20px

21

Mấy tháng sau, tôi đứng trước tòa với tư cách là bị cáo.

Tôi bắt đầu trình bày sự việc.

“Tôi là bệnh nhân đến tìm bác sĩ Dương để tư vấn tâm lý.”

“Tôi luôn nghi ngờ ánh mắt mình có thể g.i.ế.c người. Ở giai đoạn cuối của quá trình điều trị, dường như bác sĩ Dương cũng tin vào điều đó và tỏ ra rất sợ hãi tôi. Thậm chí anh ấy còn nhảy ra ngoài ban công để lẩn tránh.”

“Tôi đã muốn cứu anh ấy nhưng vì thể lực kém nên không thể kéo anh ấy lên được.”

Lúc đó ở dưới lầu có rất nhiều nhân chứng.

Tôi không hề cầm bất cứ hung khí nào nhưng Dương Trạch Vũ lại sợ hãi lùi bước rồi chủ động nhảy ra khỏi ban công.

Tôi đã nỗ lực cứu anh ta, nhưng vì đ.á.n.h giá quá cao sức mạnh của bản thân nên việc cứu hộ thất bại.

Luật sư phía đối phương khăng khăng cho rằng tôi “vô ý làm c.h.ế.t người” và đang hùng hồn tranh luận, thì bỗng nhiên nguyên cáo, bố của Dương Trạch Vũ đột ngột mất kiểm soát.

“Thằng đó không phải vô ý, nó chính là kẻ g.i.ế.c người! Nó đã mưu sát con trai tôi, tôi có bằng chứng!”

Bằng chứng của ông Dương là một tài khoản nước ngoài của Dương Trạch Vũ từng chuyển một số tiền cực lớn vào tài khoản của tôi.

Ông ta nói tôi đã tống tiền Dương Trạch Vũ, vì thương lượng không thành nên mới ra tay g.i.ế.c người.

Sau khi tiến hành đối chất tại tòa, yêu cầu này bị bác bỏ: “Số tài khoản ngân hàng đó không phải của bị cáo. Chủ sở hữu là Tôn Liên Thành, hiện đang cư trú tại nước ngoài.”

Ông Dương không tin: “Không thể nào, con trai tôi hoàn toàn không quen biết người này!”

Tôi lắc đầu: “Bác sĩ Dương từng nhắc đến người này, biệt danh là Lại Cẩu.”

Ông Dương lại gào lên: “Vậy tại sao bị cáo lại hét bảo người phụ nữ kia là ‘chạy mau’? Chắc chắn là nó định gây án nên sợ bị phát hiện!”

Thẩm phán cảnh cáo ông Dương phải kiềm chế cảm xúc, phía tôi tiếp tục đưa ra lời bào chữa.

Tôi giải thích: “Bởi vì bác sĩ Dương muốn lợi dụng tôi để g.i.ế.c người. Anh ta bắt cóc tôi, ép tôi dùng ánh mắt để g.i.ế.c c.h.ế.t người bạn cũ tên là Miêu Trụ. Tôi cảm thấy tinh thần anh ta đã không còn bình thường, sợ anh ta làm hại người vô tội nên mới hét lên bảo người nhà Miêu Trụ chạy mau.”

Tôi chưa kịp nói hết câu, ông Dương đã mắng c.h.ử.i thậm tệ: “Toàn là lời nhảm nhí! Sao con trai tôi có thể muốn g.i.ế.c người được, từ nhỏ nó đã được mọi người yêu mến, quan hệ với ai cũng rất tốt!”

Tôi trình bày rằng lúc đó vì quá sợ hãi nên đã bật ghi âm điện thoại để đề phòng bất trắc.

Bằng chứng ghi âm được phát ngay tại tòa.

Giọng nói của Dương Trạch Vũ vang lên: “Tao nói thật cho mày biết…”

Đó chính là sự thật về cái c.h.ế.t của Hứa Thiên Thiên.

Đoạn ghi âm dừng lại đúng lúc khi cô ấy bị nhấn chìm xuống nước.

Tại tòa án, khuôn mặt bàng hoàng của ông Dương, tiếng xôn xao bàn tán của những người dự khán… tất cả dần nhòa đi trước mắt tôi.

