20px

7

Tối hôm đó, phụ hoàng thế mà lại tự mình đến tẩm cung của nương.

Ngài thật là nóng vội.

Ta còn chưa kịp nói chuyện làm bánh hoa quế với nương cơ mà.

Nhưng nương có vẻ rất vui.

Đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn.

Phụ hoàng ngồi ăn lặng lẽ, thế mà ăn sạch bong cả một bát cháo kê.

Hóa ra chuyện phụ hoàng thường ngày không thích ăn cơm chỉ là giả, đến chỗ nương cũng biến thành con mèo tham ăn.

Lúc ngài ra về, ta sực nhớ tới chuyện bánh hoa quế.

Ta cho mấy miếng bánh vân đào nương vừa làm xong vào hộp, nhét vào tay ngài:

“Cha, nương chưa kịp làm bánh hoa quế. Bánh vân đào này cũng ngọt lắm, cha cầm về ăn trước đi. Đợi ngày mai, ta nhất định sẽ bảo nương làm bánh hoa quế mềm nhất, thơm nhất cho cha.”

“Được, cha sẽ chờ bánh hoa quế của A Hà.”

Kể từ đó, số lần phụ hoàng đến viện của nương ngày một nhiều hơn.

Có lúc ngài vừa hạ triều đã tới, ngắm nhìn ta ngồi xổm trong viện cho gà ăn, chăn vịt.

Ngài thường chẳng nói câu nào, chỉ đứng lặng lẽ một bên nhìn ta.

Có lúc ngài mang theo một gói mứt ngọt ta thích, hay một xiên kẹo hồ lô, rồi nhìn ta nhai đến mức phồng cả hai má.

Có lúc ngài lại chơi trốn tìm với ta. Ngài to lớn như vậy, núp sau gốc cây kiểu gì cũng thò vạt áo ra ngoài, ta tìm một cái là ra ngay.

Ban đêm, ngài thường ngủ lại ở phòng nương.

Ta muốn ngủ cùng bọn họ nhưng ma ma không cho, cứ kéo ta về phòng riêng, bảo là họ đang bận tìm đệ đệ nhỏ cho ta.

Ta thường nghe thấy tiếng nương khẽ rên rỉ đầy nhẫn nhịn ở trong phòng.

Phụ hoàng cũng lên tiếng cổ vũ:

“Nương tử, ngoan, thêm một lần nữa.

Chiếc giường cứ kêu cọt kẹt cọt kẹt.

Ma ma lại sai người đun nước, hết chậu này đến chậu khác bưng vào phòng.

Bọn họ chắc là đổ nhiều mồ hôi lắm, việc tìm đệ đệ nhỏ ắt hẳn là một công việc rất cực nhọc.

Ta nằm ườn trên giường, nghiêng đầu suy nghĩ.

Ta cũng đâu phải nhất định cần đệ đệ đâu.

Nương mỗi ngày còn phải làm bánh hoa quế nữa, mệt mỏi lắm rồi.

Ngày mai ta phải bảo phụ hoàng đến tìm đệ đệ cùng vị nương nương ở thiên điện thôi, nương ta cũng phải được nghỉ ngơi vài hôm chứ.

8

Hôm nay, ta ôm hộp bánh hoa quế vừa chưng xong, nhảy chân sáo chạy về phía ngự thư phòng.

Trong bụng đang nhẩm tính lát nữa phải bàn bạc chuyện tìm đệ đệ với ngài, bảo ngài đừng làm nương mệt mỏi nữa.

Nương đi lại phải đưa tay đỡ eo rồi kìa!

Vừa rẽ vào một đoạn cung đạo dài, cung nhân trước sau đột nhiên biến mất tăm, bốn bề tĩnh lặng như tờ.

Một bóng người mặc y phục đỏ rực chắn ngang giữa đường, lấp kín lối đi, châu thúy đầy đầu, chính là Quý phi thối hoắc.

Bà ta vừa đến gần, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, thối hơn ngày thường rất nhiều, hun đến mức ta nhịn không được đưa tay bịt mũi lùi lại phía sau.

Bà ta chậm rãi bước tới, từ trên cao nhìn xuống ta, cằm hếch lên tận trời.

“Chỉ là loại nghiệt chủng bò ra từ lãnh cung, cũng dám ỷ vào chút khôn vặt mà đòi mê hoặc bệ hạ? Đúng là không biết trời cao đất dày.”

“Nương ngươi là con hồ ly tinh câu dẫn người, dạy ra đứa con là ngươi cũng là một con tiểu hồ ly tinh, chuyên môn đi quyến rũ người khác.”

Hồ ly tinh là từ dùng để mắng người, ta từng nghe các nương nương ở lãnh cung mắng rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...