Hai Giờ Kỳ Lạ/Chương 7C. 7
20px

09

Vì không uống bát canh đó, nên tối hôm ấy tôi phá lệ không ngủ thiếp đi.

Tắm xong bước ra, tôi thấy Triệu Vĩ đã lên giường, nhưng anh ta chưa ngủ mà vẫn mở to mắt trong bóng tối.

Tôi nằm xuống cạnh anh ta, anh ta lập tức lật người, đối diện với tôi.

“Hôm nay sao không buồn ngủ à?”

Anh ta giả vờ bâng quơ hỏi một câu.

Tim tôi chùng xuống.

Đến rồi.

Anh ta đang thăm dò tôi.

Tôi không được hoảng, câu trả lời của tôi phải thật hoàn hảo.

“Chắc là hôm nay bị công việc dọa sợ, giờ đầu óc vẫn rối bời, chẳng có tí buồn ngủ nào.”

Tôi tìm một cái cớ hợp lý nhất.

“Hơn nữa, bị anh mắng suốt dọc đường, trong lòng thấy tủi thân.”

Tôi giả vờ làm nũng.

Triệu Vĩ im lặng một lúc, vươn tay ôm lấy tôi.

“Thôi, là lỗi của anh, không nên nổi cáu với em.”

Giọng anh ta nghe có vẻ đã trở lại bình thường, nhưng tôi có thể cảm nhận được cánh tay anh ta ôm tôi có lực hơn bình thường một chút.

Anh ta vẫn còn nghi ngờ.

Tôi nhắm mắt lại, giả vờ mệt mỏi, nhịp thở dần trở nên bình thường.

Tôi biết anh ta vẫn đang quan sát tôi.

Rất lâu rất lâu sau, lâu đến mức tôi suýt ngủ thiếp đi thật, mới cảm nhận được anh ta đã hoàn toàn thả lỏng, phát ra tiếng ngáy đều đều.

Tôi lén mở mắt ra, trong bóng tối, một mảnh tĩnh lặng.

Đây là lần đầu tiên trong ba tháng, tôi giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối vào tối thứ Bảy.

Cảm giác này, khiến tôi vừa xa lạ, vừa cảm thấy một niềm vui khi giành lại được quyền kiểm soát cơ thể mình.

Tôi cầm điện thoại lên, mở ứng dụng giám sát.

Đèn phòng làm việc vẫn sáng.

Triệu Lập Cường chưa ngủ.

Ông ta không ngồi sau bàn làm việc, mà cứ đi qua đi lại trong phòng, có vẻ hơi sốt ruột.

Thỉnh thoảng ông ta lại cầm điện thoại lên nhìn một cái, rồi lại bỏ xuống.

Như đang đợi một cuộc điện thoại rất quan trọng.

Lòng tôi treo lơ lửng.

Có phải đã có tin tức về bức thư tố cáo rồi không?

Cái dáng vẻ đứng ngồi không yên này của ông ta, tuyệt đối không phải là của một người cây ngay không sợ chết đứng.

Đúng lúc đó, điện thoại của ông ta reo lên.

Ông ta gần như bắt máy ngay lập tức.

Lần này, ông ta không cố tình đè thấp giọng, nhưng giọng điệu lại tràn đầy lửa giận bị đè nén.

“Cậu nói gì?”

“Một bức thư tố cáo?”

Tôi nín thở ngay lập tức.

Đến rồi!

Cơn bão cuối cùng cũng đến rồi!

“Nội dung là gì?” Triệu Lập Cường quát tháo.

Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, sắc mặt Triệu Lập Cường càng lúc càng khó coi, từ xanh mét chuyển sang trắng bệch.

“Nói láo! Đây là vu khống! Đây là hoàn toàn đổ oan giá họa!”

Ông ta gầm gừ vào điện thoại, giọng nói run rẩy.

“Điều tra! Phải điều tra cho tôi! Tôi muốn xem xem, là kẻ nào đứng sau giở trò với tôi!”

Ông ta giận dữ cúp điện thoại, tức đến phát run.

Ông ta gạt phăng chén trà trên bàn xuống đất.

Tiếng “xoảng” giòn tan, nghe chói tai vô cùng trong đêm khuya tĩnh mịch.

Thậm chí tôi có thể tưởng tượng ra cảnh bộ ấm chén Tử Sa đắt tiền bị đập vỡ nát.

Ông ta đứng giữa một đống hỗn độn, thở hổn hển.

Nhìn bộ dạng tức tối của ông ta trên màn hình, trong lòng tôi dâng lên một khoái cảm báo thù.

Triệu Lập Cường, ông cũng biết sợ sao?

Lúc ông coi mạng người như cỏ rác, lúc ông hạ thuốc tôi, ông có nghĩ tới mình cũng có ngày hôm nay không?

Sau khi bình tĩnh lại, Triệu Lập Cường lại cầm điện thoại lên, bấm một dãy số.

Tôi lập tức nhận ra, đó là nhạc chuông dành riêng cho Triệu Vĩ.

Chiếc điện thoại bên cạnh tôi, gần như đồng thời rung lên.

Triệu Vĩ giật mình tỉnh giấc, lơ mơ ngồi dậy nghe máy.

“Alo, bố ạ?”

Tôi lập tức nhắm mắt, giả vờ như đang ngủ say, nhưng tai thì vểnh lên.

“Cái gì? Thư tố cáo?”

Giọng Triệu Vĩ tỉnh táo ngay tức khắc, mang theo chút hoảng hốt.

“Sao lại… Ai làm?”

“Con biết rồi, con biết rồi bố, bố đừng vội.”

“Từ Nam ạ? Hôm nay cô ấy… không có gì bất thường, chỉ lỡ tay làm đổ bát canh…”

“Cô ấy ngủ rồi ạ.”

