Anh Đi Cứu Người/Chương 4C. 4
20px

3

Tôi cảm thấy dường như mình bị bệnh rồi.

Tôi lấy chuyện của mình, thay bằng tên người khác rồi kể cho bạn bè nghe.

Họ đều tỏ vẻ không bận tâm: “Anh ấy chỉ là một bác sĩ rất có tinh thần trách nhiệm thôi mà.”

“Mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân bây giờ đã căng thẳng lắm rồi, là người nhà bác sĩ thì nên thông cảm. Không nên vì một chút chuyện nhỏ mà nghi thần nghi quỷ.”

“Trong mắt bác sĩ làm gì có đàn ông đàn bà, chỉ có bệnh nhân cần được chăm sóc mà thôi.”

Tôi không kìm được mà phản bác: “Nhưng cô ta thực sự rất khác biệt mà.”

“Thế thì cũng dễ hiểu thôi, người bị bệnh thường sợ chết. Ông nội mình nằm viện, một ngày hỏi bác sĩ chủ trị đến 800 lần ấy chứ, chỉ sợ xảy ra sự cố gì.”

“Đúng thế, cũng đâu phải là ngoại tình.”

Cũng đâu phải là ngoại tình.

Giống như thể tôi không có bằng chứng thì không có tư cách để trầm cảm, đau khổ vậy.

Tôi phải dốc toàn lực ủng hộ anh ta, phải nhắm mắt làm ngơ trước tất cả những điều khiến tôi cảm thấy bất thường.

Nhưng tôi không làm được.

Tôi thậm chí còn hy vọng hai người bọn họ cứ thế giữa thanh thiên bạch nhật mà làm một trận mây mưa nồng nhiệt cho xong.

Như vậy ít nhất tôi còn tìm được một chỗ để trút bỏ đau khổ.

Ít nhất đau khổ của tôi còn được người khác nhìn thấy.

Ít nhất tôi còn có thể nhận được một chút thương cảm, chiếm được đỉnh cao đạo đức một lần.

Chứ không phải như bây giờ, tự dằn vặt mình hết lần này đến lần khác.

Có một giọng nói vang lên trong lòng tôi: “Tự cứu lấy mình đi, Diệp Thính Thu.”

Một buổi sáng nọ, Lục Văn Trạch vừa trực đêm về.

Anh ta vẫn giơ điện thoại sát môi, nhẹ nhàng an ủi người bên kia.

Tôi vô cảm đánh răng rửa mặt, không báo trước, nước mắt lại rơi xuống.

Tôi lau khô, trang điểm xong, tự cảnh cáo mình: “Lần cuối cùng khóc rồi đấy, sau này không được làm mấy chuyện vô dụng này nữa.

Lục Văn Trạch đặt bữa sáng lên bàn, cuộc gọi vẫn chưa hề ngắt.

Anh ta không phát hiện ra đôi mắt sưng đỏ của tôi.

Anh ta đã thôi quan tâm đến tôi từ lâu rồi.

Tôi cũng không nên quan tâm đến anh ta nữa.

Ăn xong bữa sáng nhạt nhẽo, tôi đi làm.

Nghe đồng nghiệp bàn tán về thành tích tháng trước, điều đáng sợ là, tôi nhận ra thành tích tháng trước của mình xếp chót bảng.

Tôi vỗ vỗ má, tự động viên mình.

Đừng dồn sự chú ý vào Lục Văn Trạch nữa.

Hãy nhìn vào công việc của mình đi, nhìn vào những con số trong thẻ ngân hàng đi, những thứ đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ phản bội tôi.

4

Khi đã buông bỏ được nút thắt luôn vướng bận trong lòng, công việc của tôi ngược lại trở nên rất suôn sẻ.

Thậm chí tôi còn dồn hết tâm sức và giành được suất đi thường trú ở nước ngoài.

Lúc nộp đơn, mọi người đều rất ngạc nhiên: “Tiểu Thu này, em kết hôn chưa được bao lâu, hai vợ chồng yêu xa không có lợi cho tình cảm đâu nhé.”

Tôi cười nhạt, quay sang cam đoan với sếp: “Tôi nhất định sẽ làm tốt công việc được giao, tuyệt đối, tuyệt đối không vì bất cứ chuyện gì mà ảnh hưởng đến công việc, kể cả chuyện vợ chồng. Nếu cần thiết, tôi có thể ly hôn.”

Sếp chấn động nhìn tôi một cái, buông một câu: “Không cần thiết đến mức đó đâu.”

Nhưng cuối cùng vẫn ký tên vào đơn xin của tôi.

Trước khi ra nước ngoài, tôi đã block và xóa hoàn toàn liên lạc của Lục Văn Trạch, dù sao cũng đã hứa với sếp rồi, nói được phải làm được.

Nhưng không ngờ, Lục Văn Trạch lại tìm đến tận sếp của tôi.

Tôi ở Đức đã được một tháng, mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo.

Khi sếp gọi điện tới, không bàn chuyện công việc, chỉ nói: “Chồng cô bị nhồi máu cơ tim phải nhập viện, công ty phê duyệt cho cô về nước xem sao.”

Sau này tôi mới biết, Lục Văn Trạch phát hiện không liên lạc được với tôi, đã tìm đến bạn thân tôi, nhưng bạn tôi cạy miệng cũng không hé nửa lời.

Anh ta lại tìm mẹ tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...