Cũng không còn là Tống Vi Vũ đứng trong biệt thự nhà họ Bùi, nhìn đầy tường ảnh cưới của người khác mà đau đến không thở nổi nữa.

Cô là Tống Vi Vũ mới.

Cô có nhà mới.

Có người yêu cô thật lòng.

Có con đường phía trước phải đi.

Cùng ngày hôm đó, bản án của Bùi Úc Phong được tuyên.

Tổng hợp nhiều tội danh, tử hình hoãn thi hành.

Khi thẩm phán đọc bản án, Bùi Úc Phong đứng trong vành móng ngựa, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Anh ta gầy đi rất nhiều. Gò má lõm xuống, dưới mắt xanh đen, trên cằm mọc râu lún phún. Không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo, lười nhác của Tổng giám đốc Bùi năm xưa.

Sau khi nghe xong bản án, anh ta chỉ hỏi một câu:

“Cô ấy có đến không?”

Không ai trả lời anh ta.

Cảnh sát pháp đình áp giải anh ta đi xuống.

Khi đi ngang qua cửa, anh ta bỗng nhìn thấy trên màn hình treo ở hành lang đang phát tin tức Kinh Bắc.

Trong màn hình, đại lễ đường quân khu trang nghiêm. Một người đàn ông mặc quân phục đứng dưới bậc thềm, cúi đầu đeo nhẫn cho một người phụ nữ.

Người phụ nữ mặc váy trắng, tóc dài buông sau vai. Sắc mặt vẫn hơi tái, nhưng rất đẹp.

Là Tống Vi Vũ.

Cô đang cười.

Nụ cười ấy, anh ta từng thấy rất nhiều năm trước.

Khi cô tám tuổi, cô mặc váy vàng nhạt, búi hai búi tóc tròn, cười với mọi người trong sảnh tiệc.

Khi cô mười tám tuổi, cô đứng trên sân khấu lễ trưởng thành, nhìn anh ta đeo nhẫn cho mình, cười đến cong cả mắt.

Nhưng sau này, anh ta tự tay nghiền nát nụ cười ấy.

Bây giờ có người khác trả lại cho cô.

Bùi Úc Phong đứng tại chỗ, nhìn màn hình không chớp mắt.

Cảnh sát pháp đình đẩy anh ta một cái.

“Đi.”

Anh ta bị đẩy lảo đảo, nhưng vẫn quay đầu nhìn thêm lần cuối.

Trong màn hình, Mạnh Phong cúi đầu hôn nhẹ lên trán Tống Vi Vũ.

Tống Vi Vũ nhắm mắt lại, khóe môi cong lên.

Bùi Úc Phong bỗng cười.

Cười rồi, nước mắt rơi xuống.

Sau khi vào tù, Bùi Úc Phong trải qua những ngày mà trước đây anh ta chưa từng nghĩ tới.

Không có thân phận Tổng giám đốc Bùi.

Không có vô số người cúi đầu khom lưng.

Không có Đàm Ninh dịu dàng yếu đuối dựa vào anh ta.

Cũng không có Tống Vi Vũ luôn chờ anh ta quay đầu.

Anh ta bị nhốt trong phòng giam chật hẹp, mỗi ngày đối diện với bốn bức tường lạnh băng.

Nhà họ Bùi sụp đổ. Tài sản bị niêm phong, công ty bị thanh lý, những người từng vây quanh anh ta đều biến mất không còn một ai.

Anh ta không nhận được bất kỳ lá thư nào.

Cũng không ai đến thăm anh ta.

Thỉnh thoảng anh ta nghe người khác nhắc đến Tống Vi Vũ.

Nghe nói cô đến Kinh Bắc.

Nghe nói sức khỏe cô dần tốt lên.

Nghe nói Mạnh Phong đưa cô đi khắp nơi điều dưỡng.

Nghe nói cô mở một quỹ từ thiện lấy tên Tống Nghiễn Thanh, chuyên giúp những người bị vu oan và những phụ nữ bị tổn thương.

Nghe nói cô sống rất tốt.

Bùi Úc Phong nghe xong, luôn im lặng rất lâu.

Sau đó anh ta sẽ cúi đầu, tiếp tục làm việc trong tay.

Có người trong tù biết chuyện của anh ta, cười nhạo anh ta:

“Nghe nói trước đây anh có một vị hôn thê yêu anh như mạng, kết quả anh tự tay ép người ta đi?”

Bùi Úc Phong không nói gì.

Người đó lại nói:

“Giờ người ta gả cho người đàn ông tốt hơn anh gấp trăm lần. Anh có hối hận không?”

Bùi Úc Phong vẫn không nói gì.

Mãi đến khi người kia mất hứng rời đi, anh ta mới khẽ nhúc nhích ngón tay.

Hối hận không?

Hối hận.

Nhưng hối hận có ích gì?

Những người bị anh ta hại chết sẽ không sống lại.

Tống Nghiễn Thanh sẽ không sống lại.

Cha mẹ nhà họ Tống sẽ không sống lại.

Tống Vi Vũ từng yêu anh ta bằng cả trái tim cũng sẽ không quay lại nữa.

Có một đêm mưa rất lớn.

Bùi Úc Phong bị sốt cao.

Anh ta nằm trên giường cứng trong phòng giam, ý thức mơ hồ. Trong cơn hoảng hốt, anh ta lại mơ thấy buổi tiệc từ thiện năm đó.

Cô bé tám tuổi mặc váy vàng nhạt, đứng giữa đám đông, cười với anh ta.

Cô nghiêng đầu hỏi:

“Anh cố ý đi theo em đúng không?”

Anh ta nghe thấy mình khi ấy đáp:

“Không có.”

Cô bé cười, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.

“Không sao, anh đẹp trai, em không để ý đâu.”

Trong mơ, Bùi Úc Phong bỗng bước tới, muốn kéo cô lại, muốn nói với cô:

Đừng tới gần anh.

Đừng thích anh.

Sau này anh sẽ hại em.

Nhưng anh ta không phát ra được âm thanh nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...