Ở hậu viện có một cây cổ thụ, ít nhất cũng vài trăm năm tuổi rồi. Thân cây to lớn, cành lá sum suê, theo lý mà nói thì phải tràn đầy sức sống.

Nhưng trên thân cây này, lại bị quấn một sợi dây xích sắt.

“Cây này bị khóa từ khi nào?”

Lão gia tử bước tới: “Ba năm trước. Lúc đó có một thầy phong thủy nói cây này mọc quá vượng, sẽ chèn ép khí vận của nhà họ Lục, cho nên bảo chúng tôi dùng dây xích sắt khóa lại.”

Tôi nhíu mày: “Ai bảo mọi người làm như vậy?”

“Một thầy phong thủy họ Trương, nói là đại sư gì đó.”

“Ông ta là muốn hủy hoại nhà họ Lục các người.” Tôi đi đến trước cái cây, “Cây này chính là long mạch của nhà họ Lục, cây vượng thì gia đình mới vượng. Bây giờ bị xích sắt khóa lại, tương đương với việc khóa luôn khí vận của nhà họ Lục rồi.”

Sắc mặt ông cụ biến đổi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Tháo xích sắt ra.”

“Đơn giản vậy thôi sao?”

“Đơn giản vậy thôi.” Tôi nhìn ông cụ, “Nhưng sau khi tháo xong, cây này cần được chăm sóc tử tế. Nó bị khóa ba năm, nguyên khí bị tổn thương nặng nề, cần có thời gian để phục hồi.”

Lão gia tử lập tức gọi người đến tháo dây xích sắt.

Khi dây xích sắt được tháo xuống, tôi cảm nhận rõ ràng khí trường xung quanh đã thay đổi. Cảm giác đè nén, ngột ngạt ban đầu biến mất, thay vào đó là sự sảng khoái, thông thoáng.

“Xong rồi.” Tôi quay lại nhìn Lão gia tử, “Trong vòng ba tháng, vận thế của Lục thị sẽ tốt lên.”

Ông cụ xúc động vô cùng: “Tốt tốt tốt! Cô bé, bản lĩnh này của cháu thật sự không tầm thường!”

Ông kéo tôi đi về phía trước: “Đi đi đi, tối nay ăn cơm ở đây. Ta bảo nhà bếp làm thêm vài món ngon, phải cảm ơn cháu đàng hoàng.”

“Không cần đâu ạ, cháu còn có việc.”

“Việc gì có thể quan trọng hơn ăn cơm?” Lão gia tử không cho tôi từ chối, “Cứ quyết định vậy đi!”

Tôi không cãi lại được ông, đành phải ở lại ăn cơm.

Bữa tối rất thịnh soạn, bày đầy một bàn thức ăn. Lục Tuấn cũng ở đó, ngồi cạnh ông nội.

“Đến đây đến đây, ăn nhiều vào.” Lão gia tử gắp thức ăn cho tôi, “Cô bé này gầy quá, phải ăn nhiều một chút mới được.”

Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói gì.

“Đúng rồi.” Lão gia tử chợt nhớ ra điều gì, “Tuấn nhi nói cháu bày sạp dưới gầm cầu vượt sao? Thế thì sao được! Hay là cháu đến nhà họ Lục, làm cố vấn phong thủy cho chúng ta, tiền lương cháu cứ thoải mái ra giá.”

“Cháu không làm.”

“Tại sao?”

“Cháu thích tự do.”

Lão gia tử sửng sốt một chút, rồi cười phá lên: “Tốt! Có cá tính! Ta thích!”

Ông liếc nhìn Lục Tuấn: “Tuấn nhi, nếu cháu có được một nửa tính cách của con bé này, ta cũng yên tâm rồi.”

Lục Tuấn không nói gì, chỉ thản nhiên liếc nhìn tôi một cái.

Ăn xong, Lão gia tử còn muốn giữ tôi lại nghỉ ngơi, nhưng bị tôi từ chối.

Trên đường Trợ lý Lý đưa tôi về, tôi luôn suy nghĩ về những lời Vô Trần nói.

Tôi thực sự là Trình Nhất Ninh sao?

Nếu phải, vậy tại sao tôi lại có ký ức của Vân Thư?

Nếu không phải, thì tại sao tôi và Trình Nhất Ninh lại giống nhau như đúc?

Xe dừng dưới gầm cầu vượt, tôi xuống xe.

“Vân tiểu thư.” Trợ lý Lý gọi tôi lại, “Lục tổng nói, nếu cô gặp khó khăn gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm anh ấy.”