Khi đoạn ghi âm này được công bố, dù bên nguyên có đưa ra bằng chứng mới nào hay kết quả phán quyết đối với tôi ra sao, thì cũng không còn quan trọng nữa rồi.

Tôi biết, mọi chuyện cuối cùng đã có thể hạ màn.

22

Chỉ trong một đêm, đế chế kinh doanh mà ông Dương dày công gây dựng đã sụp đổ hoàn toàn.

Vụ án gây rúng động dư luận nhanh ch.óng leo lên vị trí dẫn đầu các từ khóa tìm kiếm.

Cộng đồng mạng đồng loạt kêu gọi tẩy chay, tấn công vào tất cả các nền tảng kinh doanh của nhà họ Dương.

Bản thân ông Dương cũng bị kết tội bao che và phải nhận án tù.

Thực ra trước khi sự thật được phơi bày, vụ án này cũng đã bắt đầu lộ ra vài dấu vết.

Mười mấy năm trước mạng Internet chưa phát triển, chẳng mấy ai quan tâm đến cái c.h.ế.t của một học sinh trung học.

Nhưng giờ đây, tin tức về bạo lực học đường dẫn đến c.h.ế.t người bùng nổ, sức lan tỏa tăng theo cấp số nhân nhờ các bài quảng bá được đẩy mạnh.

Khoảng vài tháng trước, khi vụ án của Hứa Thiên Thiên bắt đầu xôn xao trở lại trên mạng.

Lại Cẩu đã muốn nhân cơ hội này tống tiền Dương Trạch Vũ một mớ.

Hắn không có cuộc sống sang trọng như Dương Trạch Vũ, nên kiểu kẻ hèn không sợ c.h.ế.t này chẳng ngại gì cả.

Hắn liên tục quấy rối, đe dọa Dương Trạch Vũ khiến hai bên hoàn toàn trở mặt.

Có lẽ trong mơ Dương Trạch Vũ cũng muốn trừ khử hắn.

Tôi luôn âm thầm theo dõi động tĩnh của bọn họ. Cho đến khi Sái T.ử gặp chuyện, tôi biết thời cơ đã đến.

Sái T.ử làm việc tại một xưởng luyện thép.

Vì muốn kiếm thêm tiền, hắn đã đổi ca làm việc liên tục, dẫn đến quá mệt mỏi và không may rơi vào khuôn đúc thép.

Dù công nhân đã kịp thời nắm lấy chân hắn nhưng cơ thể hắn vẫn bị thép lỏng nung chảy.

Tôi tự xưng là người nhà của Sái T.ử để đến nhận xác.

Tôi ra vẻ đau lòng nói rằng Sái T.ử là người có lòng tự trọng cao, không muốn ai biết về tình trạng t.h.ả.m hại của mình. Nếu có ai đến hỏi, cứ bảo là hắn đang nghỉ phép dài hạn.

Phía nhà máy vì muốn trốn tránh trách nhiệm bồi thường nên đã lập tức đồng ý.

Những người biết chuyện cũng nhanh ch.óng được luân chuyển. Thi thể của Sái T.ử vẫn nằm trong gara, nhưng giờ đây đã chẳng còn ai nhận ra hắn nữa.

Trước khi hẹn tư vấn, tôi đã nặc danh liên lạc với Lại Cẩu, giả vờ dùng giọng điệu của Dương Trạch Vũ.

Tôi làm xong thủ tục ra nước ngoài cho Lại Cẩu và hứa sẽ chi trả toàn bộ sinh hoạt phí cho hắn ở đó.

Và ngay khi Dương Trạch Vũ đề nghị tôi giúp anh ta “giải quyết” một người.

Tôi lập tức đặt vé máy bay cho Lại Cẩu bay đi ngay.

Sau đó tôi đưa số thẻ ngân hàng của Lại Cẩu cho Dương Trạch Vũ, khiến hắn nhận được một khoản tiền chuyển khoản lớn từ anh ta.

Tôi rất hiểu Dương Trạch Vũ, anh ta luôn có thói quen dùng tiền để giải quyết mọi rắc rối.

