Giọng Ôn Mộng Hạ bỗng vang lên bên cạnh ta.
Nàng cũng kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi sát bên ta, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương được xông nhẹ nhàng quen thuộc của Ôn phủ trên người nàng.
“Trở về Ôn phủ, ta vốn nghĩ sẽ có một vị tỷ tỷ thương ta.”
Nàng chống cằm nói.
“Hồi nhỏ ca ca hay trêu chọc ta, ta luôn mong nếu có một tỷ tỷ che chở thì tốt biết bao.”
Ta nghiêng mắt nhìn nàng, không đáp.
“Tỷ tỷ.”
Nàng gọi rất tự nhiên.
“Mẫu thân… thật ra rất nhớ tỷ.”
Gió như lặng đi một khắc.
“Từ nhỏ ta lớn lên cùng phụ mẫu ở trong làng. Tuy cũng theo thầy học được vài chữ, nhưng những thi thư văn chương ấy, ta đọc vào chỉ thấy đau đầu.”
Nàng tự nói tiếp, ngón tay vô thức quấn lấy dải áo.
“Mẫu thân nhìn chữ ta viết, nói giống như ch.ó bò, tức đến mức chỉ biết thở dài. Người bảo, trước kia tỷ dù tay bị nẻ vì giá lạnh, vẫn mỗi ngày kiên trì viết đủ một trăm chữ lớn.”
Nàng dừng lại, giọng thấp hơn.
“Tứ muội và Ngũ muội cũng không thích ta, luôn nói ta ngay cả một sợi tóc của tỷ cũng không bằng.”
Bóng cành mai trên đất khẽ lay động.
“Tỷ tỷ.”
Nàng bỗng tiến gần hơn, đôi mắt sáng long lanh.
“Hay là… tỷ theo ta về phủ đi? Mẫu thân gặp tỷ, nhất định sẽ rất vui.”
Ta nhìn vào đôi mắt trong veo ấy.
Trong đó không có thăm dò, không có tính toán, chỉ có sự tin cậy và mong chờ thuần túy.
Nàng lải nhải, đem những chuyện vụn vặt sau khi hồi phủ kể ra hết thảy.
“Ta quyết định rồi!”
Nàng bỗng đứng bật dậy, phủi vạt váy.
“Tối nay ta ở lại đây, ở cùng tỷ tỷ!”
Nói rồi quay ra gọi Thu Sương, bảo nàng ấy hồi phủ bẩm báo.
Thu Sương lộ vẻ khó xử, rụt rè nói:
“Tiểu thư, phu nhân dặn phải về sớm…”
“Sợ gì chứ, có ta đây.”
Ôn Mộng Hạ vỗ n.g.ự.c, bộ dạng như một người lớn.
Thu Sương lại nhìn ta đầy bất an, trong mắt là lời cầu xin.
Ta hiểu, nếu chủ t.ử tùy hứng, người chịu phạt cuối cùng vẫn là những hạ nhân thân bất do kỷ.
“Mộng Hạ.”
Ta lên tiếng.
“Hôm nay muội cứ về trước. Nếu thật sự muốn ở lại, hãy bàn bạc cùng phu nhân cho thỏa đáng. Ta vẫn luôn ở đây, không gấp trong nhất thời đâu.”
Ánh sáng trong mắt nàng thoáng chốc tối đi, nàng bĩu môi, nhưng cũng biết không thể cố chấp, đành gật đầu.
“Vậy… nói rồi nhé, hôm khác ta lại đến tìm tỷ.”
Bên tai bỗng thiếu đi tiếng huyên náo, ta lại thấy có chút không quen.
Đã từng có lúc, Tứ muội và Ngũ muội cũng ngồi sát bên ta như vậy, thân thiết gọi ta một tiếng “Đại tỷ tỷ”.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Là vào mùa đông năm ấy.
Ngũ muội đột nhiên sốt cao. Tứ muội khóc lóc trước mặt phụ thân, nói đều do ta nhất quyết dẫn họ ra bờ sông xem hoa đăng.
Phải, đêm ấy là ta dẫn họ đi.
Nhưng ta nhớ rất rõ, là Ngũ muội kéo tay áo ta trước, mắt long lanh nói muốn ngắm hoa đăng trên sông.
Ta thay họ quấn c.h.ặ.t áo lông, nhét kỹ lò sưởi tay, dắt tay từng bước một.
Thế nhưng từ sau đó, sự xa cách lặng lẽ phủ xuống.
Tứ muội càng lúc càng đối chọi với ta từng chút.
Rất lâu về sau ta mới bừng tỉnh — là các di nương, ở nơi ta không nhìn thấy, từng chút một đem những tình nghĩa từng ấm áp ấy nấu cạn, nghiền nát.
…
Ôn Mộng Hạ rốt cuộc vẫn đến.