“Tôi biết rồi.”

Trở lại gầm cầu vượt, tôi ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.

Lần này tôi không đả tọa, mà cố gắng nhớ lại chuyện của ba năm trước.

Trong đầu vẫn là một mảng trống rỗng, nhưng lờ mờ có thứ gì đó đang cuộn trào.

Tôi hít một hơi thật sâu, tiếp tục nhớ lại.

Bỗng nhiên, một cảnh tượng xẹt qua ——

Một chiếc xe, mất lái, tông vào lan can, rồi đến ánh lửa, cơn đau đớn dữ dội, còn có một giọng nói đang gào thét: “Nhất Ninh! Nhất Ninh!”

Tôi mở bừng mắt, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

Đó là ký ức của Trình Nhất Ninh.

Tôi thực sự là Trình Nhất Ninh.

Tôi đứng dậy, đi qua đi lại dưới gầm cầu.

Nếu tôi là Trình Nhất Ninh, vậy tại sao tôi lại có ký ức của Vân Thư?

Nếu tôi chiếm giữ cơ thể của Vân Thư, vậy Vân Thư thật sự đã đi đâu?

Còn nữa, Trình Nhất Ninh rốt cuộc đã làm gì mà khiến Thẩm Thần hận cô ta đến thế?

Tôi phải tìm ra câu trả lời.

Sáng sớm hôm sau, tôi không đi bày sạp, mà trực tiếp đến nhà họ Trình.

Nhà họ Trình ở phía Đông thành phố, là một ngôi nhà nhỏ ba tầng. Tôi đứng trước cửa, do dự rất lâu mới bấm chuông.

Người mở cửa là một người phụ nữ trung niên, độ ngoài bốn mươi, mặc đồ mặc nhà, đầu tóc hơi rối bù.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, bà ấy cả người cứng đờ.

“Nhất Ninh?” Giọng bà run rẩy.

“Cháu không phải Trình Nhất Ninh.”

“Cháu, cháu không phải Nhất Ninh?” Nước mắt của người phụ nữ lập tức tuôn rơi, “Nhưng cháu trông giống con bé như đúc…”

“Cháu tên Vân Thư.

” Tôi nhìn bà ấy, “Cháu muốn biết chuyện của Trình Nhất Ninh.”

Bà ấy ngẩn người rất lâu, cuối cùng cũng tránh đường cho tôi: “Vào nhà đi.”

Tôi theo bà vào phòng khách. Trong phòng khách bày đầy ảnh của Trình Nhất Ninh, từ nhỏ đến lớn, bức nào cũng cười rất tươi.

“Cháu thực sự không phải Nhất Ninh sao?” Người phụ nữ ngồi trên sô pha, hai mắt đỏ hoe.

“Không phải ạ.”

Người phụ nữ cúi đầu, nước mắt lại rơi xuống: “Nhất Ninh nhà cô, ba năm trước đã bị tai nạn qua đời rồi.”

“Cháu biết.”

“Cháu biết?” Người phụ nữ ngẩng đầu lên, “Vậy sao cháu còn đến đây?”

“Bởi vì cháu muốn biết, Trình Nhất Ninh rốt cuộc là người như thế nào.”

Bà ấy im lặng rất lâu mới mở miệng: “Nhất Ninh nhà cô, là một đứa trẻ ngoan. Từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, học giỏi, lớn lên cũng xinh đẹp. Cô và bố nó đều rất thương nó.”

“Vậy còn chuyện của Thẩm Vũ thì sao?”

Sắc mặt người phụ nữ thay đổi: “Sao cháu biết Thẩm Vũ?”

“Có người kể cho cháu.”

Người phụ nữ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía tôi: “Chuyện đó, là Nhất Ninh làm sai.”

“Tại sao cô ấy lại vu khống Thẩm Vũ?”

“Bởi vì…” Giọng bà ấy rất nhỏ, “Bởi vì nó thích Thẩm Vũ, nhưng Thẩm Vũ không thích nó.”

Tôi sững sờ.

“Nhất Ninh thích Thẩm Vũ từ hồi cấp ba, nhưng Thẩm Vũ luôn chỉ coi nó là em gái. Sau này Nhất Ninh tỏ tình, Thẩm Vũ đã từ chối nó. Nhất Ninh không chấp nhận được, nên…”

“Nên vu khống cậu ấy cưỡng bức?”

