân hợp pháp hay không?”
“Khi đó chúng tôi đã làm thủ tục ly hôn rồi…”
“Giấy chứng nhận ly hôn ghi ngày tháng 7 năm 2021.”
“Trong khi nguyên đơn và bị đơn bắt đầu yêu nhau từ tháng 9 năm 2020.”
“Điều đó có nghĩa là trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, bị đơn đã xác lập quan hệ tình cảm với nguyên đơn.”
“Bị đơn không chỉ che giấu bệnh tình.”
“Mà còn che giấu cả việc mình đã kết hôn.”
Trần Duệ cứng họng.
Không nói thêm được gì nữa.
Luật sư của anh ta liên tục lật tài liệu.
Cố gắng tìm điểm phản bác.
Nhưng mỗi lập luận vừa xuất hiện đã bị Cố Thâm chặn lại ngay lập tức.
Phiên tòa kéo dài hơn hai tiếng rưỡi.
Cuối cùng.
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ để nghị án.
Ngày tuyên án sẽ được thông báo sau.
Khi bước ra khỏi phòng xử án.
Trần Duệ bất ngờ đuổi theo từ phía sau.
“Tô Niệm!”
Tôi dừng lại.
Anh ta đứng giữa hành lang.
Bộ dạng vô cùng chật vật.
“Bây giờ cô hài lòng chưa?”
“Cô hủy hoại cuộc đời tôi như thế này, cô hài lòng chưa?”
Cố Thâm bước lên trước một bước.
Che chắn giữa tôi và anh ta.
“Những lời nói và hành vi ngoài phòng xử án của bị đơn sẽ được chúng tôi ghi nhận đầy đủ.”
“Đề nghị anh giữ bình tĩnh.
”
“Liên quan gì đến anh?”
Trần Duệ nổi nóng.
“Anh nghĩ mình là ai?”
“Một luật sư mà cũng muốn đóng vai anh hùng?”
Cố Thâm nhìn anh ta.
Không hề tức giận.
“Tôi là luật sư của cô ấy.”
“Từ nay về sau, có việc gì thì liên hệ với tôi.”
Trần Duệ nhìn chằm chằm Cố Thâm ba giây.
Sau đó quay sang tôi.
“Tô Niệm.”
“Đừng tưởng tìm được chỗ dựa là vô địch.”
“Cô cứ chờ đấy.”
“Chuyện này chưa xong đâu.”
Nói xong.
Anh ta quay người bỏ đi.
Diệp Tiểu Đường từ hàng ghế dự thính chạy tới.
Vẻ mặt đầy lo lắng.
“Anh ta sẽ không làm chuyện điên rồ gì chứ?”
“Không làm được nữa đâu.”
Cố Thâm đáp.
Giọng rất bình thản.
Chu Vy Vy cũng bước tới.
“Tô Niệm.”
“Đánh đẹp lắm.”
Cô ấy nhìn bóng lưng Trần Duệ đang rời xa.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Ba năm trước chuyện mà tôi không làm được.”
“Hôm nay cô đã làm được.”
“Vụ án của chị cũng sắp có kết quả rồi.”
“Ừ.”
Chu Vy Vy gật đầu.
“Hồ sơ xin xét xử lại mà luật sư Cố chuẩn bị đã được nộp lên rồi.”
Bốn người chúng tôi cùng bước ra khỏi cổng tòa án.
Ánh nắng rất đẹp.
Phương Nhiên đã chờ sẵn bên ngoài.
“Tô Niệm.”
“Tôi có thể viết một bài theo dõi về phiên tòa hôm nay không?”
“Được.”
“Nhưng chờ sau khi có phán quyết rồi hãy đăng.”
“Không vấn đề.”
Cô ấy lại nhìn sang Cố Thâm.
“Luật sư Cố.”
“Biểu hiện của anh hôm nay ở tòa… phải nói thế nào nhỉ…”
“Luật sư bên kia gần như không thể phản bác nổi câu nào.”
Cố Thâm chỉnh lại cổ tay áo.
“Chứng cứ đầy đủ thì không cần quá nhiều kỹ thuật.”
Phương Nhiên bật cười.
“Khiêm tốn thật đấy.”
Diệp Tiểu Đường lập tức ghé sát tai tôi.
Nói nhỏ:
“Tô Niệm.”
“Hả?”
“Luật sư nhà cậu đẹp trai quá đi mất.”
“Đường Đường.”
“Tớ chỉ nói sự thật thôi mà.”
Tôi bất lực liếc cô ấy một cái.
Về tới nhà.
Tôi thay bộ vest xanh đậm ra.
Cẩn thận treo vào tủ quần áo.
Đứng trước tủ nhìn rất lâu.
Bộ đồ ấy vừa vặn đến mức đáng kinh ngạc.
Từ chiều dài tay áo.
Đến vòng eo.
Không sai một ly.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn của Cố Thâm.
“Về tới nhà chưa?”
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi bất giác cong lên.
“Về rồi.”
Tin nhắn trả lời tới rất nhanh.
Chaporia
Bình Luận (0)