Lúc bị bắt, Lại Cẩu vẫn còn đang đinh ninh rằng mình đã tống tiền thành công.

Điều khiến tôi bất ngờ là Miêu Trụ đã cảm ơn tôi vì đã giúp gia đình hắn thoát nạn.

Hắn đã chủ động tự thú về tội ác năm xưa và nhờ thái độ thành khẩn nên đã được giảm nhẹ hình phạt.

Sau khi phiên tòa kết thúc, tôi trở về căn nhà cũ ở quê. Tôi đem kết quả cuối cùng kể lại cho dì nghe.

23

“Mắt của con đã chữa khỏi rồi sao?” Dì Hứa hỏi tôi.

Bà nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt như sáp, mái đầu đã bạc trắng.

Tôi gật đầu: “Đã khỏi rồi.”

Bà hé môi, chẳng rõ là đang khóc hay đang cười: “Khỏi rồi thì tốt. Mấy năm qua, đứa trẻ như con đã phải chịu khổ nhiều rồi. Từ nay về sau, cuối cùng con cũng có thể sống tốt được rồi.”

Sống mũi tôi chợt cay cay: “Dì Hứa, dì cũng có thể bắt đầu cuộc sống mới được rồi! Bây giờ vẫn chưa muộn đâu. Con sẽ đưa dì đi xạ trị, đi hóa trị, nhất định sẽ chữa khỏi thôi!”

Dì Hứa được chẩn đoán mắc u.n.g t.h.ư từ nửa năm trước.

Bà quyết định không điều trị nữa, mà dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để mua truyền thông, thề phải khiến vụ án của Hứa Thiên Thiên được đưa ra ánh sáng!

Mọi người xung quanh đều khuyên bà rằng người c.h.ế.t không thể sống lại, hãy cứ nhìn về phía trước mà sống.

Đúng vậy, trả thù vốn dĩ là một việc vô nghĩa.

Dù có bỏ ra bao nhiêu tâm sức, người đã khuất cũng chẳng thể quay về.

Thế nhưng họ không biết rằng, những người còn sống mới là những kẻ bị mắc kẹt.

Năm tháng cứ trôi qua, nhưng họ vẫn mãi dậm chân tại chỗ trong nỗi đau.

Dì Hứa nói dì vẫn luôn đứng trên bờ nhìn theo Thiên Thiên, dốc hết tâm can muốn kéo cô ấy lên.

Ngay cả khi bà có nhắm mắt, bà vẫn chưa thể vớt được cô ấy khỏi nỗi oan khuất ấy.

Trả thù không làm người c.h.ế.t sống lại, nhưng nó giúp người sống được giải thoát.

Dì Hứa yếu ớt thốt lên.

“Không kịp nữa rồi… Bây giờ, dì ngủ nhiều hơn là thức… Dì sắp được đi gặp Thiên Thiên rồi…”

“Gặp con bé, dì phải nói với nó… Nói với nó rằng… mẹ không phải là một người mẹ vô dụng.”

Phòng ngủ hướng về phía Nam, lúc này trời đã xế chiều, ánh kim tà dương rải khắp cạnh giường.

Dì Hứa bảo tôi đỡ bà ngồi dậy để ngắm hoàng hôn.

Ánh chiều tà chiếu lên gương mặt bà một màu đỏ rực, bà nói:

“Thiên Thiên rất thích chụp ảnh, đặc biệt là cảnh bình minh và hoàng hôn.”

“Dì đã mua cho con bé một chiếc máy ảnh kỹ thuật số. Ngày nào nó cũng chụp rất nhiều ảnh, thậm chí còn từng đạt giải đặc biệt trong cuộc thi nhiếp ảnh của trường đấy.”

“Con bé nói khi nhìn qua ống kính, thế giới của nó cũng giống như bao người khác. Những thứ được nó chụp cũng chẳng bận tâm đôi mắt nó có bình thường hay không.”

Trong đầu tôi chợt hiện ra một câu nói…

“Beautiful things don’t ask for attention.”

(Vẻ đẹp thực sự không cần cầu xin sự chú ý).

Tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn buông xuống gương mặt dì Hứa.

Bà lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng.

—HẾT—

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...