Người phụ nữ quay người lại, nước mắt chảy càng nhiều hơn: “Cô cũng không biết tại sao Nhất Ninh lại làm như vậy. Đến khi cô biết chuyện, Thẩm Vũ đã bị bắt rồi. Cô đi tìm Nhất Ninh, bảo nó nói ra sự thật, nhưng nó không chịu. Nó nói Thẩm Vũ đã không thích nó, vậy thì ai cũng đừng hòng có được cậu ấy.”

Tôi siết chặt nắm đấm.

“Sau này Thẩm Vũ bị kết án hai năm, Nhất Ninh cũng bị tai nạn giao thông.” Người phụ nữ khóc nức nở không nói thành lời, “Cô biết đây là quả báo, là ông trời đang trừng phạt nó.”

Tôi không nói gì.

“Cháu, cháu thực sự không phải Nhất Ninh?” Người phụ nữ đi tới, nắm lấy tay tôi, “Nếu cháu là Nhất Ninh, cô cầu xin cháu hãy đi tự thú, trả lại sự trong sạch cho Thẩm Vũ.”

“Cháu không phải Trình Nhất Ninh.” Tôi rút tay về, “Nhưng cháu sẽ trả lại sự trong sạch cho Thẩm Vũ.”

Ra khỏi nhà họ Trình, tôi đứng trước cửa, ngước nhìn bầu trời.

Hóa ra là như vậy.

Trình Nhất Ninh vì không có được Thẩm Vũ, nên đã hủy hoại cậu ấy.

Còn tôi, chiếm giữ cơ thể của Trình Nhất Ninh, thì phải thay cô ta trả món nợ này.

Tôi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Thẩm Thần.

“Alo?”

“Thẩm tổng, tôi muốn gặp anh một lát.”

“Cô là ai?”

“Vân Thư.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây: “Gặp ở đâu?”

“Vẫn là chỗ lần trước.”

Cúp điện thoại, tôi bắt taxi đến biệt thự nhà họ Thẩm.

Thẩm Thần đã đợi sẵn trong phòng khách, Thẩm Vũ cũng có mặt.

“Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?” Thẩm Thần dựa lưng vào ghế sô pha.

“Tôi muốn trả lại sự trong sạch cho Thẩm Vũ.”

Thẩm Thần cười lạnh: “Cô trả thế nào?”

“Tôi có thể làm chứng, chuyện năm đó là do Trình Nhất Ninh vu khống.”

Thẩm Thần sững sờ: “Cô nói gì cơ?”

“Tôi nói, tôi có thể làm chứng.” Tôi nhìn anh ta, “Mặc dù tôi không phải Trình Nhất Ninh, nhưng tôi biết sự thật.”

“Dựa vào đâu mà cô biết sự thật?”

“Vì tôi vừa từ nhà họ Trình bước ra.” Tôi lặp lại những lời mẹ Trình đã nói.

Thẩm Thần nghe xong, cả người thẫn thờ.

Thẩm Vũ cũng đơ ra đó, nửa ngày không thốt nên lời.

“Cô, cô nói là thật sao?” Giọng Thẩm Vũ run rẩy.

“Là thật.” Tôi nhìn cậu ta, “Xin lỗi, dù không phải do tôi làm, nhưng tôi thay mặt Trình Nhất Ninh xin lỗi cậu.”

Thẩm Vũ đột nhiên òa khóc.

Người đàn ông hơn hai mươi tuổi này, khóc như một đứa trẻ, xé ruột xé gan.

“Tôi đã nói là tôi không làm mà…” Cậu ta nghẹn ngào, “Tôi đã nói là tôi không làm mà…”

Thẩm Thần đi tới, ôm lấy em trai: “Anh biết, anh hai vẫn luôn biết.”

Tôi quay người chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã.” Thẩm Thần gọi tôi lại, “Cảm ơn cô.”

“Không có gì.”

“Cô thực sự không phải Trình Nhất Ninh?”

“Không phải.”

Thẩm Thần nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Vậy tại sao cô lại phải xin lỗi thay cô ta?”

“Vì tôi nợ Vân Thư một mạng.” Tôi nói, “Đã dùng cơ thể của cô ấy, thì phải thay cô ấy trả nợ.”

Ra khỏi biệt thự, tôi thở hắt ra một hơi dài.

Cuối cùng cũng trả được một món nợ.

Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Tôi vẫn còn rất nhiều nợ phải trả.

Trở lại gầm cầu vượt, tôi lại bày sạp như thường lệ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...