Không rõ nàng đã thuyết phục mẫu thân ra sao, không chỉ mang theo vài bộ y phục định ở lại mấy ngày, phía sau còn có hai người ta không ngờ tới.
“Nguyệt nhi.”
“Gia Nguyệt.”
Hai tiếng gọi chồng lên nhau.
Ta dừng đôi tay còn dính bột mì, khẽ lau vào tạp dề, mỉm cười với họ.
Một người là huynh trưởng từng thân thiết. Một người là vị hôn phu năm xưa — Ngụy Thừa Minh.
“Đại ca ca.”
“Thừa Minh ca ca.”
Phụ thân ra ngoài mua đồ, ta mời họ ngồi xuống.
“Hôm nay hai người có lộc ăn rồi, là những người đầu tiên được nếm mì ta làm.”
Ta thuần thục nhào, cán, kéo. Khối bột trong tay dần dần giãn ra, hóa thành từng sợi mì đều đặn, trượt vào nồi nước trắng đang sôi.
Hơi nóng bốc lên, mờ cả tầm mắt.
Mì chín được vớt ra, rắc hành xanh, chan nước súp trong, một bát mì mộc mạc đặt vào bát sứ thô.
Mộng Hạ giúp ta bưng mì ra bàn.
Bốn người ngồi quanh, nhất thời không ai động đũa.
“Nếm thử đi.”
Ta khẽ nói.
“Xem có hợp khẩu vị không.”
Đại ca ca và Ngụy Thừa Minh là người cầm đũa trước, gắp một đũa đưa vào miệng.
Họ ngẩng mắt nhìn ta, trong đáy mắt cuộn lên những tia sáng phức tạp — thương tiếc, khó hiểu, và chút trầm u ám ta không đọc được.
“Nguyệt nhi, theo ta hồi phủ đi. Từ nhỏ muội chưa từng làm việc nặng. Xem tay muội đã nổi bóng nước rồi.”
Ánh mắt hắn dừng trên vệt đỏ nơi mu bàn tay ta.
Hôm qua lỡ chạm vào mép nồi bị bỏng.
Ngụy Thừa Minh lập tức tiếp lời, giọng gấp gáp mà trầm xuống:
“Gia Nguyệt, hôn ước của chúng ta vẫn còn. Nếu muội nguyện ý, ta sẽ bẩm báo phụ mẫu, chọn ngày cưới ngay.”
Ta nhìn Mộng Hạ đang cúi đầu ăn từng ngụm mì nhỏ, lắc đầu.
“Ta đã không còn là đại tiểu thư Ôn phủ. Người có hôn ước với huynh là Mộng Hạ, không phải ta.”
“Gia Nguyệt.”
Ngụy Thừa Minh đột ngột đứng dậy, tay áo hất đổ đôi đũa tre.
“Cả đời này, ngoài nàng, ta không cưới ai khác.”
“Khục, khục…”
Mộng Hạ sặc mì, mặt đỏ bừng, liên tục xua tay.
“Tỷ tỷ, huynh ấy là vị hôn phu của tỷ, sao ta có thể nhòm ngó…”
“Được rồi.”
Đại ca ca ôn hòa cắt ngang, nhặt đũa lên đặt lại ngay ngắn.
“Mì sắp nguội rồi. Đừng phụ tâm ý của Gia Nguyệt.”
Hắn gắp một đũa mì, chậm rãi ăn hết.
“Tay nghề rất tốt. Sau này ca ca phải thường xuyên đến làm phiền mới được.”
“Chỉ cần huynh đến, ta sẽ làm cho huynh ăn.”
Mộng Hạ chớp mắt tò mò.
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại muốn học làm mì?”
“Bởi vì…”
Ta nhìn làn hơi nóng lượn quanh bát mì.
“Ta thích nhìn người khác ăn no đủ. Trước kia ở phủ, ta cũng từng theo ma ma học làm bánh. Nhưng làm cho người thân và làm cho người ngoài, cảm giác khác nhau.”
Ta tự bật cười.
“Có lúc còn mơ tưởng, nếu có thể mở một quán ăn của riêng mình, thì tốt biết bao.”
“Nếu Nguyệt nhi mở quán, ca ca góp năm trăm lượng làm cổ phần.” Đại ca ca tiếp lời, mắt thoáng ý cười.
“Ta góp một nghìn lượng.” Ngụy Thừa Minh trầm giọng, liếc nhìn hắn.
“Ta… ta dành dụm được một trăm ba mươi lượng…”
Mộng Hạ nhỏ giọng tiếp lời, má ửng hồng.
“Đều cho tỷ tỷ.”
Không khí gượng gạo khi nãy, bỗng bị lời nói ngây ngô ấy làm tan đi.
Ta cười đáp:
“Được, ta ghi nhớ cả rồi. Sau này không ai được quỵt.”
Đêm ấy, ta và Mộng Hạ chen nhau trên một chiếc giường nhỏ.
“Tỷ tỷ.”
Chaporia
Bình Luận (0)