Ghét cô ta, có lẽ chỉ vì cô ta đã chà đạp lên những luân lý đạo đức mà tôi luôn tôn trọng, hoặc là vì cô ta đã phá nát cái cuộc sống mà tôi từng ngỡ là hạnh phúc.
Cô y tá lộ vẻ bối rối, nhìn tôi rồi lại nhìn Tô Thanh Hòa, có vẻ như cũng đã tin lời tôi. Cuối cùng ánh mắt bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện dừng lại trên người Lục Văn Trạch.
Lục Văn Trạch gầm lên: “Ra ngoài!”
Tôi nhún vai, quay người bước đi được hai bước thì lại nghe Lục Văn Trạch gọi: “Thính Thu!”
Hóa ra anh ta đang bảo mẹ anh ta và Tô Thanh Hòa ra ngoài.
Tôi nói: “Tôi ở đây cũng chẳng giúp gì được cho anh.”
Tô Thanh Hòa lập tức tiếp lời: “Đúng thế, hay là để em ở lại chăm sóc anh nhé.”
Lục Văn Trạch quay sang nhìn cô ta, gắt: “Cút!”
Sắc mặt cô ta biến đổi liên tục, trừng mắt nhìn tôi một cái rồi chạy ra ngoài.
Lúc này Lục Văn Trạch mới cười với tôi.
“Vợ ơi, anh nhớ em lắm.”
Tôi không trả lời, hai bên chìm vào im lặng.
Anh ta lại mở lời gợi chủ đề khác: “Anh xin lỗi.”
“Công việc của anh bận quá, nên đã bỏ qua cảm nhận của em.”
Tôi vẫn không đáp lại.
Anh ta nặng nề thở dài một hơi.
“Tô Thanh Hòa chỉ là bệnh nhân của anh thôi. Hôm đó tâm trạng cô ấy không tốt, lén chạy ra ngoài uống rượu, nôn mửa đầy người, nên anh mới đưa cô ấy về nhà tắm rửa thay đồ.”
Tôi nhìn lên trần nhà thấp lè tè, không nhịn được nghĩ, tại sao những lời giải thích luôn phải đợi đến giây phút cuối cùng mới chịu nói ra.
“Chúng ta đừng ly hôn được không em?”
Tôi lắc đầu.
“Vì Tô Thanh Hòa sao? Đợi cô ấy khỏi bệnh xuất viện rồi, chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến cô ấy nữa.
”
“Vậy nếu cô ta cả đời không xuất viện thì sao? Lục Văn Trạch, tôi không muốn nghe anh nói xin lỗi cả đời.”
“Em đang cố chấp quá rồi.”
Tôi hơi hoảng hốt, không kìm được bật lại: “Bệnh nhân của anh nhiều như vậy, tại sao chỉ có mình cô ta là khiến chúng ta đi đến bước đường này?”
Rồi tôi tự hỏi tự trả lời: “Vì hai người là thanh mai trúc mã.”
Mối quan hệ vốn dĩ đã thân thiết hơn người bình thường.
Sự nghi ngờ của tôi không phải là không có cơ sở.
Thật thú vị, thanh mai trúc mã, vậy mà vẫn luôn giấu giếm tôi.
Nhìn tôi đa nghi nhưng không tìm ra bằng chứng, ép tôi phát điên mà vẫn không bắt bẻ được lỗi lầm nào.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt anh ta né tránh, ngầm thừa nhận lời tôi nói.
Nhưng vẫn cố vớt vát giải thích: “Đó chỉ là lời nói đùa hồi nhỏ thôi, không tính là thật đâu.”
“Nhưng mẹ anh lại coi là thật, Tô Thanh Hòa cũng thế. Lục Văn Trạch, anh thực sự không biết họ đang nghĩ gì sao?”
5
Anh ta bất lực, chỉ biết lặp lại một câu “Anh xin lỗi.”
“Anh không cố ý giấu em, chỉ là anh cảm thấy đây không phải chuyện gì to tát, anh sợ em suy nghĩ nhiều.”
Tôi bỗng nhớ lại lời hứa trịnh trọng của anh trước kia. Anh nói cả đời này sẽ không bao giờ để tôi phải đoán già đoán non.
Vốn dĩ tôi không muốn kết hôn, nhưng cuộc hôn nhân mà anh vẽ ra cho tôi quá đỗi tươi đẹp.
Anh nói anh sẽ không bao giờ nói dối tôi, không bao giờ để tôi phải mang nỗi ấm ức qua đêm, giữa chúng tôi sẽ không có bí mật.
Lỗi là ở tôi, tôi đã tin anh ta.
Chaporia
Bình Luận (0)