Ả điên cuồng lắc đầu, hai tay chắp lại liên tục dập đầu với ta, trong cổ họng phát ra tiếng “ư ư” thê lương đến rợn người.
Nếu ông trời có thể cho ả một cơ hội làm lại từ đầu, ả thà chết già trong kỹ viện Nam Cương, cũng tuyệt đối không dám theo Tiêu Thành Viễn bước nửa bước vào cái vương phủ này!
Đáng tiếc, quá muộn rồi.
Ngự lâm quân như lôi một con chó chết, kéo lê Tô Thiến Thiến khỏi vũng máu ra ngoài.
Mấy tên hộ vệ và gia đinh từng hùa theo Tô Thiến Thiến làm xằng làm bậy, cũng bị Ngự lâm quân loạn côn đánh chết ngay tại chỗ, thi thể ném thẳng ra bãi tha ma.
“Truyền tướng lệnh của ta.” Giọng ta không lớn, nhưng lại tỏa ra uy nghiêm tuyệt đối của kẻ nắm quyền kiểm soát ba mươi vạn đại quân.
“Bắt đầu từ hôm nay, ba mươi vạn đại quân Nam Cương sẽ tiến hành biên chế lại, phàm là tướng lĩnh nào từng hùa theo Tiêu Thành Viễn tham lam làm trái pháp luật, hà hiếp bóc lột bách tính, toàn bộ đều bị xử theo quân pháp!”
“Rõ! Tuân theo soái lệnh của Thái phi!” Đám tướng lĩnh đồng thanh hô to, trán dán chặt xuống mặt đất, không dám có nửa điểm trái nghịch.
Trò cười rốt cuộc cũng chấm dứt. Ta ngồi trên ghế thái sư trong Tùng Hạc đường, nâng lên một ly trà nóng mới được dâng.
Ngay lúc này, bên ngoài cửa bỗng truyền đến một trận tiếng vó ngựa dồn dập.
Một thân ảnh mặc minh hoàng , được một đám đại nội thị vệ vây quanh, vậy mà xông thẳng vào vương phủ.
10
Kẻ xông vào vương phủ chẳng phải ai xa lạ, mà chính là đương kim Thánh thượng, đường huynh trên danh nghĩa của Tiêu Thành Viễn.
Tiểu Hoàng đế ngay cả long bào còn chưa kịp thay, mồ hôi ướt đẫm đầu chạy vọt vào chính viện.
Nhìn thấy máu tươi và đống hỗn độn vương vãi đầy đất, ngài không những không giận dữ, mà ngược lại thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.
“Cô mẫu! Người không sao chứ!” Tiểu Hoàng đế bước ba bước gộp làm hai sải dài qua thềm, cực kỳ ân cần tiến đến trước mặt ta.
“Trẫm vừa nghe tin tên súc sinh Tiêu Thành Viễn kia dám vì một ả kỹ nữ mà đem binh xông vào viện của người, Trẫm liền bãi bỏ cả buổi tảo triều, trực tiếp dẫn người tức tốc chạy tới đây!”
Cả triều đình đều biết rõ, năm xưa nếu không có vị Định Nam Thái phi tay nắm trọng binh là ta đây dùng sự cứng rắn đàn áp cuộc phản loạn của ba vị hoàng thúc, thì cái ngai vàng này của ngài vốn dĩ không thể ngồi vững.
Trong lòng ngài, ta không chỉ là cô mẫu, mà còn là Định hải thần châm của toàn bộ nước Đại Lương này.
Ta đặt chén trà trên tay xuống, khẽ gật đầu.
“Làm phiền Hoàng thượng phải bận tâm rồi, mấy tên nhãi nhép múa mép mà thôi, bản cung đã dọn dẹp sạch sẽ cả rồi.”
Tiểu Hoàng đế liếc nhìn về phía Tiêu Thành Viễn và Tô Thiến Thiến vừa bị lôi ra ngoài cửa, chỉ còn sót lại một vệt máu kéo dài.
“Cô mẫu xử lý rất tốt! Loại súc sinh làm nhục thể diện hoàng gia này, chết chưa hết tội!”
“Truyền chỉ ý của Trẫm!”
“Định Nam Thái phi bình định phản loạn có công, lao khổ công cao.
Từ hôm nay trở đi, tôn phong làm Định Quốc Đại Trưởng Công chúa, hưởng bổng lộc gấp đôi tước thân vương.
Gặp quân vương không cần quỳ bái, vào triều không cần bước nhanh !”
“Ba mươi vạn đại quân huyền thiết Nam Cương, bất kể thời gian hay địa điểm, chỉ nghe theo một mình sự điều khiển của Thái phi!”
……
Một tháng sau.
Ta ngồi trên chiếc nhuyễn kỷ trong Tùng Hạc đường, Lục Liễu đứng cạnh bóc vỏ những quả nho mới được tiến cống cho ta.
Ám vệ mang đến mật báo mới nhất.
Tiêu Thành Viễn ở mỏ đá Hắc Phong, vì không chịu nổi roi vọt nên có ý định bỏ trốn, bị giám công đánh gãy cả hai chân ngay tại chỗ.
Mỗi ngày hắn chỉ có thể lê lết trong vũng bùn lầy để nhặt nhạnh từng cục đá, đến cả cám lợn cũng không tranh cướp nổi, nay thân hình đã teo tóp biến dạng, triệt để hóa điên rồi.
Còn ả Tô Thiến Thiến ngang ngược ngông cuồng kia, ở trong quán ám xương chịu đủ mọi sự hành hạ lăng nhục.
Vì miệng bị khâu chặt không thể nói chuyện, ả bị đám lưu manh hạ lưu ti tiện nhất dưới đáy xã hội xem như súc vật mà tùy ý chơi đùa. Chưa tới nửa tháng, cái thai hoang trong bụng đã sảy, dẫn đến băng huyết ồ ạt.
Giờ đây cả người ả mọc đầy mụn mủ lở loét, bị tú bà ném ra bãi tha ma, mặc cho chó hoang cắn xé, thi cốt chẳng còn.
Về phần lão điêu nô Vương ma ma cực kỳ hống hách cùng với cái tên hộ vệ trưởng không coi ai ra gì kia, xác của chúng sớm đã hóa thành bùn đất mùa xuân, đến cái tên cũng không xứng đáng được nhắc lại.
Ta tiện tay ném cuộn mật báo vào lò than đang rực lửa bên cạnh.
Nhìn ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn những cái tên dơ bẩn kia, ta cực kỳ mãn nguyện khép hờ đôi mắt lại.
Ánh nắng len lỏi qua ô cửa hoa hắt lên mặt sàn gỗ tử đàn, Tùng Hạc đường từng vấy đầy mùi máu tanh này, giờ chỉ còn đọng lại vẻ tĩnh mịch và uy nghiêm.
Khối Hổ phù bằng huyền thiết nọ, vẫn lặng yên nằm ngoan ngoãn trên bàn.
Quyền lực, vĩnh viễn chỉ được nắm giữ trong tay những kẻ thực sự có thủ đoạn.
Ở Trấn Nam vương phủ này, và cả cái đất Đại Lương này, ta chính là bầu trời.
Kẻ nào dám làm càn, kẻ đó phải chết.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)