Sáu tiếng.

Cứ cách một khoảng thời gian, khi cô cảm thấy đầu ngón tay có thể hơi co lại, lại có người đi tới. Đầu kim lạnh lẽo đâm vào mạch máu, thuốc an thần tiếp tục được tiêm vào. Sức lực như cát chảy qua kẽ tay, cô lại trở về trạng thái nửa sống nửa chết, ngay cả chớp mắt cũng khó khăn.

Lặp đi lặp lại.

Không biết qua bao lâu, màn hình lớn bên ngoài vẫn đang phát trực tiếp. Cô nghe thấy có người đứng dậy khỏi hàng ghế khán giả, giọng không lớn nhưng truyền rõ ràng vào phòng phẫu thuật.

“Mức độ kiểm tra như thế này, bệnh nhân có chịu nổi không?”

Người trả lời giọng càng nhẹ hơn, mang theo vẻ khinh thường như lẽ đương nhiên.

“Cô ta đã có thể làm tiểu tam, còn gì phải để tâm nữa? Người không cần mặt mũi, đóng góp cho y học một chút thì sao?”

Phía dưới vang lên vài tiếng cười rời rạc.

Tống Vi Vũ nằm trên bàn phẫu thuật, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, men theo thái dương rơi vào tai, thấm vào tóc.

Cô muốn nói, không phải.

Không phải tiểu tam.

Cô có chồng.

Cô không còn yêu Bùi Úc Phong nữa.

Cô không phá hoại tình cảm của bất kỳ ai.

Từ đầu đến cuối, cô mới là người bị lừa.

Cô hé miệng, đôi môi khô nứt chảy máu, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Lại thêm một tiếng phát sóng trực tiếp.

Sáu tiếng cuối cùng cũng kết thúc. Đèn không bóng tắt đi, máy móc được rút đi. Những người đeo khẩu trang lần lượt rời khỏi. Từ đầu đến cuối, không ai nhìn cô thêm một lần.

Hai hộ lý chuyển cô khỏi bàn phẫu thuật, đặt lên giường đẩy. Động tác thô bạo như đang chuyển một món hàng.

Cô bị đẩy ra khỏi cánh cửa ấy, đi qua hành lang dài.

7

Sau khi bị đẩy về phòng bệnh, Tống Vi Vũ không để ý đến những vết thương trên người, lập tức làm thủ tục xuất viện.

Cô không dám nghĩ nếu tiếp tục ở lại thì còn xảy ra chuyện gì.

Khoảnh khắc làm xong thủ tục, cô đẩy cửa bệnh viện đi ra ngoài. Ánh mặt trời bên ngoài chói đến khiến cô nheo mắt. Cô còn chưa kịp bước xuống bậc thềm, một chiếc Maybach màu đen đã chạy tới từ bên hông, không lệch chút nào chắn ngang trước mặt cô, chặn đường đi.

Cửa kính hạ xuống. Bùi Úc Phong ngồi ở ghế lái, ánh mắt dừng trên người cô một thoáng.

Trên người Tống Vi Vũ đầy thương tích.

Bùi Úc Phong nhíu mày, thu hồi ánh mắt, giọng nhàn nhạt:

“Lên xe.”

Tống Vi Vũ đứng yên không động.

“Ninh Ninh nói muốn xin lỗi em.” Bùi Úc Phong một tay đặt trên vô lăng. “Cô ấy đặc biệt mời đầu bếp giỏi nhất, tổ chức một bữa tiệc cho em. Em đừng không biết điều.”

Tống Vi Vũ xoay người định đi.

Bùi Úc Phong đẩy cửa xuống xe, chặn đường cô, cúi đầu nhìn cô. Giọng anh ta hạ thấp, mang theo chút mất kiên nhẫn.

“Vi Vũ, thời hạn một tháng sắp đến rồi. Anh sắp chia tay Ninh Ninh.”

Anh ta dừng lại, như đang cân nhắc cách nói.

“Nếu em muốn hôn lễ của chúng ta tiếp tục, thì đừng giận dỗi nữa. Những uất ức em chịu trong thời gian này, sau này anh sẽ bù đắp cho em.”

Tống Vi Vũ như nghĩ đến điều gì đó, cúi đầu, giọng rất nhẹ:

“Được, tôi lên xe.”

Vẻ mặt Bùi Úc Phong dịu lại, thay cô kéo cửa ghế phụ.

Sảnh tiệc được trang trí lộng lẫy. Đàm Ninh đứng giữa đại sảnh, mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, tươi cười bước tới đón.

“Chị Vi Vũ, chị đến rồi.” Cô ta hơi cúi đầu, giọng ngoan ngoãn. “Trước đây em không hiểu chuyện, để chị chịu khổ rồi. Em thật sự xin lỗi.”

Cô ta bưng một ly nước cam trên bàn, hai tay đưa đến trước mặt Tống Vi Vũ.

Tống Vi Vũ nhìn ly nước cam kia, không nhận.

“Tôi dị ứng với nước cam.”

Tay Đàm Ninh cứng lại giữa không trung. Nụ cười trên mặt cũng cứng đờ trong thoáng chốc. Hốc mắt cô ta lập tức đỏ lên, như chịu uất ức lớn lao lắm. Cô ta quay đầu nhìn Bùi Úc Phong, cắn môi không nói.

Mày Bùi Úc Phong nhíu chặt lại. Anh ta há miệng muốn trách Tống Vi Vũ, nhưng ánh mắt rơi lên lớp băng trên trán và cánh tay đang bó bột của cô, những lời đến miệng lại nuốt xuống.

Anh ta hít sâu một hơi, cố hết sức giữ giọng ôn hòa:

“Nước cam không uống được, bánh kem thì ăn được chứ?”

Giữa sảnh tiệc đặt một chiếc bánh kem ba tầng. Lớp kem trắng điểm xuyết dâu tây tươi và vàng lá, tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Tống Vi Vũ nhìn chiếc bánh kia, trong dạ dày trào lên một cơn buồn nôn.

Cô ép cảm giác muốn nôn xuống, từng bước từng bước đi về phía chiếc bánh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...