“Vâng, con hiểu rồi, con sẽ giám sát chặt chẽ cô ấy.”

Triệu Vĩ cúp điện thoại, ngồi rất lâu trong bóng tối.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh ta, như hai tia bức xạ lạnh lẽo, rơi xuống người tôi.

Giám sát chặt chẽ tôi.

Bọn họ bắt đầu nghi ngờ tôi rồi.

Mặc dù chưa có bằng chứng, nhưng hạt mầm hoài nghi đã được gieo xuống.

Bát canh bị tôi “lỡ tay” làm đổ, trở thành mồi lửa quan trọng nhất.

Tôi nằm bất động, thậm chí còn cố ý thở chậm lại.

Tôi cảm thấy Triệu Vĩ bước xuống giường, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ngủ.

Anh ta đi đâu?

Ra ban công gọi điện thoại lại cho bố, hay là đi kiểm tra thứ gì đó trong nhà?

Vài phút sau, anh ta quay lại.

Anh ta không lên giường ngay, mà đứng bên giường, lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi cảm thấy mình như một con mồi đang nằm trên thớt, còn gã thợ săn, đang suy xét xem nên hạ dao từ đâu.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy thời gian như ngưng đọng.

Mỗi giây trôi qua, đều là một sự dày vò.

Cuối cùng, anh ta cũng nằm xuống, nhưng lần này, anh ta không ôm tôi nữa.

Anh ta quay lưng lại với tôi, nằm ở nửa giường bên kia.

Giữa chúng tôi, đã xuất hiện một vết nứt vô hình, lạnh lẽo.

Tôi biết, bắt đầu từ đêm nay, ngôi nhà này đối với tôi không còn là bến đỗ, mà là một chiến trường đầy rẫy hiểm nguy.

Còn kẻ thù của tôi, chính là người chồng chung chăn gối.

10

Sáng hôm sau lúc tôi tỉnh dậy, vị trí bên cạnh đã trống không, hơn nữa còn lạnh ngắt.

Triệu Vĩ đã dậy từ lâu.

Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, thấy anh ta đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một cốc cà phê, tay cầm máy tính bảng, đang đọc tin tức.

Anh ta không chuẩn bị bữa sáng cho tôi như mọi ngày.

Trên bàn ăn nhà chúng tôi, lần đầu tiên vào buổi sáng, chỉ có một bộ đồ ăn.

“Dậy rồi à?”

Anh ta không ngẩng đầu lên, giọng điệu nhạt nhẽo như đang nói chuyện với một người xa lạ.

“Vâng.”

Tôi ừ một tiếng, tự mình đi vào bếp rót một cốc nước.

Trong không khí tràn ngập một thứ áp lực vô hình, khiến người ta nghẹt thở.

Lớp vỏ bọc êm ấm giữa chúng tôi, chỉ trong một đêm đã bị xé toạc hoàn toàn.

Bây giờ, chúng tôi là kẻ thù.

Tôi ngồi đối diện anh ta, lặng lẽ uống nước.

“Chiều nay anh phải đi công tác, tham gia hội nghị ngành, tối mai mới về.”

Cuối cùng anh ta cũng đặt máy tính bảng xuống, nhìn tôi.

Ánh mắt anh ta không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự dò xét và đánh giá.

“Ở nhà một mình, chú ý an toàn.” Anh ta nói.

Câu nói quan tâm này, thốt ra từ miệng anh ta, lại giống như một lời cảnh cáo.

Anh ta đang muốn nói với tôi rằng, anh ta đi giải quyết vụ “thư tố cáo”, bảo tôi hãy an phận một chút.

“Em biết rồi.”

Tôi gật đầu, tỏ ra bình tĩnh như mọi khi.

“Đi đường cẩn thận nhé.”

Anh ta cầm áo khoác và chìa khóa xe lên, đứng dậy.

Lúc đi đến cửa thay giày, anh ta đột nhiên nói thêm một câu.

“À phải rồi, xe em đến hạn bảo dưỡng rồi, hôm nay anh lái ra gara bảo họ kiểm tra xem sao.”

Tim tôi thót lên một cái.

Xe của tôi?

Không, anh ta không định bảo dưỡng xe của tôi.

Anh ta muốn đi kiểm tra camera hành trình và lịch sử GPS của tôi.

Anh ta muốn biết, dạo này tôi đã đi đâu, gặp những ai.

Khu chợ điện tử, cửa hàng in ấn, hòm thư ở khu phố cũ.

Nếu bị anh ta tra ra, mọi chuyện của tôi sẽ tiêu tùng.

Não tôi hoạt động hết công suất, lưng lập tức túa mồ hôi lạnh.

Nhưng trên mặt tôi, không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào.

“Được ạ.”

Tôi đứng dậy, đi đến cạnh anh ta, rất tự nhiên giúp anh ta chỉnh lại cổ áo.

“Đúng là nên bảo dưỡng rồi, dạo này lái cứ thấy có gì đó không ổn.”

“Còn cái camera hành trình, anh nhớ dặn họ đừng format nhé, trong đó còn mấy video lần trước em đi phượt đấy.”

Tôi dùng một giọng điệu bình thường nhất, để nói ra câu quan trọng nhất.

Đây là tôi đang giăng bẫy anh ta.

Tôi đang cược, cược rằng anh ta vì không muốn tôi nghi ngờ, sẽ giữ lại dữ liệu trong đó.

Cũng cược rằng, mấy ngày trước tôi đã đủ cẩn thận, tự tay xóa hết lịch sử tôi đến những địa điểm quan trọng đó.

Những gì còn lại, chỉ là lịch sử tôi đi làm, đi tập gym, đi trung tâm thương mại.

Anh ta nhìn tôi thật sâu, dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ biểu cảm của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...