Cứ Để Bà Ta Quậy/Chương 21C. 21
20px

Giữ chức Trưởng khoa Khám tiền hôn nhân.

Khoản nợ của Chu Vy Vy cuối cùng cũng được giải quyết hoàn toàn.

Cô ấy tự mở một tiệm bánh nhỏ.

Việc kinh doanh khá tốt.

Mạng xã hội của cô ấy giờ chỉ toàn ảnh bánh mì và bánh ngọt.

Lưu Uyển Nhi chuyển tới một thành phố khác.

Bắt đầu lại cuộc sống.

Cô ấy từng gửi cho tôi một tin nhắn:

“Chị Tô, em xin lỗi.”

“Và cảm ơn chị.”

Tôi trả lời:

“Hãy chăm sóc bản thân thật tốt.”

Loạt bài điều tra của Phương Nhiên đoạt giải báo chí cấp tỉnh.

Diệp Tiểu Đường vẫn là người bạn thân nhất của tôi.

Cô ấy thường nói:

“Tô Niệm.”

“Những việc cậu đang làm bây giờ còn ý nghĩa hơn bất kỳ công việc nào khác.”

Còn Trần Duệ.

Anh ta bị kết án ba năm sáu tháng tù giam vì tội xuất khống hóa đơn.

Vương Thu Phương.

Với tư cách người đại diện pháp luật của công ty vỏ bọc.

Bị tuyên án treo.

Ngày bản án được công bố.

Tôi không xem tin tức.

Là Cố Thâm nói cho tôi biết.

“Ba năm sáu tháng.”

“Ừ.”

“Em thấy thế nào?”

“Không có cảm giác gì cả.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Tôi khẽ cười.

“Anh ta có ngồi tù hay không, đã không còn liên quan gì tới cuộc sống của em nữa.”

Cố Thâm nhìn tôi.

“Em thay đổi rất nhiều.”

“Anh cũng vậy.”

“Anh thay đổi chỗ nào?”

“Anh nói nhiều hơn rồi.”

Anh suy nghĩ vài giây.

“Có lẽ ở cạnh em lâu quá.”

“Người học khoa Văn nói nhiều.”

“Có thể lây.”

Tôi đá nhẹ vào chân anh.

Lại thêm một năm nữa trôi qua.

Ngày kỷ niệm hai năm thành lập “Giấy Nhắn”.

Chúng tôi tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ.

Tình nguyện viên.

Những người từng được giúp đỡ.

Luật sư hợp tác.

Phóng viên.

Căn phòng đông kín người.

Lâm Tri Vi mang tới một bó hoa.

“Tô Niệm.”

“Hai năm trước lúc tôi nhét mảnh giấy đó vào tay cô.”

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.”

“Tôi cũng không nghĩ tới.”

“Từ một mảnh giấy.”

“Cô đã biến nó thành cả một tổ chức.”

“Giúp đỡ hàng trăm người.”

“Cô dũng cảm hơn tôi rất nhiều.”

Tôi lắc đầu.

“Không phải tôi dũng cảm.”

“Là bác sĩ đã bước bước đầu tiên.”

Bà mỉm cười.

Ở một góc phòng.

Cố Thâm đang đứng một mình.

Trên tay cầm ly cà phê.

Tôi đi tới.

“Sao anh không ra nói chuyện với mọi người?”

“Anh không giỏi những dịp như thế này.”

“Anh có thể tranh luận với người khác hai tiếng trong phòng xử án.

“Vậy mà đứng đây năm phút đã thấy khó chịu rồi à?”

“Phòng xử án có quy tắc.”

“Ở đây thì không.”

Tôi lấy ly cà phê trên tay anh.

Đổi cho anh một ly nước cam.

“Uống cái này đi.”

“Anh uống cà phê nhiều quá rồi.”

Anh nhận lấy ly nước cam.

“Tô Niệm.”

“Hửm?”

“Hôm nay bộ đồ em mặc…”

Tôi bật cười.

“Lại định khen đẹp à?”

Anh nhìn tôi.

Rồi bình thản nói:

“Anh định nói là em cài lệch một cúc áo.”

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

Quả nhiên.

Lệch thật.

“…”

Cố Thâm bật cười.

Tôi cũng không nhịn được mà cười theo.

Tiếng cười hòa lẫn tiếng trò chuyện trong căn phòng ngập ánh đèn.

Bên ngoài cửa sổ.

Thành phố đã lên đèn từ lâu.

Hai năm trước.

Tôi đứng dưới ánh đèn đường.

Trong tay là một mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm.

Tôi tưởng cuộc đời mình đã rơi xuống đáy.

Nhưng hóa ra.

Có những kết thúc không phải để khép lại.

Mà là để mở ra một con đường mới.

Giống như mảnh giấy năm ấy.

Nhỏ bé.

Mỏng manh.

Nhưng đủ sức thay đổi cả một đời người.

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

Quả nhiên.

“… Anh không thể khen đẹp trước rồi mới nói em cài sai cúc áo được à?”

“Đẹp.”

“Cúc áo cài lệch.”

“…”

Tôi quay người, lưng hướng về phía đám đông, luống cuống cài lại cúc áo.

“Xong chưa?”

“Xong rồi.”

Anh nhìn tôi.

“Tô Niệm.”

“Hôm nay sao anh cứ gọi tên em mãi thế?”

“Vì có một chuyện muốn hỏi.”

“Hỏi đi.”

“Bây giờ em còn thấy mình nợ anh không?”

Tôi khựng lại.

“… Ý anh là chuyện nào?”

“Tất cả mọi chuyện.”

Tôi suy nghĩ một lúc.

“Không thấy nữa.”

“Bữa cơm đó em đã mời rồi.”

“Sau đó còn mời thêm hơn chục bữa nữa.”

“Chắc cũng huề rồi.”

“Vậy thì tốt.”

“Vì sao lại hỏi thế?”

“Bởi nếu em vẫn cảm thấy mình nợ anh…”

Anh dừng một chút.

“Thì những lời tiếp theo anh định nói sẽ mất ý nghĩa.”

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

“Anh định nói gì?”

Anh đặt ly nước cam xuống bàn.

Rồi lấy từ túi áo vest ra một mảnh giấy được gấp gọn.

Đưa cho tôi.

Tôi mở ra.

Bên trong chỉ có một dòng chữ.

“Người này có thể lấy làm chồng.”

Nét chữ không phải của anh.

Là của Lâm Tri Vi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Thấy Lâm Tri Vi đang đứng cách đó không xa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...